Cánh của từ từ mở ra, tiếng kẽo kẹt vang lên kéo dài, âm khí nồng đậm như sương mù, kèm theo tiếng quỷ khóc ẩn, luồng khí lạnh âm u ập thẳng vào mặt.
Tay Dương Cẩm Thành cầm dùi trống, đứng trước cửa điện, gió lạnh thổi qua, trong lòng đã không còn bất kỳ sợ hãi nào, chỉ còn sự kiên định. Anh ta biết, bản thân hiện tại đã không còn đường lui, đánh trống Đăng Văn, đã quyết định phải tố cáo nỗi oan này lên Âm Ty.
Ngũ Ngọc Kỳ cũng nhìn Dương Cẩm Thành bằng con mắt khác. Vốn dĩ cô ta định dẫn Dương Cẩm Thành vào chất vấn phán quan Âm Ty, nếu đối phương không nói lý lẽ, thì làm náo loạn Âm Ty, ép Nhị Bát Thần Nhân ra, hỏi rõ tung tích của Lý A Tứ.
Nhưng bây giờ cô ta không vội nữa, Dương Cẩm Thành đã có quyết tâm kêu oan, thì giúp anh ta hoàn thành tâm nguyện này, tuy rằng Ngũ Ngọc Kỳ không cho rằng quỷ thành này có thể giương cao chính nghĩa.
Còn về cái quy củ chó má phải gõ trống, Ngũ Ngọc Kỳ chẳng thèm quan tâm, trừ khi quỷ thành có thể giữ cô ta, nếu không cô ta sẽ dẫn theo Dương Cẩm Thành rời đi.
Vài tên quỷ sai lơ lửng bay ra, liếc nhìn bọn họ:
“Ai đánh trống?”
Dương Cẩm Thành lớn tiếng nói: “Là tôi!”
Bốn tên quỷ sai lập tức ùa lên, mấy sợi móc xích hư vô khóa chặt Dương Cẩm Thành, áp giải anh ta đi vào trong.
Ngũ Ngọc Kỳ thấy những móc xích này chỉ khóa người, không làm hại người, cũng không ngăn cản.
Cô ta theo phía sau đi vào, cũng không ai ngăn cô ta, có lẽ là vì Tân Bạch Phong ở bên cạnh.
Trong điện Âm Ty u ám, bốn phía bày đầy đèn đá, ánh đèn lúc sáng lúc tối, chiếu rọi những bích họa Âm Ty trên vách đá trong điện, trên bích họa vẽ đầy đủ loại cực hình trong địa ngục, khiến người ta không rét mà run.
Chính giữa đại điện, sắc mặt phán quan âm trầm ngồi trên đài cao, ông ta mặc huyền bào, đội mũ đen, hai mắt trũng sâu, toát ra uy nghiêm cùng lạnh lẽo.
“Đây là thầy của tôi, phán quan Phong Đô - Thôi Ngọc.” Dĩ nhiên câu này là Tân Bạch Phong nói cho Ngũ Ngọc Kỳ nghe.
Ngũ Ngọc Kỳ khẽ gật đầu, nhìn khí thế nghiêm ngặt trong đại điện này, có chút hiếu kỳ, cảm thấy buồn cười —— vậy mà bọn họ thật sự dựng lên nơi thẩm phán như thế này, nếu không phải bản thân có tu vi không cạn, còn thật sự tưởng đã đến Âm Tào Địa Phủ rồi!
“Dưới đường là ai?”
Giọng của Thôi phán quan như gió lạnh lướt qua khe hở.
“Oan uổng! Oan uổng! Hu hu...”
Dương Cẩm Thành còn chưa lên tiếng, âm hồn của Hoàng Trạch Hạo đã nhào tới quỳ rạp trên đại đường, liều mạng dập đầu về phía Thôi phán quan, tuy rằng gã dập thế nào cũng không phát ra tiếng.
“Uy —— Vũ ——”
Tiếng khóc của Hoàng Trạch Hạo hiển nhiên làm rối loạn bầu không khí trong đại đường, khiến hai bên quỷ sai quát lớn, thanh âm âm u mà uy nghiêm đó làm Hoàng Trạch Hạo giật mình, vội vàng ngừng khóc.
“Đại nhân, tiểu nhân nhà giàu số một Phong Đô, làm ăn chân chính, chuyên làm việc thiện, nhiều lần được thành phố bình chọn là tiên tiến, việc xây dựng và tu sửa khu cảnh quan quỷ thành này, cũng là do ta đứng ra bỏ tiền...”
Trước tiên Hoàng Trạch Hạo nói đống điều tốt về mình, ngầm ám chỉ quan hệ giữa gã và quỷ thành.
Thôi phán quan nhíu mày, sắc mặt trầm xuống.
Hai bên vang lên tiếng quỷ sai hô “Uy... Vũ...”
Hoàng Trạch Hạo chỉ đành ngậm miệng.
Tân Bạch Phong lướt đến bên cạnh Thôi phán quan, ghé tai nói nhỏ vài câu.
Thôi phán quan khẽ gật đầu.
“Các người có oan khuất gì? Từ từ nói ra.”
“Đại nhân...”
“Đại nhân...”
Dương Cẩm Thành cũng không ngu, không thể để Hoàng Trạch Hạo tiểu nhân cáo trạng trước, nên nói tranh.
Bốp!
Thôi phán quan vỗ kinh đường mộc: “Từng người nói, cậu nói trước.”
Phán quan nhìn Dương Cẩm Thành.
Hoàng Trạch Hạo vô cùng không cam tâm, nhưng trước mặt phán quan cũng không dám tranh nữa.
Dương Cẩm Thành chậm rãi kể, nói rõ vợ mình vì sao lỡ tay giết Hoàng công tử, vì sao bị oan mà chết, nhà họ Dương bị Hoàng Trạch Hạo hãm hại thế nào, quá trình cha mẹ thảm chết ra sao.
Mặt Thôi Ngọc không biểu cảm, nghe xong nói: “Dương Cẩm Thành, cậu có biết cái giá phải trả khi gõ trống Đăng Văn không?”
“Tôi biết!” Dương Cẩm Thành không chút do dự nói, “Chỉ cần có thể kêu oan rửa sạch, trả trong sạch cho vợ tôi, để cha mẹ tôi nhắm mắt, cái giá gì tôi cũng có thể chịu!”
Thôi Ngọc gật đầu, trong mắt lóe lên tia sáng khó hiểu, ông ta quay sang Hoàng Trạch Hạo, giọng lạnh lẽo mà nghiêm nghị: “Hoàng Trạch Hạo, cậu biết tội chưa?”
Hoàng Trạch Hạo bị câu chất vấn này dọa đến hồn thể run lên, vội vàng dập đầu: “Oan uổng! Phán quan đại nhân oan uổng! Tiểu nhân chỉ buôn bán nơi dương thế, chưa từng làm điều ác, đều là Dương Cẩm Thành ôm lòng thù hận, mưu toan hãm hại tôi! Ông xem, anh ta đã đánh chết tôi rồi! Thi thể tôi còn ở nhà chưa nguội! Xin phán quan đại nhân khai ân, cho tôi hoàn dương trở về, tôi nhất định sẽ làm người cho tốt, nhất định sẽ báo đáp ân tình của đại nhân! Tôi nhất định sẽ lập bia phong công cho đại nhân, dựng đền thờ!”
Thôi Ngọc khẽ nhíu mày, ánh mắt như đuốc, bốp tiếng vỗ kinh đường mộc, lạnh lùng nói: “To gan! Đây là điện Âm Ty, cậu dám công khai hối lộ phán quan!”
“Không không không!” Hoàng Trạch Hạo vội vàng giải thích, “Tôi chỉ là thành tâm muốn làm vậy thôi, chỉ cầu phán quan đại nhân làm chủ cho tôi, tôi thật sự oan uổng mà!”
“Hừ, cậu cho rằng Âm Ty này chỉ là vật bày trí sao? Người đâu, mở ghi chép Âm Ty!”
Theo tiếng ra lệnh của Thôi Ngọc, trong điện đột nhiên hiện ra luồng ánh sáng u tối, chiếu lên người Dương Cẩm Thành và Hoàng Trạch Hạo.
Giữa hai người họ nối thành màn sáng, trong màn sáng hiện ra đủ loại tao ngộ của gia đình Dương Cẩm Thành hơn chín năm qua, hình ảnh như đèn kéo quân lướt qua, Hoàng Trạch Hạo ỷ thế hiếp người thế nào, bức chết cha mẹ Dương Cẩm Thành ra sao, khiến vợ Dương Cẩm Thành hàm oan vào ngục thế nào... Từng chuyện, không gì không rõ ràng trước mắt.
Cho đến cuối cùng, cảnh Dương Cẩm Thành đánh chết Hoàng Trạch Hạo tự nhiên cũng hiện ra.
Hồn thể Hoàng Trạch Hạo run rẩy, sắc mặt càng thêm trắng bệch, gã muốn biện hộ, nhưng không tìm được lời, môi run lên, cuối cùng chỉ có thể phát ra từng tiếng kêu thảm.
Dương Cẩm Thành chứng kiến tất cả, trong lòng vừa đau khổ vừa phẫn nộ, nước mắt xoay vòng trong hốc mắt. Cha mẹ anh ta, vợ anh ta, những khổ nạn đó, những tủi nhục đó, dường như trải qua lần nữa.
Thôi Ngọc lạnh lùng nhìn Hoàng Trạch Hạo, trong giọng nói toát ra uy nghiêm vô tận: “Hoàng Trạch Hạo, cậu ỷ thế hiếp người, mua chuộc quan phủ, khiến người ta nhà tan cửa nát, tội ác tày trời! Nghĩ cậu đã chết, không cần chịu thêm hình khác, tan đi âm hồn đi.”
Hoàng Trạch Hạo sợ hồn phi phách tán, mềm nhũn ngã xuống đất, lớn tiếng kêu: “Bất công! Phán quan đại nhân, mỗi năm tôi đều quyên tiền quyên vật cho Quỷ Thành, còn kéo đến rất nhiều người sống thông qua tế tự bổ sung quỷ đinh cho Quỷ Thành! Những năm này cống hiến của tôi cho Quỷ Thành ai cũng thấy rõ, tôi có công với Quỷ Thành, vì sao xử tôi nặng như vậy?”
“To gan!”
Nghe vậy sắc mặt Thôi Ngọc trầm xuống, trong mắt bắn ra ánh sánh lạnh lẽo, kinh đường mộc trong tay lần nữa mạnh mẽ vỗ xuống, âm thanh chấn động đến ù tai.
“Lại dám vu khống Âm Ty, nói năng bậy bạ! Phán cậu vào Bạt Thiệt Địa Ngục, thêm hình móc tim, vĩnh viễn không có ngày siêu sinh!”
Ngũ Ngọc Kỳ đã đoán được, chuyện Hoàng Trạch Hạo nói phần lớn là thật, chỉ là vị Thôi phán quan này không biết thôi. Cô ta rất muốn biết, vị phán quan này sẽ phán xử thế nào.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất