"Dù biết qua mười năm, khả năng cao cậu ấy đã chết trong đó, chỉ còn đống xương khô, nhưng dù là xương khô thì tôi cũng phải tìm bằng được cho yên lòng.” 

 

 

Giọng người đàn ông vẫn phảng phất buồn thương. 

 

Lý Quân cũng không khỏi xúc động trước tình bạn của họ. 

 

Rồi người đàn ông chợt nhận ra mình nói hơi nhiều, khẽ cười: "Xin lỗi. Vì cậu cũng đến từ thế tục nên tôi không kiềm được, mới nói thêm vài câu.” 

 

"Không sao. Bạn của anh có được người bạn như anh, tôi cũng mừng cho đối phương." Lý Quân nói. 

 

"Cố sư huynh, chúng ta đã chuẩn bị xuất phát rồi. Huynh vẫn chưa tìm được đội viên mới à?" Một giọng nữ vang lên. 

 

Một cô gái mặc váy xanh, thanh khiết như hoa sen trong nước bước tới. Cô ta liếc nhìn Lý Quân với ánh mắt lạnh lẽo, mang theo vài phần đánh giá. 

 

"Cố sư huynh, chẳng lẽ tên nhóc này là người mà huynh chọn đi vào U Hồn Cốc? Trẻ thế này, hơn nữa có vẻ tu vi còn thấp. Chúng ta tìm người hỗ trợ, chứ không phải vác thêm gánh nặng.” 

 

Cô ta nói thẳng tưng, không chút khách khí, ánh mắt ngạo mạn như nhìn người bề tôi. 

 

Người họ Cố vội nói: "Chu sư muội, ta và người anh em này vừa gặp đã hợp, hơn nữa cậu ấy cũng đến từ thế tục, ta muốn mời cậu ấy vào đội…" 

 

Nghe Lý Quân đến từ thế tục, trong mắt người phụ nữ họ Chu thoáng hiện vẻ phức tạp. Cô ta liếc qua y phục của Lý Quân, nói: "Chẳng trách, hóa ra cậu khiến Cố sư huynh nhớ đến cố nhân. Đã vậy thì đi theo bọn tôi đi!" 

 

"Nhưng nhớ cho kĩ, phải nghe lệnh, không được tự ý quyết định, càng không được hành động một mình. Xảy ra chuyện bọn tôi sẽ không che chở cho cậu." 

 

Dứt lời, cô ta vẫy tay. 

 

Bên kia có hai người bước đến, hiển nhiên cùng một đội. 

 

Lý Quân thật sự không biết nói gì. 

 

Ai nói mình muốn lập đội với họ? 

 

Anh chỉ thấy có người mặc đồ thế tục nên tò mò trò chuyện vài câu. Cô nàng này thì tự cho mình là trung tâm. 

 

Lúc này, hai người kia cũng đồng loạt dồn mắt lên Lý Quân, nhìn ngó đánh giá. 

 

Một gã mặt đơ tỏ vẻ khó chịu: "Thủy Doanh cô nương, đây là đội viên mới mà Cố sư huynh tìm à? Nhìn là biết gà mờ yếu xìu! Cậu ta đi cùng có tác dụng gì?” 

 

Chu Thủy Doanh trừng mắt: "Lương Cử, tôi chọn ai làm đồng đội không tới lượt anh lắm lời. Anh còn dám chỉ trỏ, kiếm trong tay tôi sẽ không nương tay đâu.”  

 

Cô ta cực kỳ bá đạo, rõ ràng trong đội này cô ta là người quyết định. 

 

Nhưng người phụ nữ này cũng rất mạnh, là cao thủ Bán Bộ Thần Cảnh, chắc hẳn cũng thuộc hàng thiên kiêu. 

 

Bị Chu Thủy Doanh quạt cho một trận, tên mặt đơ Lương Cử câm nín, nhưng nhìn Lý Quân thì vẫn lộ rõ vẻ khó chịu, như trút hết bực bội sang anh. 

 

“Tên này đúng là đồ chó liếm.” Lý Quân thầm nghĩ. 

 

"Được rồi, xuất phát. Nhớ kĩ, trong đội này, ai cũng phải nghe lệnh của tôi, không thì lập tức cút đi, kể cả cậu" Nói rồi, Chu Thủy Doanh đưa ngón tay thon dài chỉ thẳng vào Lý Quân. 

 

Lý Quân nheo mắt. Có vẻ người phụ nữ này có chút không biết trời cao đất dày. 

 

Nếu không phải anh thấy cô ta không có ác ý, chỉ với hành động này thôi, anh đã giết chết cô ta. 

 

Anh khẽ lắc đầu: "Tôi chưa từng đồng ý vào đội các người. Còn nữa, bỏ ngón tay xuống. Nếu không, tôi sẽ để cô phải hối hận cả đời." 

 

Giọng Lý Quân phẳng lặng nhưng đầy ý đe dọa. 

 

Sắc mặt Chu Thủy Doạn tối sầm lại.  

 

Vì thấy Cố sư huynh đáng thương nên cô ta mới chịu cho thằng nhóc thế tục này nhập đội, vậy mà đối phương lại từ chối, còn dám đe dọa mình, muốn chết à? 

 

"Cậu nói gì cơ?" Chu Thủy Doanh gằn giọng. 

 

Cố sư huynh vội lên tiếng: "Thủy Doanh, chuyện này muội cũng có lỗi, nói năng nên chú ý một chút." 

 

Nói xong, hắn ta chắp tay xin lỗi Lý Quân: "Người anh em, tôi thay mặt muội ấy xin lỗi cậu. Thủy Doanh được nuông chiều từ nhỏ, nói năng khó tránh mất đúng mực. Mong cậu rộng lòng đừng chấp nhặt với muội ấy.” 

 

"Sư huynh, muội đâu cần huynh xin lỗi thay.” Chu Thủy Doanh giận dỗi dậm chân, kéo tay Cố sư huynh bỏ đi, còn nói: "Tên này không biết sống chết. Cứ để cậu ta tự vào U Hồn Cốc, chết cũng đáng…" 

 

Rồi mấy người đi khuất khỏi tầm mắt Lý Quân. 

 

Lý Quân siết ngọc bội Song Ngư trong tay, chỉ cảm thấy càng đến gần khu vực U Hồn Cốc, ngọc bội càng nóng rực. 

 

Anh cũng di chuyển về phía U Hồn Cốc. 

 

Có ngọc bội Song Ngư trong tay, anh vào U Hồn Cốc sẽ an toàn hơn người khác rất nhiều. 

eyJpdiI6IjJ4bU1LZE9OZGJvNDlFWlplajVDeHc9PSIsInZhbHVlIjoieWRWU2lWYmVKOFRHclVsUVdVMFBsSzNWa0RrR2dnQW1tN0prdnFwaWgrRmRsNU9URE9yXC9WNVJtRGlWMk9UcGUiLCJtYWMiOiJkZjcxNzMxMDM3Zjg2YjRlZWRhZTViMDBhZTcxOTBmNzEwODAzODc3OGQ1NTQ3YjU0ODc0OTRiNGI2NGM4ZDdlIn0=
eyJpdiI6Ik9YbnV6N2hIQXhhV3dpdmVPazlJakE9PSIsInZhbHVlIjoiaVVJXC8zRzd4cFF4R2dxeGg0U1dpb2tJUGNYVzZjMlFQaWVtbVVzS2pwelY2VHNmMDJIVkQ2RzZYTFBZQVhuXC8wSUZWaUR0NFZlQTBxVWdnWG9OYlVCTHpYUXk2QzJmNGQreE9Vd3RBMGZRTGdSYWFBbjNMeXBGZEd6eU9VUFFLQ2FWblhOWUdlVitud1VOUUQyQXB3SHVma1ZMR3NwTVlWZkY0M1JKZHVZT2o5RGJYcUtrVWhXYndCek1ZVUtYXC9OZXYxRXZxdGhNYWF6RkxtSGdzYzBNUXgxbUZYZERoTGtpdnM0NlJcL2QweGFvWEJRT1k1RzlDN1lMblZ2XC9DV1hESjhQTVdcL243ejBNQjR4Q24rNUNcL21nPT0iLCJtYWMiOiIyMmQwNzI5MTE5MzA2MmVlZTRlYWJkMWE1MWFmZmE4MGIzOGQ2ZGE5MTYxNjMyOTRhYWFmMjNiZjdkMDNmZDJiIn0=

Advertisement
x