Thôi Ngọc nghe lời của Tân Bạch Phong, mày nhíu càng chặt hơn. 

             Điện Âm Ty vốn đã âm u lạnh lẽo, lúc này yên tĩnh, bầu không khí càng thêm rợn người. 

             Hoàng Trạch Hạo quỳ ở đó, toàn thân run rẩy bất an, lén ngẩng đầu nhìn phán quan, tròng mắt đảo quanh. 

             Dương Cẩm Thành thì thản nhiên. Đã đến nước này rồi, còn có gì phải sợ nữa chứ? 

             Chỉ là đủ loại hình ảnh trong quá khứ lần nữa lóe lên trong đầu, nhìn thấy người vợ và cha mẹ năm xưa, khiến trong lòng anh ta vô cùng đau khổ. 

             Bốp! 

             Thôi Ngọc vỗ mạnh kinh đường mộc, dọa Tân Bạch Phong đứng bên cạnh giật mình. 

             “Hừ! Bất kể gã có quan hệ gì với La phán quan, hôm nay là Thôi Ngọc tôi trực ban, luật pháp Âm Ty, sao cho phép bị khinh nhờn!” 

             Trong giọng nói của Thôi Ngọc kèm theo tức giận, cũng kèm theo uy nghiêm không cho phép nghi ngờ. 

             “Hoàng Trạch Hạo phạm tội là thật, sự thật rõ ràng, chứng cứ xác thực, hối lộ quan ty, tăng thêm tội, phán nhập Bạt Thiệt Địa Ngục, vĩnh viễn không thả!” 

             Thân thể Hoàng Trạch Hạo mềm nhũn, ngã liệt xuống đất. 

             Tân Bạch Phong há miệng định nói, nhưng nhìn thấy gương mặt nghiêm nghị của Thôi Ngọc, lời đến miệng thì nuốt trở vào. 

             Ông ta rất rõ tính khí của thầy mình, cương trực không a dua, đặc biệt là trong việc xử án, vô cùng cố chấp. 

             Tân Bạch Phong từng vì có người thầy như vậy mà cảm thấy tự hào. 

             Thế nhưng Phong Đô sớm đã không còn là Phong Đô của ngày trước, từ khi Minh Khiêm Quân dẹp yên nội loạn, lên làm Quỷ Vương, Thôi Ngọc không còn được trọng dụng, tuy vẫn là phán quan, nhưng địa vị đã thấp hơn trước rất nhiều. Mà phán quan khác là La Bùi, vốn là đồng tông với lão Quỷ Vương La Thế Hào, hiện tại được Quỷ Vương tín nhiệm, một bước lên mây. 

             Tân Bạch Phong chính là do La Bùi phái đi bảo vệ Hoàng Trạch Hạo. 

             Tuy ông ta là học trò của Thôi Ngọc, nhưng về mặt chức vụ vẫn chịu sự quản lý của La Bùi. 

             Tân Bạch Phong thầm thở dài, ông ta biết chuyện hôm nay e rằng không dễ dàng kết thúc. 

             Thôi Ngọc nhìn về phía Dương Cẩm Thành, sắc mặt dịu đi đôi chút, nói: 

             “Dương Cẩm Thành, tuy nhà họ Hoàng bá đạo trước, hại cậu nhà tan cửa nát, nhưng cậu tự tay giết người, cũng là phạm phải sát nghiệt, nghĩ đến cậu vì là con mà tận hiếu, vì là chồng mà tận nghĩa, nhiều năm bôn ba vất vả, miễn cho cậu chịu hình phạt địa ngục. Cậu đã gõ trống Đăng Văn, từ nay không thể quay về dương gian làm người... chuyện này khó xử...” 

             Dương Cẩm Thành ngẩng đầu, trong mắt tràn đầy kiên định: “Chỉ cần có thể rửa sạch nỗi oan cho cha mẹ và vợ, lòng tôi đã đủ. Bất kể đại nhân phạt tôi thế nào, tôi đều nhận!” 

             Thôi Ngọc khẽ gật đầu, trên mặt lộ ra vẻ phức tạp. 

             “Dương Cẩm Thành, cậu gõ trống Đăng Văn, lẽ ra phải tước đoạt thân xác, âm thần vĩnh viễn ở lại Quỷ Thành. Nghĩ cậu có lòng chính nghĩa, có tình có nghĩa, trung trinh hiếu thuận, tuy tội không thể tha, nhưng tình còn có thể xét. Bổn phán đặc chuẩn cho cậu giữ thân xác, qua lại trong kết giới Quỷ Thành, chuyên trách việc thông linh âm dương. Hễ là trong Phong Đô thành, nếu có oan mới oán cũ chưa được kêu oan, cậu có thể thay họ minh oan, làm đăng văn quỷ sai. Ý cậu thế nào?” 

             Trong lòng Dương Cẩm Thành chấn động, rất nhanh đã kiên định gật đầu: “Tôi đồng ý!” 

             Thôi Ngọc gật đầu: “Tốt, vậy sau này cậu phải tận chức tận trách, vì bách tính minh oan nhiều hơn, nhưng phải hợp với luật pháp, không được lạm dụng tư hình. Tân Bạch Phong, dẫn cậu ta đi nhận chức.” 

             Tiếp tục nói: “Người đâu, áp giải Hoàng Trạch Hạo vào Bạt Thiệt Địa Ngục!” 

             Vài tên quỷ sai tiến lên, trước tiên tháo móc xích trên người Dương Cẩm Thành, rồi đeo lên âm hồn của Hoàng Trạch Hạo. 

             Hoàng Trạch Hạo gào khóc thảm thiết: “Oan uổng! Tôi muốn kháng án! Tôi muốn gặp Quỷ Vương! Tôi có công với Quỷ Thành! Các ông không thể đối xử với tôi như vậy!” 

             Ngũ Ngọc Kỳ có chút bất ngờ nhìn phán quan Thôi Ngọc. Phán quyết của phán quan này khiến cô ta cảm thấy bất ngờ, cô ta vốn cho rằng nơi này nếu không phải là hố ma, thì cũng là quỷ đạo môn phái lánh đời không phân biệt thiện ác, không ngờ Thôi phán quan này nhìn qua vô cùng chính trực. 

             Khi cô ta còn đang do dự không biết có nên đưa Dương Cẩm Thành trở về hay là cứ để anh ta ở đây làm quỷ sai thì thôi, bỗng nghe bên ngoài truyền đến giọng nói: 

             “Lão Thôi, vụ án này vẫn là giao cho tôi thẩm lại đi.” 

             Những quỷ sai áp giải Hoàng Trạch Hạo ra ngoài quay trở vào, móc xích trên người Hoàng Trạch Hạo cũng được nới lỏng. 

             Cùng lúc đó còn có người cũng mặc quần áo phán quan bước vào. 

             Người này chính là La Bùi, cũng là phán quan, tuy tư lịch và uy vọng đều không bằng Thôi Ngọc, nhưng tân Quỷ Vương bổ nhiệm ông ta làm Tả phán quan, cao hơn Thôi Ngọc là Hữu phán quan nửa cấp. 

             Tuy Thôi Ngọc không coi La Bùi ra gì, nhưng quan lớn hơn một cấp đè chết người, La Bùi đã vào, ông ta cũng chỉ có thể đứng dậy nghênh tiếp. 

             “La phán quan, chỉ là án nhỏ, không cần nhọc công can thiệp chứ?” 

             “Ha ha, lão Thôi, ông đừng khó chịu, ông xử án, theo lý tôi sẽ không hỏi đến, nhưng cố tình Hoàng Trạch Hạo này đặc biệt, gã có đại công đức trong người, sao có thể để người có công đức vào Bạt Thiệt Địa Ngục được? Như vậy sẽ tổn hại thanh danh của Âm Ty chúng ta!” 

             Hoàng Trạch Hạo vừa mới tuyệt vọng nhìn thấy cứu tinh, lớn tiếng cầu cứu: “Cứu tôi! La phán quan! Cứu mạng! ...” 

             Thôi Ngọc nhíu mày trầm ngâm nói: “La phán quan, người này phạm tội sự thật rõ ràng, chứng cứ xác thực, hơn nữa tôi cũng không cảm nhận được trên người gã có khí vận công đức.” 

             “Công đức của gã, ông không cảm nhận được.” La Bùi nói, “Ông cũng biết, mấy năm nay Phong Đô thành chúng ta loạn tượng không ngừng, kinh doanh khó khăn, từng có lúc quỷ không sống nổi. Sau khi vua mới đăng cơ, gấp rút cần thay đổi hiện trạng, nhất là tình hình tài chính. Hoàng Trạch Hạo với tư cách là người giàu số một Phong Đô, mỗi năm đều quyên tiền quyên vật cho quỷ thành, giảm nhẹ chi tiêu tài chính của chúng ta, đây chẳng phải là công đức sao?” 

             “Cả thành Phong Đô lớn như vậy, dựa vào sự quyên góp nho nhỏ như gã, có thể cải thiện tài chính được bao nhiêu?” Thôi Ngọc cười khinh, “Hay là cải thiện túi tiền riêng của người nào đó?” 

             Sắc mặt La Bùi lập tức trầm xuống, trầm giọng nói: “Thôi Ngọc, ông cũng là người của Âm Ty, bất kể tư lịch, ông còn già hơn tôi, sao còn ngoan cố không chịu tỉnh ngộ như vậy? Ông muốn nói là tôi nhận tiền của Hoàng Trạch Hạo làm của riêng sao?” 

             “Bổn phán làm việc từ trước đến nay chú trọng chứng cứ, không làm suy đoán vô căn cứ.” Thôi Ngọc nói. 

             “Hừ hừ, lời ông vừa nói chẳng phải là suy đoán vô căn cứ sao?” La Bùi lạnh lùng nhìn Thôi Ngọc, “Thôi được, tôi cũng không vòng vo với ông nữa, nói thẳng ra đi, Hoàng Trạch Hạo là người của tân quân, tài vật gã quyên, ngoài một phần dùng cho chi tiêu công cộng, phần lớn đều ở trong tay Quỷ Vương đại nhân. Ông muốn nói, Quỷ Vương đại nhân dùng quyền đoạt tiền làm của riêng sao?” 

             “Chuyện này...” Đương nhiên Thôi Ngọc không thể nói Quỷ Vương dùng quyền đoạt tiền làm của riêng, nhưng ông ta cũng không thể dễ dàng nhận thua như vậy, lập tức phản bác, “Cho dù gã quyên tiền là có công, nhưng giết người là có tội, hơn nữa tội ác tày trời, công tội không thể triệt tiêu lẫn nhau, nhiều nhất chỉ có thể xử nhẹ, từ Bạt Thiệt Địa Ngục đổi sang nhà giam bình thường, vô hạn đổi thành có hạn, chỉ vậy thôi.” 

             “Thôi phán quan, ông nói thì nhẹ nhàng. Ông là phán quan, môi trên chạm môi dưới, lời phán quyết ra. Bắt người, xử người rất dễ, nhưng tiền thì không thể từ không mà sinh ra! Xử Hoàng Trạch Hạo, khoản tài chính thiếu hụt thì làm sao? Ông bỏ ra sao? Nếu ông có thể bỏ ra, tôi giơ hai tay ủng hộ phán quyết của ông.” 

             Tân Bạch Phong khẽ thở dài, không ai hiểu thầy mình hơn ông ta, nếu Thôi Ngọc mà có tiền, thì đã không phải là Thôi Ngọc rồi. 

eyJpdiI6InlUXC9iXC9WTkthRmxkclNPbVpDOFVpQT09IiwidmFsdWUiOiJBQ2ttcDh6T1pEbkRCbWFLcWphaktQclN6dzVmcmJGTlMwU1wvcHBIQnlzODVFMk1kUSs1Q3B0SUdCTTJYcWtqVTJoZTF5NGpPS0IxVDhmVlNBclZ1d01vVzRjd3FsOVhncVdsV2ZrWkpXTG9MUGxrYWZJdFJTZmdRMnZ6SFQ1ZWlsMWxZVTI1TzhRcFNFM3BRd0tsaW5oOExqRUNqMmVkalFEUWp5V2dvTUFhdlhKbVJEVFwvY0JJOHM5bWRmdnhxeTFvOGN2bjhhMlNwQndWMTFsM09TRHdiTnZMMEpvR1R5ODZZRDBKQ2NRQThXSldTbmZaVllGZ0FnZlYrNWFCemU5V2k3NDY0MzQwXC9GcjlkcFl4Uk1hUm1CdGpUbXdnc0tZQ205MFpJMXQxYTN3RjRkRmVvbnVEQXlVOUtqVm5CaWRrVVlTVlVCV0E3aXVFUE1vdUZ4aThscmRaS0FOSDltaDg2NFFiU1hxVFBkTWg0aWZ0bjdIRnBDKzlFbVRxRDNQaWlCT2U3eFhNRDdidlFYZW51eXJ1RmVsN0U4Rjhocno1ZHUwdGxkNUhBZzl0clFBRzVqNXVrNGpvekc3UDluVUdoN043WG5ZTUhNeG5YUFwvM1d6Y2loUlNpdHp4b1VHdTlVRUlKOGNESTMyUkdQaDJuaEN5VTBRdGtLRkZPUU5jZmlXVVJtellEQmsrZHZISWc1SjY2WUpLb3I5YXlsNTlKOFpKQ2plbmwwZTZnajNJU1ljUEZ5U083cEhzbDVSNEMxVlpqcFlaSUVFeDdcL3NYVzJwT3NMb2dcL3BsUE9TdzA0YUhoWXdlODQ5c2NaTkpQY2ZlNXY1eVRaOVVGRDNmIiwibWFjIjoiZTViNTk0NzRkYTgyZGRkZDIzZWQyMWZlM2YxY2QyMzZmM2VmYTEwMzUzODY3NTg0ZDdjNTA1MDNmNmEyNjc0OCJ9
eyJpdiI6ImJlK0NIN2gxZU9peGhDeGRCRThINWc9PSIsInZhbHVlIjoiMnNzZlNQODJZQm5wanA4eG1PM1ZEdTc4NFdvb3AzR3ltcVJlbERxaWhxSk1IQnZcL1h6czV6U1p2c2pOQTVHbkRFVjBVTzZsdTNVMW1ZeXl3TUxzWEZSb3NNTnN2eUd1QnQ4Ym9KaXI0M1hkUTRFem1TdTczYnUxSFpadHVKSjA4enpMOUh1ak9DMGtaM1wvQTlOTG9VMXVvU3czRXpKcU9vWkdhbmJ5elwvcGMwMXhmUmlIb3NXeEYyRGl0ZmxPYjY0a0lZbmdra0YwK3FTR1NFZlVnOVNZVTl1ODJqd0tMRTZtWTdPczc1OEZFQ2VDQUVXZVh4YXFQb3owXC9tRTBDbmM4VGZ0aDZvSHdBdVVuQm8wdVhQVFZQUE12MEI5VCtOcG5CNHZzN3hReUt2ZkFGaVZFKzh5eXRtTEUrSnNnZDVCd0I2emoyNWJLTDhBcUpzaEpEODVHMXZDb1BteTFkM09jcmgyTmFsYmpVOWkyem4zOVA0aVwvQWdIa2JGNDJxRklUZkRoUFFnaDJyN1pTKzBaXC9mdkNCcGxibzFjTmozaVwvY1NkVWZmZHBHN2lSZGl4cmYybmNzdlJwOHBRM29NV1BxNlBNR2xreGs2MjFuSkRVcHFxRFwvMmF1dEdXWk9qVFVRbk1XMzRpRG1tUW5VNEpQWkQ5UGE2czF4XC9WUEpNVFQ2RlZQakpaK3BCbzJIYjlsK0xkcG5xVDFSbXY0Zkl1NWNoUU5WZWFCamVWWG5JNTNOb3daNzNhUUJKaFBISUJQMnkwUW1wTVA2NVFFczZXbFRXQWNyZz09IiwibWFjIjoiNWQxZDMxZDgwMjA0NWU1MWZmOTQ0NGYzYWM5ZjU3YjZmNDE5NzJiZWFhZWNlODUyNTg3YTNmNGFhMGNhM2NiNCJ9

             “Thôi Ngọc!” La Bùi quát lớn, “Tôi không đến để thương lượng với ông! Tôi đến để tiếp quản vụ án này! Ông nghĩ mấy năm nay Âm Ty tăng thêm lượng lớn quỷ đinh và âm binh là từ đâu ra? Quỷ Vương đại nhân có chí lớn, làm chậm trễ việc luyện binh của ngài, trách nhiệm này ông gánh nổi sao?”

Advertisement
x