Nhưng rõ ràng hắn cảm nhận được sát khí trên người Lý Quân. 

 

“Mặc dù Vũ Hóa chưởng giáo không ở đó nhưng đại trưởng lão của bọn họ lại có mặt, thế mà Thiết Huyết sơn trang vì có quan hệ với Vũ Hóa chưởng giáo mà đối phó với chủ nhân.” 

 

“Lúc đó, bọn họ còn mở cả đại trận bảo vệ Thiết Huyết sơn trang, tôi và chủ nhân bị vây ở bên trong.” 

 

“Rồi sao nữa?” 

 

Dương Sách nóng lòng hỏi. 

 

“Rồi sao, haha, lựa chọn của Dương Thanh Bách đã chọc giận chủ nhân, ngài ấy không chỉ giết đại trưởng lão của Vũ Hóa Thánh Địa mà còn giết luôn cả Dương Thanh Bách...” 

 

Tiêu Tinh Hồn kể lại cảnh tượng lúc đó một cách sinh động. 

 

Ba anh em nhà họ Dương đã hoàn toàn bị dọa sợ. 

 

Trang chủ Thiết Huyết sơn trang Dương Thanh Bách và đại trưởng lão Vũ Hóa Thánh Địa lại bị Lý Quân giết chết. 

 

Nghĩ tới lúc trước, bọn họ còn dám mạo phạm Lý Quân, may mà nhặt về được một mạng. 

 

Lúc này, Lý Quân lấy Hoàng Tuyền Ấn ra. 

 

“Sư phụ, đệ tử lấy được không ít đồ ở Thiết Huyết sơn trang, tất cả hiếu kính người.” 

 

Nói xong, Lý Quân kích hoạt Hoàng Tuyền Ấn. 

 

Vật phẩm chất như núi, lấp đầy căn phòng. 

 

Linh thạch, châu báu, đủ các loại vũ khí. 

 

Mặc dù trước đó Tiêu Tinh Hồn đã cho hết đồ cướp được vào trong Hoàng Tuyền Ấn nhưng Lý Quân cũng chưa xem, bây giờ nhìn thấy cũng bị giật mình. 

 

Thiết Huyết sơn trang đúng là giàu có. 

 

Nạp Lan Long Hiên còn chưa chọn, một giọng nói đã vang bên tai Lý Quân. 

 

“Nhóc con, cậu phát tài rồi.” 

 

Giọng nói của Lôi Quỳ mang theo sự vui mừng và kích động. 

 

“Ý gì vậy?” 

 

Lý Quân vẫn đang mơ hồ. 

 

Giọng Lôi Quỳ lại vang lên. 

 

“Đồ vật trong cái bình kia có tác dụng rất lớn với cậu.” 

 

Nghe Lôi Quỳ nói vậy, Lý Quân lấy ra một cái bình to bằng bàn tay từ trong đống vật phẩm. 

 

“Còn cả thanh bảo kiếm, hạt châu và cái đỉnh nhỏ kia.” 

 

Lôi Quỳ lại vội vàng dặn dò thêm mấy câu. 

 

Lý Quân lấy riêng theo yêu cầu của Lôi Quỳ. 

 

Lúc này, Nạp Lan Long Hiên cũng chọn xong. 

 

Ông lấy mấy bình đan dược và linh thạch, cuối cùng là một thanh trường kiếm, những thứ khác ông không đụng tới. 

 

Không đợi Lý Quân lên tiếng, Nạp Lan Long Hiên đã nói: “Sư phụ chọn xong rồi, chỗ còn lại con cất hết đi.” 

 

“Vâng.” 

 

Lý Quân thu những thứ khác lại, giao cho Phùng Thiên Tuyệt, để ông cất những thứ này vào bảo khố. 

 

Xong xuôi anh mới trở về phòng tu luyện. 

 

Vừa vào phòng, bóng dáng Lôi Quỳ đã vội vàng xuất hiện. 

 

Lý Quân định hỏi Lôi Quỳ trong bình là thứ gì thì Lôi Quỳ đã cướp lấy hạt châu, đỉnh và thanh bảo kiếm kia, ánh mắt như kẻ kiêng sắc mười năm đột nhiên nhìn thấy người đẹp. 

 

“Mấy món đồ này đều là pháp khí thuộc tính lôi, Lý Quân, cậu đừng quên chuyện đã hứa với tôi.” 

 

Lý Quân gật đầu, hắn đương nhiên không quên, lần trước đã hứa giúp Lôi Quỳ tìm vật phẩm mang thuộc tính lôi. 

 

Thấy Lý Quân gật đầu, Lôi Quỳ mới yên tâm. 

 

Lý Quân hỏi: “Trong bình này có thứ gì?” 

 

Lôi Quỳ cười một cách thần bí: “Trong bình có đồ tốt, tên là nước âm sát, bên trong loại nước này chứa năng lượng âm sát cực lớn, nếu luyện hóa được nó thì thực lực sẽ tăng rất nhanh, vượt xa trăm năm khổ tu.” 

 

“Cậu đúng là đoạt được cơ duyên, ở một chỗ tồi tàn như vậy cũng có thể lấy được bảo vật.” 

 

Nghe Lôi Quỳ nói vậy, Lý Quân cũng hơi kích động, hắn nghi ngờ hỏi: “Nước Âm Sát này lợi hại như vậy, sao trang chủ Thiết Huyết lại không luyện hóa?” 

 

Theo Lý Quân biết, trang chủ Thiết Huyết bị thương nên tu vị mới thụt giảm, hiện tại vẫn chưa quay về thời kỳ đỉnh cao, nếu không cũng chẳng đến mức Lý Quân không cần dùng tới A Tị Đao đã có thể giết được ông ta. 

 

“Nước Âm Sát đâu thể luyện hóa tùy tiện, bên trong chứa sát khí vô tận, chỉ cần có chút bất cẩn sẽ dẫn tới tổn hại căn cơ.” 

 

“Trang chủ Thiết Huyết kia chắc là muốn tìm một bảo vật chí cương chí dương để dung hợp rồi mới tiến hành luyện hóa, nhưng cậu thì không cần, cậu tu luyện Thiên Sát chi thể của tộc Vu, có thể trực tiếp luyện hóa.” 

 

“Mau luyện hóa nó đi, tăng thực lực rồi giết tới Gia Thánh Địa, tìm thêm cho tôi pháp bảo thuộc tính lôi.” 

 

Lôi Quỳ thúc giục. 

 

“...” 

 

Lý Quân toát mồ hôi. 

eyJpdiI6ImFMampGaUNLNm1NRE81TmNmTHRiaEE9PSIsInZhbHVlIjoiUzJRY3VoeDBGcWlTajYzdkhmTmdPTDVoTG01c0x4aVwvQlwvSlZFY1BVdG92Zk5sYjZ2SDJ2akRcL3dseE1VSVIwZyIsIm1hYyI6IjRiZDY1NGJkMTljNDA2ZTg3ZDgxYzllOGI5OGIwNGJkYmNlMDRlNGVkZGJlMjBhYmEzNmI4NmM3MTAyZGVlMzEifQ==
eyJpdiI6ImcxRDhJRUpXUXZYb0hYVDlobUhkbWc9PSIsInZhbHVlIjoibzlhQnBsaEk5NDRTXC9Idzhkb0ZqN1ZPTEhFYzFBZFFmekFuZGxwRDdMenZ2akxpYVE3XC9JWWJNQzN0TndjaVg4Y3d5R1wvODVoeTdPMXNvU0ttM2ZRUllobUQzUmUrZ2JxaVwvNklZcGY3RTkyRWNHeHhwN0hTbGJYaTJFZ2NFNnFIZGFybHZSY0hyU0ZrUEk1SkNjTWNLUmRsOVNSXC9JeVh6TE1mSmpxcWJucGFOSm5aWjRESkdwa20rWWgzSGJSVloxMTh4d3d4K2pLNHRSSkdqNDJaeHFcL1RSc3JueWp0aXZDZ3lXOEd6a0dDbDBxNE1vN3JDMVpBUWlqN2xNTjR1RTdDcmdcL0lSUENsOFgrOFZjZmpRbDFoRW1xY3NCOHJGQnhCSGVIc1piRXpIZUVtT3FkSUczRnVPNFcyVGwxWDRvYklFdDVhNFl6YUgrVjdlbDFcL0t5TWszaUVTUG1EVlwvazMyZFUwWndHRnhrPSIsIm1hYyI6IjIxNTFjOWFmNTliMGY0N2JhZDQyYWM3MWIyYjk3ODhlYjI5ZjUwMzY2YjMzNWNmZmY1MTViM2VkODBhN2QxMTIifQ==

Hắn ngồi xuống, đổ ra một giọt nước Âm Sát, bắt đầu luyện hóa.

Ads
';
Advertisement
x