Hai tiếng sau, máy bay xuyên qua làn sương mù, hạ cánh tại sân bay quốc tế Giang Nam.
Trình Kiêu lại một lần nữa từ chối Diệp Tử Thấm, anh không muốn có quá nhiều giao thiệp dư thừa với người khác.
Hai ông cháu chỉ đành cảm ơn Trình Kiêu lần nữa sau đó rời đi.
Mà Kano William, người mãi mới tới được Thủ Đô, một lần nữa sử dụng thuật theo dõi, kết quả lại khiến vị thân vương điện hạ của Huyết tộc vẫn luôn tao nhã phải giơ ngón giữa lên trời mà nói: “Thần Ánh Sáng chết tiệt, ông đang chơi tôi đấy à?”
Sau đó Kano William lần theo hơi thở của Trình Kiêu, tới được Giang Nam.
“Chết tiệt, mình đã dùng hết cả ba lần thuật theo dõi rồi, nếu lần này vẫn không tìm được anh ta thì mình chỉ có thể đi tìm máu ăn thôi.”
Tâm trạng Kano William cực kỳ sa sút, sử dụng thuật theo dõi ba lần gần như đã tiêu hao hết một trăm năm tuổi thọ của anh ta.
Tuy rằng tuổi thọ của Huyết tộc rất dài, nhưng đối với anh ta cũng phải chịu tổn thương nguyên khí nặng nề.
Y Linh lái chiếc xe Audi A4 màu trắng tới sân bay quốc tế Giang Nam đón Trình Kiêu.
Mặc dù với gia thế của Y Linh, lái một chiếc xe sang như siêu xe là chuyện bình thường như ăn cơm bữa. Nhưng bản thân Y Linh khá khiêm tốn, không thích khoa trương.
Nhưng dù vậy, Y Linh vừa xuống xe cũng vẫn thu hút sự chú ý của hầu hết những người bên đường.
Hôm nay Y Linh mặc một bộ đồ thể thao màu hồng, dáng người mảnh khảnh, chân đi đôi giày màu trắng, mái tóc đen dài buông xõa sau lưng, tràn ngập sức sống thanh xuân.
“Cô gái xinh đẹp như vậy mà cũng tới sân bay đón người à? Không biết có phải tới đón bạn trai không nữa?”
Nhiều người ghen tỵ nghĩ thầm.
Từ xa, Trình Kiêu đã nhìn thấy Y Linh đứng giữa đám đông, cô nổi bật như hạc giữa bầy gà.
Mà Y Linh cũng đã nhìn thấy anh, cô nhón chân, vui vẻ vẫy tay với anh.
Trình Kiêu bước nhanh đến bên cạnh Y Linh rồi quan sát cô, mặc dù quần áo cô mặt rất bình thường nhưng từ châm cài được thiết kế độc đáo trên ngực của cô có thể nhìn ra được cô cũng đã tỉ mỉ ăn diện đàng hoàng.
“Sao cậu lại tự chạy tới đây vậy?” Trình Kiêu cười hỏi.
“Cậu có thể tới, tôi rất vui, đương nhiên phải đích thân đi đón cậu rồi!” Y Linh cười ngọt ngào, trên khuôn mặt xinh đẹp còn có vẻ ửng hồng, giống như vừa gặp nên hơi xấu hổ.
“Cậu không sợ gặp phải người xấu à?” Trình Kiêu nói nửa thật nửa giả, cô gái xinh đẹp như cô rất dễ bị người khác nhòm ngó.
Y Linh lấy miếng ngọc bội luôn mang theo bên mình từ trong ngực ra, lắc với Trình Kiêu: “Không sợ, tôi có cái này rồi.
Trình Kiêu khẽ cười bảo: “Đi thôi!”
"Di."
Nhìn Y Linh vui vẻ dẫn Trình Kiêu đi, ngọn lửa trong mắt đám đàn ông xung quanh tối đi rất nhiều.
Nhiều người lắc đầu tiếc nuối: “Bông hoa tươi như vậy sao lại để tên nhóc đó hái mất chứ?”
“Nhìn cậu ta thế nào cũng thấy như tên nhà quê, ăn mặc quần áo vỉa hè mà cũng xứng có quan hệ với nữ thần à?”
Trình Kiêu ngồi ở ghế sau, Y Linh tự mình lái xe.
Trên đường về nhà họ Y, Y Linh muốn nói lại thôi.
“Có chuyện gì mà đến tôi cũng không thể nói được vậy?” Trình Kiêu cười hỏi.
“Không phải, tôi thật sự không biết nên nói thế nào!” Trên mặt Y Linh lộ vẻ lúng túng.
“Có phải lần này gọi tôi tới Giang Nam không phải ý của cậu không?” Trình Kiêu ngoài cười nhưng trong không cười hỏi.
Y Linh ngạc nhiên thốt lên: “Á, sao cậu biết?”
Nói xong cô nhìn Trình Kiêu qua gương chiếu hậu, lo lắng hỏi: “Cậu sẽ không trách tôi chứ?”
Trình Kiêu nghiêm túc trả lời: “Nếu cậu nói cho tôi biết có chuyện gì thì tôi sẽ không trách cậu.
“Cậu đừng giận, thật ra là ba tôi muốn nhớ cậu giúp ông ấy. Nhưng ông ấy lo cậu không tới nên mới nhờ tôi ra mặt nói giúp” Y Linh cúi đầu nói, giống như cô bé học sinh làm sai chuyện gì chờ chịu phạt.
Trình Kiêu đã sớm đoán được lần này mời mình tới Giang Nam không phải ý của bản thân Y Linh.
“Ông ấy muốn tôi giúp chuyện gì?” Trong mắt Trình Kiêu thoáng qua vẻ lạnh lùng, anh ghét nhất loại người mượn người anh quan tâm để bảo anh làm việc giúp.
Tuy nhiên vì nể mặt Y Linh nên Trình Kiêu sẽ không so đo với Y Doãn.
Y Linh không biết Trình Kiêu nghĩ gì, cô nói: “Hội tứ hùng ba năm tổ chức một lần ở phía Nam sắp bắt đầu rồi, năm nay nghe nói các ông lớn đều mời cao thủ tới trấn áp nên ba tôi muốn mời cậu tới giúp đỡ”
“Hội tứ hùng?” Trình Kiêu suy tư, trong lòng đã đoán ra được hình thức của hội tứ hùng này.
Y Linh nói: “Tôi cũng không rõ tình hình cụ thể, ba tôi sẽ đích thân giải thích với cậu”
“Thật ra tôi cũng mong cậu có thể tới Giang Nam chơi, lâu lắm rồi không gặp cậu, tôi muốn mời cậu Giang Nam làm khách”
“Hoa đào ở đây nở rồi, nhưng không có ai đi ngắm hoa cùng tôi. Trình Kiêu, cậu có thể đi cùng tôi không?”
Trong mắt Y Linh như có sương mù bao phủ, mềm mại đẫm sương thật sự khiến người ta khó lòng từ chối.
“Được!” Trình Kiêu nhàn nhạt đáp, trong mắt đầy vẻ cưng chiều.
“Tốt quá rồi!” Khuôn mặt nhỏ nhắn của Y Linh đầy vui sướng, cô bất cẩn đạp ga hơi mạnh nên đâm vào đuôi xe phía trước.
“Ôi trời!”
Y Linh cười xin lỗi với Trình Kiêu rồi mở cửa xuống xe.
Chủ nhân của chiếc xe phía trước là một phụ nữ trung niên chua ngoa đanh đá, bà ta đi chiếc xe Honda, khung bảo vệ phía sau xe đã bị đâm biến dạng.
“Cô mua bằng lái xe đấy à? Thế này mà cũng đâm vào đuôi xe tôi được!”
Người phụ nữ nhìn khung bảo vệ phía sau xe mình bị đâm biến dạng thì hơi cạn lời nhưng vẫn phàn nàn oán trách.
Y Linh vội xin lỗi: “Xin lỗi, tôi không cố ý, là do tôi bất cẩn. Chị xem phí thay khung bảo hiểm này hết bao nhiêu tiền? Tôi đưa tiền cho chị, sửa bằng bảo hiểm thì phiền phức quá.”
Không dễ gì Trình Kiêu mới đến Giang Nam một lần, Y Linh không muốn lãng phí thời gian vào việc này.
Người phụ nữ sững người một lúc rồi lẩm bẩm: “Lần đầu tiên gặp phải người không muốn báo giá bảo hiểm đấy”
“Cô gái à, tôi cũng không tống tiền cô. Thế này đi, cô đền cho tôi chín triệu, tôi sẽ tự sửa xe.” Người phụ nữ trung niên nói.
Thực ra nếu Y Linh đồng ý đền tiền, xe bà ta cũng có bảo hiểm, đâm vào đâu còn có thể được hoàn lại tiền.
Y Linh hào phóng nói: “Được, tôi đưa cho chị mười lăm triệu, chị cho tôi số tài khoản ngân hàng đi.”
Người phụ nữ nghi ngờ nhìn Y Linh, đây là lần đầu tiên bà ta thấy người nào chủ động đền thêm tiền thế này.
“Cô không phải lừa đảo đấy chứ?” Người phụ nữ thận trọng đưa điện thoại ra cho Y Linh quét mã, ngờ vực nhìn cô với vẻ cảnh giác.
Y Linh cười bảo: “Chị yên tâm, hôm nay tôi vui, coi như của đi thay người đi.
“Được rồi, chị xem đi, chắc là tới tài khoản rồi đó” Y Linh nói.
“Thật sự tới rồi!” Người phụ nữ trung niên mừng rỡ.
“Vậy tôi đi trước đây” Y Linh cười nói.
“Được được, cô đi chậm một chút nhé!” Người phụ nữ trung niên vẫn đang chìm đắm trong số tiền từ trên trời rơi xuống ấy.
Trở lại xe, Trình Kiêu trêu ghẹo: “Mặc dù cậu là cô chủ nhà họ Y ở Giang Nam, nhưng theo cách bồi thường này của cậu thì tài sản của gia đình sẽ sớm bị cậu tiêu hết mất thôi” Y Linh quay đầu cười tinh nghịch với Trình Kiêu: “Sợ cái gì, tiêu hết thì cậu nuôi tôi!”
Nói xong câu này, Y Linh hơi đỏ mặt. Mà Trình Kiêu cũng giấu đi nụ cười, khuôn mặt trở nên hơi nghiêm túc.
Từ lâu anh đã hiểu tình cảm của Y Linh dành cho mình.
Nhưng Trình Kiêu thật sự không nghĩ về chuyện này. Hơn nữa Y Linh chỉ là một người bình thường, và anh không có ý định đưa cô đi trên con đường tu tiên.
Đối với Trình Kiêu, Y Linh chỉ là một phong cảnh đẹp trên con đường tu tiên dài đằng đẵng, lộng lẫy nhưng ngắn ngủi.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất