Kết quả lại chịu sỉ nhục nặng nề. 

 

Chẳng những không qua được cửa bộ lạc mà còn bị đánh trọng thương. 

 

Đến bây giờ hắn vẫn khắc cốt ghi tâm. 

 

“Một tiện dân tới từ thế tục mà cũng dám bấu víu vào tộc ta, thật nực cười. Hôm nay chỉ đánh gãy tám cái xương sườn cho mày nhớ đời, sau này cấm nhận mình là người Vu tộc.” 

 

“Còn nữa, chắc mày không biết, năm đó nhánh các người đã bị chúng ta đuổi khỏi Thánh Địa.” 

 

“Vốn là chính thống, mạch tộc trưởng mà toàn là đám phế vật, ngay cả chức vị tộc trưởng cũng ngồi không vững.” 

 

“Hiện tại tộc Cửu Lê ở Thánh Địa đã trở thành thế lực đỉnh cấp, các người muốn xách giày cho chúng ta cũng không xứng, đúng là một lũ bỏ đi.” 

 

“Nhìn cái dáng vẻ của mày đi, thiên tài của mạch tộc trưởng đấy à? Gác cổng ở đây còn mạnh hơn mày.” 

 

Trần Hình Thiên vô cùng tức giận nhưng không làm gì được. 

 

Thực lực của hắn quá yếu, so với cường giả Vu tộc ở Thánh Địa thì không đáng nhắc tới, dù nhục nhã nhưng cũng chỉ có thể cúi đầu. 

 

Dẫu đã trôi qua mười năm nhưng khi nhắc lại cảnh ấy, hắn vẫn rất tức giận. 

 

Trần Hình Thiên kể lại từng câu từng chữ cho Lý Quân nghe. 

 

Là thiên tài của tộc Cửu Lê, vậy mà chỉ đành chịu nhục.  

 

Nhưng người trước mặt mạnh hơn hắn rất nhiều, lại lấy được long châu; biết đâu Lý Quân có thể đòi lại công đạo cho tộc Cửu Lê. 

 

Quả nhiên, ánh mắt Lý Quân lạnh như băng.  

 

Mặc dù hắn không phải huyết mạch Vu tộc bẩm sinh, nhưng sau khi nhận truyền thừa binh chủ, huyết mạch đã thay đổi, hắn chính là người tộc Cửu Lê. 

 

“Lý Quân, cậu cũng đừng quá tức giận, thế lực Vu tộc ở Thánh Địa rất lớn mạnh, nhưng với thiên phú của cậu, sớm muộn cũng có ngày giẫm bọn họ dưới chân.” 

 

Lý Quân gật đầu, hắn thu lại khí thế: “Trần huynh, có biết thế lực Vu tộc ở Thánh Địa mạnh tới mức nào không?” 

 

Trần Hình Thiên khẽ gật đầu: “Năm đó, ta không có tư cách đặt chân vào Vu tộc, nhưng chắc chắn bọn họ có cường giả Thần Cảnh, Lý Quân, không được hành động bồng bột.” 

 

Thần Cảnh có mười tầng, hiện tại Lý Quân vừa mới bước chân vào Thần Cảnh, nhưng bởi vì đột phá từ Thiên Nhân đại viên mãn nên thực lực của hắn có thể sánh ngang với tầng thứ ba, thứ tư của Thần Cảnh. 

 

Lý Quân nói với Trần Hình Thiên: “Trần huynh yên tâm, nhiều nhất là vài tháng nữa, ta sẽ đòi lại công đạo cho anh và tộc Cửu Lê.” 

 

“Có vài người tỏ ra cao thượng, coi thường tất cả. Nhưng ta sẽ để cho họ biết thế nào mới là dòng chính.” 

 

“Vốn không định truy cứu ân oán mấy nghìn năm trước, nhưng nếu Vu tộc ở Thánh Địa ngạo mạn như vậy, ta cũng không ngại dạy cho họ một bài học. Hơn nữa còn  phải đoạt lại tất cả những gì thuộc về chính thống.” 

 

Lúc này, khí thế cường đại trên người Lý Quân tăng vọt. 

 

Tấm lệnh bài hắn lấy được dưới tượng thần Xi Vưu đang đặt trong không gian Huyết Ngọc Châu bỗng phát ra ánh sáng. 

 

Mặt sau tấm lệnh bài có hai ký tự cổ. 

 

Ai hiểu ký tự cổ sẽ nhận ra đó là hai chữ ‘Lý Quân’. 

 

Cảm nhận được tín niệm vừa rồi của hắn, lệnh bài đã chủ động nhận chủ. 

 

Trần Hình Thiên gật đầu thật mạnh, trong mắt hắn, Lý Quân mới là hy vọng chân chính của tộc Cửu Lê. 

 

Đúng lúc này, bên ngoài bỗng vang lên những nổ vang. 

 

"Ba vị Lâu chủ, tên trộm Lý Quân chắc chắn đang ở bên trong.” 

 

Giọng nói the thé, đầy vẻ nịnh bợ vang lên.

Ngay sau tiếng quát, hơn chục bóng người đã ập vào. 

 

Thấy trang phục của họ, đám người Cố sư huynh biến sắc. 

 

"Vạn Bảo Lâu? Những người này là cao thủ của Vạn Bảo Lâu! Vừa rồi tên kia còn nói  đó là ba vị Lâu chủ, lẽ nào ba vị Lâu chủ đích thân đến?" 

 

Phải biết ba vị Lâu chủ của Vạn Bảo Lâu đều là cao thủ cấp Chưởng giáo, tiếng ác nổi khắp nơi. 

 

Bọn họ cũng tới tranh đoạt bảo vật, phen này thì nguy to. 

 

Bảo vật đã rơi vào tay Lý Quân, chắc chắn những người này không chịu để yên. 

 

Ba vị Lâu chủ Vạn Bảo Lâu đi đằng trước, ai nấy đều tỏa ra hơi thở khủng bố, ánh mắt lạnh lùng lia qua đám người Cố sư huynh. 

 

Bên cạnh, tên thuộc hạ được gọi là lão Dương lên tiếng: "Ba vị Lâu chủ, những người này vào trận pháp cùng Lý Quân, đến từ Vân Giang Kiếm Phái." 

 

"Một đám kiến hôi, đừng phí lời. Bắt Lý Quân trước.” 

 

Nghe vậy, bọn họ đã khóa chặt vị trí của Lý Quân. 

 

Nhưng nhìn thấy Trần Hình Thiên đứng cạnh Lý Quân, bọn họ không khỏi cau mày lại. 

 

“Chẳng lẽ tên gầy gò kia là cao thủ đứng sau Lý Quân?" Tam Lâu chủ mở miệng. 

eyJpdiI6InhKWWpuUlRiM2tzZlBTXC8yR09EbVBnPT0iLCJ2YWx1ZSI6ImFGNmlMbERyc1F5XC9GVlpZb3IwWlVkWVI1SHQ2cGpia1lyODU0R3p6eHlZRDJRZFRBWjVHMWpjbUgyYmowMHkrIiwibWFjIjoiZjAzOGU0NjdmM2I4ZmIzYjhiY2Q3ZTk2NmQwNGQzNDQ3NWYyMTA1OTMxNjVhMjg4MDdkMDVhNDFkODk3MmY3MCJ9
eyJpdiI6ImNneGlnOW1tSENRbTdpRXVGckxRRGc9PSIsInZhbHVlIjoiWis3cFFtNGRBQXFNMno5TVZTUFBHV0x3MWxYUmEzcVNTaGpwak55aFZNMENVeng5K3VcL2Z3Nk9sTmtMV2dWNVhhMFYzdElJZTdCM0d6RFVcLzBvaEtxb0E1VHZoRVwvbks1VWNcL092Q25Iek9mS2V1SlVLcTV1cGFOaGFWbEhBYTc5bGVcL2NtRTNqZFpcL2pWa2pvem1tcUhwdUUzUDh1VENoU1VKWFBHMVROU1Z4UXJ5SlwvQXgrMFpGWDhtaEhZcFc0VjR2MmtnaXN4a0x6a0tRTUtWWVBqckJ0UTNtSlRZdVR3VklLXC9PN1RKR3RteW5qN05qdWh3ckh3aW4zU0cyTXgzM3ZXTVFWN1E4YWNaRW1zd0FQYkpKR1p2OXBOakJsVDJpd2g0ZHhWbkpnMD0iLCJtYWMiOiJlMTBkN2IwN2I2ZGUwNzkzMGE1NTdjMGZhNDhhNTI4YmVmYTdhOGM0ZThlYWM4ZTk2YWIzOGI0ZjA4ZWQ5NmE4In0=

Rõ ràng lão Dương báo chỉ có bốn người, vậy mà giờ lại có người thứ năm, khiến bọn họ không khỏi nghĩ ngợi.

Advertisement
x