Trước đó, Vương công tử cũng từng có sát ý với Lý Quân, bây giờ lại lén lút ẩn vào đám đông, hy vọng Lý Quân sẽ không phát hiện ra mình.
Nhưng Lý Quân lại lần nữa biến mất, nắm lấy cổ Vương công tử.
“Bây giờ mới biết sợ, đi sớm như vậy làm gì? Nếu quan hệ với Tân Yến tốt như vậy thì đi chết cùng hắn đi.”
“Bịch!”
Tay dùng lực.
Cổ họng Vương công tử trực tiếp bị bóp nát, đầu gục xuống, bị Lý Quân tiện tay ném xuống đất.
Bầu không khí tĩnh lặng như chết.
Đám người xung quanh đến thở cũng không dám.
Chỉ có Lý Quân nhàn nhã đứng đó.
Nếu không phải vừa chứng kiến Lý Quân ra tay, chẳng ai nghĩ tới cảnh tượng Tu La Tràng này lại là bút tích của hắn.
Lúc này, không ai dám nhìn thẳng Lý Quân.
Ngay cả Tiêu Tinh Hồn cũng bị dọa sợ, mãi lâu sau mới phản ứng lại, ông ta cẩn thận nói: “Chủ nhân, Thiết Huyết sơn trang chắc chắn có không ít bảo bối, đặc biệt là Võ Đạo Kính kia, dùng để rèn luyện đệ tử trong môn thì rất có ích, để thuộc hạ đi thu vét.”
Tiêu Tinh Hồn là người Ma Môn, rất có kinh nghiệm cướp nhà phá của, lục soát tài sản.
Lý Quân gật đầu, lấy ra Hoàng Tuyền Ấn đưa cho ông ta: “Cho hết vào trong này.”
“Tuân lệnh.”
Tiêu Tinh Hồn gật đầu.
Ông ta nhận lấy Hoàng Tuyền Ấn, ánh mắt nóng rực.
Hoàng Tuyền Ấn là pháp khí không gian hiếm có, nhưng luyện hóa nó rất khó khăn.
Năm xưa sau khi Trương Tể có được, luyện hóa rất nhiều năm nhưng không dùng được, ông ta còn định tìm cớ để đoạt lấy từ tay Trương Tể, không ngờ cuối cùng lại rơi vào tay Lý Quân.
Tiêu Tinh Hồn đi cướp phá tài sản của Thiết Huyết sơn trang. Không có sự đồng ý của Lý Quân thì tất cả mọi người vẫn phải ngoan ngoãn đứng im, không một ai dám rời đi.
Nửa giờ sau.
Tiêu Tinh Hồn cầm Hoàng Tuyền Ấn trở về, trên mặt lộ rõ vẻ hưng phấn.
Ông ta báo cáo: “Chủ nhân, trong Thiết Huyết sơn trang có không ít bảo bối, nếu không có pháp bảo không gian như Hoàng Tuyền Ấn, có khi chúng ta còn không mang hết được.”
Lý Quân gật đầu rồi nhận lấy Hoàng Tuyền Ấn, hắn dẫn theo Tiêu Tinh Hồn quay người rời đi.
Không tìm thấy Vũ Hóa chưởng giáo trong Thiết Huyết sơn trang, hắn phải nhanh chóng trở về Chiến Long Điện.
Chẳng may ông ta đến Chiến Long Điện gây rối thì đúng là gay go.
Khi Lý Quân dẫn người rời đi, mọi người mới thở phào nhẹ nhõm.
Trang chủ Thiết Huyết chết rồi, nếu tin này truyền về Gia Thánh Địa thì chắc chắn sẽ gây náo loạn.
Tên tuổi của Lý Quân chắc chắn sẽ được nhiều người biết đến.
Với địa vị của Dương Thanh Bách trong chính đạo sẽ có nhiều người tìm cách trả thù cho ông.
Rời khỏi Thiết Huyết sơn trang, Lý Quân và Tiêu Tinh Hồn về thẳng Chiến Long Điện.
Vừa về Chiến Long Điện đã nhìn thấy ba anh em Dương Canh đang chỉ dạy đệ tử Chiến Long Điện tu luyện.
Nhìn cảnh tượng hòa thuận vui vẻ ấy, Lý Quân thật sự không ngờ tới.
Ba người thấy Lý Quân trở về, vội vàng tiến lên hành lễ.
Sau khi chào hỏi bọn họ, Lý Quân đi gặp sư phụ Nạp Lan Long Hiên.
Đợi Lý Quân rời đi, ba người chạy tới trước mặt Tiêu Tinh Hồn.
Trước kia, ba người này còn muốn xé xác Tiêu Tinh Hồn, bây giờ lại lấy lòng ông ta.
Ai bảo Tiêu Tinh Hồn đầu hàng Lý Quân sớm hơn họ.
Tiêu Tinh Hồn ưỡn ngực, ra vẻ lão đại.
“Các người làm không tệ, phải tiếp tục nỗ lực.”
Ông ta định quay người rời đi nhưng bị Dương Canh kéo ống tay áo.
“Kể cho bọn tôi nghe chuyến đi lần này với chủ nhân đi.”
Ba người họ biết rõ Lý Quân đã tới Thiết Huyết sơn trang.
Vừa rồi bọn họ còn cảm nhận được sát khí trên người Lý Quân, vậy nên trong lòng rất tò mò.
Tiêu Tinh Hồn định không muốn kể, nhưng thấy bộ dạng lấy lòng của bọn họ, lòng hư vinh được thỏa mãn, ông ta nhỏ giọng, thần bí nói: “Bọn ta tới Thiết Huyết sơn trang để tìm Vũ Hóa chưởng giáo, ai ngờ người ta lại không có ở đó.
“Vậy là không đánh à?”
Truy cập tên miền Tamlinh247.Online nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất