“Chuyên gia St. Cross cái gì chứ? Bệnh tim cũng xem nhầm thành xuất huyết não được, tôi thấy hắn mới là lang băm chân chính đấy!” 

“Hừ, tôi thấy chuyên gia St. Cross, Winchester này chỉ là giả thôi!” 

“Ha ha, bây giờ ấy à, rất nhiều người cứ ra nước ngoài về xong là nói đi du học, nghe thì có vẻ sang nhưng thực ra chỉ là treo đầu dê bán thịt chó, lừa tiền thôi” 

“Nhưng cậu nhóc đó thật sự là bác sĩ à? Vừa nãy có phải chúng ta đã trách nhầm cậu ấy rồi không?” 

“Cũng chưa biết được, có lẽ cậu ta chỉ là mèo mù vớ á rán thôi thì sao? Phải xem cậu ta có thể chữa khỏi bệnh cho ông lão này được không đã. 

Vẻ mặt Trình Kiêu không thay đổi: “Vừa nãy tôi nói rồi, nếu rút kim châm của tôi ra thì ông ta chắc chắn sẽ chết." 

Chuyên gia St. Cross, Winchester Nghe vậy thì lập tức kêu lên: "Cậu nhóc, cậu đừng vu oan cho tôi! Là tự cậu không có năng lực chữa bệnh cho ông ấy, đừng đổ trách nhiệm cho tôi!” 

Cô gái nhỏ mặt đầy nước mặt, quỳ xuống trước Trình Kiêu: “Anh trai, em cầu xin anh hãy cứu ông nội em. Em, em có thể đồng ý với anh bất cứ chuyện gì!” 

Nối xong cô gái tỏ vẻ kiên quyết, như thể đã hạ quyết tâm lớn. 

“Anh à, cứu một mạng người hơn xây bảy tòa tháp. Anh hãy cứu ông lão này đi!” Nữ tiếp viên hàng không lại khuyên nhủ. 

Không ngờ mọi chuyện lại xoay chuyển nhanh như vậy, người được gọi là chuyên gia du học St. Cross, Winchester mới là kẻ lừa đảo. 

Mà chàng trai trẻ bị hiểu lầm lúc trước mới là thần y thực sự. 

Một người đàn ông trung niên mập mạp lớn tiếng nói: “Cậu em à, cậu đừng làm khó cô gái nhà người ta nữa, nếu cậu muốn phụ nữ thì tới Giang Nam, anh đây đưa cậu đi tìm, gầy đẹp béo xấu, tuỳ cậu chọn!” 

“Lưu manh!” Người phụ nữ trông như bà chủ gia đình giàu có đỏ mặt, phun nước bọt. 

Trình Kiêu không phải người tốt, hơn nữa bệnh của ông lão vốn chẳng cần phải cứu. 

Với mắt của Trình Kiêu, đương nhiên có thể nhìn ra được bệnh tim của ông lão đã đạt tới cực hạn. Cho dù cứu sống thì cũng chỉ kéo dài hơi tàn được vài ngày. 

Cưỡng ép cứu sống cũng chỉ khiến ông ta thêm đau đớn mà thôi. 

Nhưng lúc trước khi mọi người đều hiểu lầm anh, cô gái nhỏ kia lại có thể đứng ra nói thay anh, chỉ một điều này thôi, Trình Kiêu cũng muốn thực hiện tâm nguyện của cô ấy. 

Trình Kiêu nhìn cô gái nhỏ, lạnh nhạt hỏi: “Em thật sự đã suy nghĩ kỹ rồi chứ? Sẵn sàng vì ông nội mà hy sinh bằng mọi giá?” 

Trên khuôn mặt hồng hào như ngọc của cô gái nhỏ toát lên vẻ kiên định, cô gật đầu thật mạnh: “Em đồng ý. Nếu anh có thể cứu được ông nội em thì điều gì em cũng có thể đồng ý với anh. Cho dù anh muốn... 

Mặt cô gái đỏ bừng, cô ngượng ngùng không nói tiếp được nữa. 

“Bại hoại!” 

“Vô liêm sỉ!” 

“Cầm thú!” 

Mọi người xung quanh thầm chửi rủa trong lòng, ánh mắt nhìn Trình Kiêu cũng dần lộ ra vẻ khinh bỉ. 

Trình Kiêu không để ý đến cảm xúc của mọi người, anh nhìn cô bé, vẫn hờ hững nói một câu: “Được.” 

Sau đó Trình Kiêu bảo nữ tiếp viên lấy năm chiếc kim khâu tới, mau chóng đâm vào năm bộ phận trên cơ thể ông lão. 

Trong mắt người ngoài, Trình Kiêu chỉ đang chữa bệnh bằng kim khâu, trên thực tế, anh đang dựa vào linh lực của mình. 

Ông lão nhìn như lên cơn đau tim đột ngột, nhưng thực chất căn bệnh đã có từ lâu, muốn chữa khỏi là điều không thể. Nhưng nếu chỉ cần làm ông ta tỉnh lại thì dùng linh lực bổ sung vào trái tim bị tổn thương cho ông ta là được. 

“Mười lăm phút nữa ông ấy sẽ tỉnh lại” Trình Kiêu nhẹ giọng nói. 

“Cảm ơn anh!” Cô gái cúi đầu, nhỏ giọng nói. 

Nếu ông nội tỉnh thì cô bé sẽ phải thực hiện điều kiện của Trình Kiêu. 

Mười lăm phút này dài như cả thế kỷ. 

Chuyên gia St. Cross, Winchester thầm cầu nguyện trong lòng: “Đừng tỉnh, đừng tỉnh, đến lúc đó mình mới có thể nói thằng nhãi này mới là kẻ lừa đảo. 

Những người khác cũng tò mò nhìn chằm chằm ông lão, chờ đợi đáp án. 

Một lúc sau, ông lão từ từ tỉnh lại. 

“Ông nội, cuối cùng ông cũng tỉnh rồi, ông làm cháu sợ chết khiếp!” Cô bé nhào vòng lòng ông lão. 

Có người kiểm tra thời gian: “Mười một phút. 

“Thần y!” 

Mọi người đều nhìn Trình Kiêu với ánh mắt sùng bái. 

Chuyên gia St. Cross, Winchester đỏ mặt, nhân lúc không ai để ý đến mình, chán chường bỏ đi. 

“Ông nội, ông thấy thế nào? Có chỗ nào không thoải mái không? Là anh trai này đã cứu ông đấy!” Cô bé vui mừng và khóc, chỉ vào Trình Kiêu nói. 

Ông lão hoàn hồn, thở dài một hơi, nhìn Trình Kiêu với ánh mắt đau khổ. 

“Đây là ý trời ư? Ông trời cố ý trừng phạt mình sao? Không cho mình chết là để hành hạ tra tấn mình à?” 

Nhưng những suy nghĩ này ông lão chỉ có thể nghĩ thầm trong lòng. 

Ông ta nhìn Trình Kiêu, tươi cười cảm kích: "Cảm ơn cậu, cậu đúng là thần y” 

“Không cần khách sáo, cũng chỉ là ai đạt được thứ người đó cần thôi” Trình Kiêu lãnh đạm đáp. 

Sau đó dưới ánh mắt khó hiểu của ông lão, Trình Kiêu nhìn sang cô bé đang cúi đầu, vẫn luôn im lặng bên cạnh. 

“Bây giờ có thể đáp ứng điều kiện của tôi rồi chứ?” Trình Kiêu nhàn nhạt nói. 

Cô bé kinh ngạc: “Ở, ở đây? Như vậy không hay lắm đâu!” 

Cho dù Trình Kiêu không sợ bị người khác nhìn thấy thì cô ấy cũng xấu hổ mà! Ý tưởng này quá điên rồ. 

Những người xung quanh cũng thầm mắng Trình Kiêu là kẻ biến thái. Ở đây nhiều người như vậy sao anh có thể không biết ngượng nói ra điều kiện được chứ? 

“Anh bạn, cô bé chỉ là một đứa trẻ! Anh không thể buông tha cho cô bé ấy được à?” Một thanh niên có vẻ theo chủ nghĩa bảo vệ hệ tư tưởng đau lòng mà nói. 

“Tôi nói này người anh em, làm người đừng quá đáng quá, cô bé còn nhỏ như vậy, anh đành lòng sao?” Người khác cũng khuyên bảo. 

Trình Kiêu chẳng thèm để tâm, đưa tay về phía ngực cô gái nhỏ. 

"A!" 

Cô gái nhỏ giật mình, nhưng Trình Kiêu đã cứu ông nội của cô ấy, cô ấy đã đồng ý với anh sẽ đáp ứng bất kỳ yêu cầu nào của anh. 

Vì vậy cô bé dứt khoát nhắm mắt lại, mặc cho Trình Kiêu muốn làm gì thì làm. 

Nhưng một lúc sau, cô bé cũng không cảm thấy quần áo của mình bị cởi ra. 

Sau đó, cô bé mở mắt ra. 

Trình Kiêu cầm mặt dây chuyền tượng Phật trước ngực cô bé trong tay, cẩn thận quan sát. 

Cô bé chợt hiểu ra: "À, điều kiện anh nói là mặt dây chuyền này?" 

“Nếu không thì sao?” Trình Kiêu hỏi ngược lại. 

Ặc!” Cô bé đỏ mặt, không nói tiếng nào. 

Thế mà vừa nãy cô ấy còn tưởng Trình Kiêu là loại đàn ông biến thái thích làm chuyện đó ở nơi công cộng chứ! 

Hóa ra chỉ là hiểu lầm. 

“Anh à, mặt dây chuyền đó em xin được ở chùa, không đáng bao nhiêu tiền. Nếu anh muốn thì hôm khác em sẽ tặng anh cái khác, được không?” Cô bé thành thật nói. “Không cần, tôi lấy cái này” Trình Kiêu quả quyết nói. 

Mặt dây chuyền này thực ra là một vật chứa linh hồn, bên trong có chứa một linh hồn rất mạnh. 

Vậy nên Trình Kiêu mới đưa ra điều kiện để đổi lấy mặt dây chuyền này. 

Nhưng cô bé lại không nghĩ như vậy. 

“Anh trai này vì không muốn mình cảm kích anh ấy, nợ anh ấy một ân huệ nên cố ý đưa ra yêu cầu lấy một món đồ của mình. 

“Thứ rẻ tiền như vậy mà anh ấy cũng muốn, rõ ràng là anh ấy đang giúp mình!” 

Những người xung quanh cũng chợt nhận ra. 

“Hoá ra thứ cậu ấy muốn là mặt dây chuyền trước ngực cô bé!” 

“Ầy, vừa rồi chúng ta đều hiểu lầm cậu ấy rồi.” 

“Đây mới là thần y thực sự chứ!” 

eyJpdiI6ImFpM083Z0d5U2R5SkdIcUo3K1kyK0E9PSIsInZhbHVlIjoiVDc1eWNKU01sOENRWTZ4dm1jXC9ueFlROUEybnRSQTlCMm40SXlPRkhyOTdqUTRtVEQrcHl4TE0zQlRuVzRXM2lLT1N0U0FZcXVPbEpQVFRTWnRJOFd1VnJxY1dYRG52Y001U1F0YTZwVU5cL0tJVm1Pa1wvUkNXSlJqUTBTYlpRbFRaeXJuY0JOWFpLdk9JTUp0UWlvQUpPS2FtUnkwVzIySDBOSjgybDNxOEdWSlpSVzIxelQ0dERaS2FXdFwvQ2doU2J6ZGl1d1AwS1dtMW42SVZwY2RaOXVOT25USUVRRHBvRmlNV2o0cXNlWGV6YnNkVnpJcE5MTjR5a0xBTkk4dWdcLzhPTjg3QmxJa3A3bzdFTVFMc24xTjVLUzlNQXhwdzdSelIzeUwzYnkwdklCd1hBMTFDM3k1Y1NHZmw1WlBUb2grVkFKS1NZY3JFaWZndWhVcmowTVVuQldSQ0pTTGRQbDdTT2diTWJoeDQ9IiwibWFjIjoiMjY5ODE4ODI2MjFlODgwNTY2NTVhZjJmYjcwYzEwNTNjYTRlNThiNDI5OWYxMzIyYjc0ZDc0ZmMyMDhjYzQ2NSJ9
eyJpdiI6ImphaUIzaUtTSUpWejcrOVZhNVpCOFE9PSIsInZhbHVlIjoidkluNmkwQVd2S2hIaGNjcDdvRUFtbGlrYUxHSkZZMHkwZFR6NEZHNXF4TVAxTk1MS3MxZVB3VlpTNHFpd0Q5SlY5blJXbDBjdGtmWWtMRzRKeTRhVEJSNmF3REFzMmlXVzN0OGpqc0pWT3N2dSswb0ZDOVk1ME9vNm92NldQRzd6UmZDcm1BS2NUT0oxQkZLaHQ5d3BkS2V1WkZzajZxeXJEMkdZZWFnNFJGcTgyYlhcL0VieTZVN1FvQU56RVVYWldJMnl6dGtoMzZZdTlxeE1WMStKYVE9PSIsIm1hYyI6IjlmMDI3M2E0NzY4NGUwM2YxNmQ0YzY3ZTNiNjg5YzEyODZkZTZhMWQ0ZGU5NTQwNTcwZWQ1NDMyODk1MDUzMjQifQ==

Trình Kiêu nhàn nhạt nói: “Không cần. Đã nói là giao dịch rồi, bây giờ giao dịch đã hoàn thành, chúng ta không ai nợ ai nữa.

Advertisement
x