Nhìn thấy vẻ vui mừng trên mặt ba người, Kim trưởng lão cười khinh bỉ. 

 

Đây chính là cách mà ông ta khống chế thuộc hạ, tát cho một cái rồi lại cho một quả táo ngọt, vừa đấm vừa xoa. 

 

Nghĩ đến việc đồ đệ của mình cũng tham gia, với thực lực của nó, không lấy được hạng nhất thì cũng phải nằm trong top 3. 

 

Ba ngày sau, vài bóng người xuất hiện bên ngoài lối vào Thánh Địa. 

 

Chính là Lý Quân, Huyền Trần chân nhân và Cố Nghiên. 

 

Huyền Trần chân nhân muốn đưa Cố Nghiên đến Thánh địa bái sư, vừa hay đi cùng Lý Quân. 

 

Sau mấy ngày trị thương, Cố Nghiên không chỉ hồi phục thần hồn mà bởi vì tu luyện Hàn Băng quyết, khí chất của cô cũng trở nên lạnh lùng hơn. 

 

Trên đường đi thu hút vô số ánh nhìn. 

 

“Không biết Huyền Trần tiền bối định đưa Cố Nghiên đến môn phái nào bái sư?” 

 

Lý Quân hỏi. 

 

“Tôi định đưa Nghiên Nhi đến Thanh Hoa Môn bái sư, năm xưa tôi vào Thánh Địa có quen một cao thủ Thanh Hoa Môn, cùng nhau đi trải nghiệm, sau đó thì tôi trở về Di Tích Cấm, nghe nói thực lực đối phương đã đột phá, trở thành trưởng lão Thanh Hoa Môn.” 

 

“Chỉ cần có sự tiến cử của người đó, Nghiên Nhi nhất định sẽ có thể bái nhập Thanh Hoa Môn, hơn nữa công pháp Huyền Ảnh Thanh Hoa Quyết của Thanh Hoa Môn cũng rất thích hợp để Nghiên Nhi tu luyện.” 

 

“Nhiên Nhi tu luyện cùng lúc Hàn Băng quyết và Huyền Ảnh Thanh Hoa quyết, thực lực sẽ nhanh chóng tăng lên.” 

 

Mặc dù Huyền Trân chân nhân đã mấy chục năm chưa tới Thánh Địa nhưng ông vẫn rất nhớ đường. 

 

Ba người nhanh chóng tới trước cửa Thanh Hoa Môn. 

 

Vừa đến lối vào đã thấy một lão bà đứng răn dạy người gác cửa. 

 

Phía sau lưng lão bà còn có mấy đệ tử. 

 

Nghe bọn họ nói chuyện, đại khái là bởi vì đệ tử của lão bà kia có xích mích với người giữ cửa, lão bà kia đang bênh vực đệ tử mình. 

 

Thấy ba người Lý Quân xuất hiện, lão bà nhíu mày nhìn về phía bọn họ. 

 

Vài nữ đệ tử bên cạnh cũng lạnh lùng xa cách, một trong số đó hỏi: “Các người là ai?” 

 

Huyền Trân chân nhân vội vàng nói: “Chúng tôi tới đây xin gặp Cát Đan Dương – Cát trưởng lão.” 

 

“Gặp Cát Đan Dương trưởng lão? Các người là ai” 

 

Lão bà nhíu mày hỏi. 

 

Huyền Trần chân nhân không dám giấu diếm. 

 

“Đây là đồ đệ của tôi Cố Nghiên, tôi muốn để con bé bái nhập Thanh Hoa Môn.” 

 

Nghe vậy, lão bà cười nhạt. 

 

Nữ đệ tử bên cạnh tỏ vẻ cao thượng nói: “Mấy năm trước, Cát Đan Dương trưởng lão bế quan thất bại, xuống suối vàng từ lâu rồi, ai ở Thánh Địa cũng biết chuyện này, các người lại không biết sao?” 

 

“Các người không phải tên nhà quê từ nơi hoang vu hẻo lánh thì cũng là dân đen ở Di Tích Cấm, nếu đã vậy thì không mau cút đi, đừng làm ô nhiễm không khí Thanh Hoa Môn chúng tôi.” 

 

Đối phương nói với giọng của bề trên. 

 

Cố Nghiên nghe vậy, gương mặt lộ ra vài phần bất bình. 

 

“Đến từ Di Tích Cấm thì sao? Người Di Tích Cấm sao lại thành dân đen? Chưa chắc Di Tích Cấm đã kém hơn Thánh Địa các người.” 

 

Dù sao ở thế tục, Cố Nghiên cũng là tổng tài công ty nghìn tỷ, không phải loại người mặc cho người khác bắt nạt mình. 

 

Hơn nữa thái độ của người này khiến người ta vô cùng tức giận. 

 

“Cô nói gì?” 

 

Cô gái kia lớn tiếng nói: “Thứ sâu bọ còn dám cãi!” 

 

Kiếm trong tay cô ta đặt lên cổ Cố Nghiên, luồng năng lượng bộc phát khiến Cố Nghiên loạng choạng lùi lại vài bước, mặt tái mét. 

 

Gần đây, mặc dù thực lực Cố Nghiên tăng lên nhanh chóng nhưng vẫn chênh lệch nhiều so với người ở Thánh Địa. 

 

Lúc này, lão bà kia cũng lên tiếng, giọng điệu mang theo vài phần chán ghét: “Cô ta trông diêm dúa như vậy, tâm tính chắc chắn bất chính, vào Thanh Hoa Môn để trêu hoa ghẹo nguyệt, bại họa môn phong, Thanh Hoa Môn sẽ không thu nhận người như cô làm đệ tử.” 

 

“Hơn nữa, cô dám tranh cãi với đồ đệ của tôi chính là đang khiêu khích tôi, Tiêu Nhi, vả miệng cô ta một trăm cái, để đám dân đen ở Di Tích Cấm nhớ cho kỹ.” 

 

Giọng nói của lão bà vô cùng lạnh lẽo. 

 

Bà ta là người rất bao che người của mình. 

 

Đệ tử gác cửa chỉ vì không chào hỏi đồ đệ của bà ta, bà ta đã muốn ra tay đòi công lý. 

 

Hơn nữa bà ta rất ghét những cô gái xinh đẹp. 

 

Mặc dù làm vậy rất ngang ngược nhưng bà ta không thấy mình làm sai. 

 

Với thân phận và địa vị của bà ta, giết bọn dân đen của Di Tích Cấm thì có làm sao? 

 

“Rõ, sư phụ.” 

 

Cô gái kia cười lạnh. 

 

Siết chặt nắm đấm đi về phía Cố Nghiên, lòng bàn tay chứa đầy sức mạnh đánh lên má Cố Nghiên. 

 

Đòn đánh mang theo tiếng xé gió. 

 

Vẻ mặt Cố Nghiên thay đổi, cô muốn ngăn cản nhưng phát hiện bản thân có ra thay thế nào cũng không chặn được cái tát này. 

 

Khi đối phương còn đang đắc ý. 

eyJpdiI6IkFoejNpdTkrNjZvNzlpaWpYYXFcL2RRPT0iLCJ2YWx1ZSI6Im55SkpXeFYwV3FQRUx6bTBvV29tUnVRTVpyakVcL0xzSERcLzVzT2U0SUwzQ1ZMeTh5T3ZHR2VnblZBMmRndDl0OSIsIm1hYyI6ImM3ZmU3YWEwMmNjMjVkMmEzNjgyMWIyZDRkZDUxNzJiODkxZmVhNjgwMTU3ZDQwZTdlODIyNzVkNWYxZjg4ZGUifQ==
eyJpdiI6IlI2TTdhVzhpSmlqc2VNaExPaWRFRXc9PSIsInZhbHVlIjoiS3pTVXRSYmZNTTU4OTlybEJadmo4UVBMdFg1S1lzM2lndTk5TEQ0cTZzY1dLb0VPdTAyM1J5VzdcL0JPRFNwdlJhWitJQjJaMFVMMFhFbUpzNnVDRlwvUVwveUdxWDBieSs3S2lPd3FwUXRZRmh2aUxDNnZIVmJ4VFA4NVVjZXNkVGIiLCJtYWMiOiI5MzY3ZGRlNzY2NDliMzM0ZDI4NmJlZjI3MWVkMTRlYjk0ZDNkNWEwZGEyYjA5ZjlmZDM1OGU4YjdmZjVjZTMxIn0=

Một bàn tay xuất hiện nắm lấy cổ tay đối phương khiến cánh tay cô ta khựng lại trong không trung.

Ads
';
Advertisement
x