Đương nhiên là Lý Quân đã ra tay.
Vừa rồi người phụ nữ này dùng chuôi kiếm đánh lùi Cố Nghiên, trong lòng Lý Quân đã tức giận.
Không ngờ sư phụ cô ta lại không nói đạo lý, còn muốn để cô ta tát Cố Nghiên.
Hơn nữa, cú tát này có sức mạnh rất lớn, nếu bị đánh trúng thì không chỉ đơn giản là sưng đỏ, gương mặt của Cố Nghiên có thể bị hủy.
Quá độc ác, đáng chết.
Thấy cổ tay mình bị nắm lấy, ánh mắt cô gái kia lộ vẻ giận dữ: “Buông tay ta ra, thứ sâu bọ có tư cách gì chạm vào tôi.”
Dứt lời, cô ta muốn giằng tay Lý Quân ra.
Nhưng ngay sau đó, tay Lý Quân dùng sức.
“Rắc.”
Chỉ trong nháy mặt, cổ tay cô ta bị bóp nát, cánh tay truyền tới cơn đau đớn.
Chưa kịp phản ứng, Lý Quân đã vung tay, cô ta bị ném ra xa bảy – tám mét, cơ thể đập mạnh xuống đất.
Tảng đá trên nền đất bị đập nứt như mạng nhện.
Lý Quân thu thay lạnh lùng nhìn lão bà kia.
“Sư phụ, người nhất định phải làm chủ cho đồ nhi.”
Cô gái bị ném bay giãy giụa bò dậy, máu tươi rỉ ra từ khóe miệng, ánh mắt tràn đầy oán độc.
Lão bà nhìn chằm chằm Lý Quân, ánh mắt lạnh như băng: “Ranh con, đúng là to gan, dám đánh đồ nhi của tôi bị thương.”
Thực lực của Lý Quân khiến lão bà cảm thấy kinh ngạc, nhưng với độ tuổi của hắn thì có thể mạnh được tới đâu?”
Lão bà liếc nhìn đồ đệ bên cạnh: “Lan Nhi, sư muội của con bị đánh, là sư tỷ, con hãy giết đám tiện dân này đi.”
“Sư phụ yên tâm, giao cho đồ nhi.”
Kiếm trong tay ra khỏi vỏ, sát khí lóe lên.
“Tiện dân từ Di Tích Cấm cũng dám chạy tới cửa Thanh Hoa Môn giễu võ giương oai, còn đánh cả sư muội tôi, hôm nay các người chắc chắn phải chết.”
Giọng nói Lan Nhi lạnh lùng, ánh mắt thờ ơ giống như cục diện hoàn toàn do cô ta làm chủ.
Lý Quân nghe vậy, khóe miệng hắn nở nụ cười khinh bỉ.
Người của Thánh Địa luôn tỏ ra mình cao thượng, khinh thường Di Tích Cấm, những người này đã lột tả bộ mặt của đám tiểu nhân một cách trần trụi nhất.
Nhưng bọn họ cho rằng mình có thể khống chế tất cả sao?
Cố Nghiên là người của Lý Quân, đâu phải người mà đám tiểu nhân này có tư cách động tới.
Hơn nữa, cô ta không biết mình đang chỉ kiếm vào người như thế nào.
Chỉ là một Thần Biến nhỏ bé, trong mắt Lý Quân, cô ta chẳng khác nào lũ giun dế, cũng không biết ai cho cô ta dũng dám nói ra những lời như vậy.
Lý Quân nhìn đối phương với ánh mắt đầy ý vị: “Tốt nhất là cô không nên xuất kiếm, bởi vì cô sẽ chết.”
“Haha, nói khoác mà không biết ngượng.”
Lan Nhi bị Lý Quân chọc giận, kiếm quang nhanh như chớp chém xuống.
Thanh kiếm vung ra xé toạc không khí, lưỡi kiếm vô cùng sắc bén, luồng khí lạnh lẽo tỏa ra.
Công pháp của Thanh Hoa Môn chủ yếu thiên về tốc độ, tu luyện hàn băng, đa số đệ tử trong môn là nữ, lực sát thương rất mạnh.
Trong mắt Lan Nhi, Lý Quân đã là một xác chết.
Khi kiếm của Lan Nhi chém tới, Lý Quân lại giơ tay nắm lấy mũi kiếm.
Với thực lực của hắn, dù đứng im một chỗ thì đối phương cũng không thể phá được cương khí hộ thân của hắn.
Trong lòng Lý Quân đã thật sự tức giận.
“Vút!”
Kiếm quang cách Lý Quân chưa đầy hai nắm tay thì bị Lý Quân nắm lấy.
Ánh mắt Lan Nhi lộ vẻ châm biếm.
“Ranh con không biết sống chết lại dám dùng tay không bắt kiếm, đúng là muốn chết.”
Nhưng ngay sau đó, mắt cô ta trừng lớn.
Bởi vì cảnh tượng bàn tay Lý Quân bị chém không hề xuất hiện như trong tưởng tượng, kiếm của cô ta như cắm vào kẽ đá, không thể tiến thêm được.
“Rắc.”
Thân kiếm bị bẻ gãy.
Lý Quân nắm nửa lưỡi kiếm đâm vào cổ Lan Nhi.
Lúc này, ánh mắt Lan nhi lộ vẻ sợ hãi.
Cô ta muốn trốn tránh nhưng phát hiện khí tức toàn thân đã bị áp chế, không thể động đậy được, chỉ có thể trợn tròn mắt nhìn mũi kiếm đâm xuyên qua cổ mình.
Lưỡi kiếm xuyên từ bên này sang bên kia cổ họng, cô ta ôm cổ, ánh mắt đầy khiếp sợ, cơ thể chậm rãi ngã xuống.
Bầu không khí trở nên yên tĩnh.
Lan Nhi đã chết, cô ta chết bởi kiếm của mình.
Gương mặt của đám đệ tử bên cạnh lão bà đều trở nên cứng đờ.
Đệ tử gác cửa lại thấy vui sướng, bình thường bọn họ bị đồ đệ của lão bà này bắt nạt không ít lần, nhưng khi nhìn sang Lý Quân, ánh mắt bọn họ mang theo vài phần thương hại.
Truy cập tên miền tamlinh247.org nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất