Vừa đặt chân vào phạm vi của U Hồn Cốc, Lý Quân đã thấy sương mù dày đặc, tầm nhìn chưa tới mười mét. Dù cảm ứng của anh kinh người, nhưng vẫn bị ảnh hưởng nặng.
Đây mới chỉ là vòng ngoài, chưa chạm tới trung tâm của U Hồn Cốc.
Chưa đi được mấy bước, anh đã phải nhíu mày.
Mùi tanh nồng của máu theo gió tạt tới. Trên đất, xác người nằm vắt ngang vắt dọc, máu còn chưa kịp đông, hiển nhiên mới chết không lâu.
Chuyến đi U Hồn Cốc này, xem ra hiểm họa lớn nhất không chỉ đến từ trận pháp trong cốc, mà còn từ chính đám người kéo nhau tới thám hiểm.
Ai dám đặt chân vào đây, trên người chắc chắn có vài món bảo bối.
Với nhiều người, dẫu không vớt được cơ duyên trong cốc, giết người đoạt bảo cũng là một khoản thu béo bở.
"Dám nấp trong tối đi săn những đội tiến vào U Hồn Cốc, thực lực chắc chắn không yếu. Tốt nhất đừng để dính đến mình." Lý Quân lạnh lùng nghĩ.
Làn sương dày đặc xung quanh vô tình lại cho bọn thợ săn người một môi trường lý tưởng.
Anh không dừng lại xem xét đám thi thể, mà cứ thế đi sâu vào. Mới chưa đi quá trăm bước, một âm thanh động đậy vang lên khẽ khàng.
Lý Quân lập tức dừng chân, nhíu chặt mày.
Trong thung lũng vốn có gió nhẹ thổi qua phát ra chút động tĩnh cũng là bình thường, nhưng khoảnh khắc ấy, anh đã cảm nhận được sát khí.
Có người rình giết ở xung quanh.
Bọn chúng nhằm vào kẻ yếu, mà anh đi một mình, vừa khéo lọt vào tầm mắt.
Ngay sau đó, tiếng gió xé vút lên, một dải kiếm lao tới, chém thẳng xuống Lý Quân.
Kẻ ra tay là một người đàn ông áo trắng, ánh mắt lạnh như băng.
Trên thân kiếm còn dính máu, hiển nhiên khả năng cao mấy cái xác lúc nãydo gã ra tay.
Nhìn thế kiếm, ít nhất cũng đã đạt tới cảnh giới Thần Biến đỉnh phong. Loại thực lực này, trong hàng đệ tử các môn phái cũng xem như xuất sắc.
Một kiếm bổ xuống, kiếm khí gào rít, ai yếu hơn e rằng đã bị chém chết tại chỗ.
Lý Quân cười gằn: "Tự tìm đường chết."
Anh vươn tay chộp thẳng vào luồng kiếm quang đâm tới.
Rắc!
Thanh bảo kiếm gãy làm đôi.
Cùng lúc đó, bàn tay đang kẹp mảnh kiếm vỗ thẳng lên ngực đối phương.
Phập!
Đoạn kiếm găm xuyên qua lồng ngực.
Gã áo trắng bị một chưởng của Lý Quân hất văng ra xa. Hiện giờ Lý Quân giết Bán Bộ Thần Cảnh như giết chó, thì Thần Biến đỉnh phong trước mặt anh chẳng khác gì con kiến.
Gã rơi uỵch lên tảng đá lớn cách đó hơn chục mét, miệng phun một ngụm máu, đôi mắt khiếp đảm nhìn chằm chằm Lý Quân. Tưởng rằng Lý Quân là tán tu nên dễ bắt nạt, nào ngờ thực lực lại khủng khiếp đến vậy.
Bóng Lý Quân thoáng lóe, chớp mắt đã áp sát trước mặt, bàn tay chậm rãi nâng lên, định kết liễu mạng gã.
Đúng lúc ấy, hơn chục bóng người xuất hiện bao vây anh, ánh mắt sắc lạnh khóa chặt Lý Quân. Đặc biệt là một gã trung niên tóc ngắn, khí thế trên người hung mãnh dị thường, là cao thủ Bán Bộ Thần Cảnh hậu kỳ.
Phải biết rằng, hạng người như vậy trong các môn phái tuyệt đối là cấp trưởng lão. Chẳng trách bọn chúng dám săn giết người vào di tích, thì ra có cao thủ dẫn đội.
"Lão đại, cứu với!"
Tên áo trắng bị thương thấy đồng bọn tới, mừng rỡ gào lên cầu cứu.
Gã trung niên gật đầu, lạnh lùng nhìn Lý Quân: "Dám động vào người của Huyết Khôi này, bắt tên đó lại cho ta.”
Vừa dứt lời, mấy bóng người lập tức lao ập tới, kiếm quang gào rít, tràn đầy sát khí.
Phần lớn trong số đó là Thần Biến đỉnh phong, còn Bán Bộ Thần Cảnh cũng có tới ba người. Với đội hình này, trong mắt bọn chúng, Lý Quân chết là cái chắc.
Lý Quân gằn giọng: "Một lũ kiến hôi. Chuyện các ngươi săn giết ai vốn chẳng liên quan đến ta, nhưng đã dám chọc lên đầu ta, vậy thì tất cả cút xuống địa ngục đi."
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất