“Đứng sau gã chẳng phải là ông sao?” Ngũ Ngọc Kỳ cười khinh nói. 

             “Tôi chỉ là nghe lệnh thôi.” Tân Bạch Phong cẩn thận bước lên hai bước từng chút, đến gần Ngũ Ngọc Kỳ hơn chút, dường như muốn nhìn rõ lai lịch của người phụ nữ trước mắt. 

             “Nghe lệnh ai?” 

             “Cái này tôi không thể nói, nói chung là người cô không chọc nổi. Tôi thừa nhận, tu vi của cô rất cao, là đến từ Thục Sơn phải không? Gần đây môn phái lớn nhất chính là Thục Sơn. Nhưng tôi phải nhắc cô, nơi này là Phong Đô, cho dù chưởng môn Thục Sơn đến, cũng chưa chắc dám gây chuyện ở đây. Tôi nói đã rất rõ ràng rồi, thế này đi, cô đi đi, đưa thằng này đi luôn, coi như chuyện hôm nay chưa từng xảy ra, tôi đảm bảo ông chủ Hoàng không tìm anh ta gây phiền phức.” 

             “Tân Bạch Phong!” Hoàng Trạch Hạo kêu to lên, “Ông làm cái gì vậy? Mỗi năm tôi cho các ông nhiều tiền như vậy, tìm cho các ông nhiều xác sống như vậy, ông báo đáp tôi như thế sao? Phán Quan bảo ông theo bên cạnh tôi là để bảo vệ tôi, không phải để ông no bụng rồi thay tôi làm người tốt! Tôi đã thế này rồi, ông còn không ra tay! Làm chết bọn chúng cho tôi! A…” 

             Tiếng kêu thảm cuối cùng của Hoàng Trạch Hạo, tai còn lại cũng bị Dương Cẩm Thành điên cuồng cắn rứt xuống. 

             Ngũ Ngọc Kỳ khẽ cười: “Ông xem, có người vội đi đầu thai kìa! Thế nào, nói nhảm uổng công rồi chứ, hoặc là ra tay, hoặc là đứng bên cạnh xem kịch.” 

             “Hừ…” 

             Tân Bạch Phong thở dài, luồng khí thở ra từ miệng ông ta ngưng tụ thành làn sương trắng trong không khí, như thể ngày đông âm mấy chục độ. 

             Dường như ông ta hạ quyết tâm gì đó, trên gương mặt âm trầm lộ ra tia hung ác, thân hình nhoáng lên, người hóa thành làn khói nhẹ, như quỷ mị nhào về phía Ngũ Ngọc Kỳ. 

             Mặc dù tiếng kêu của Hoàng Trạch Hạo càng lúc càng thảm, nhưng Tân Bạch Phong biết, Dương Cẩm Thành không đáng sợ, ông chủ Hoàng trong chốc lát cũng không chết được, cho dù thật sự chết, Phán Quan cũng có thể cản gã, giống như gã làm quỷ tu. 

             Mấu chốt vẫn là người phụ nữ trước mắt này, chỉ cần giải quyết được người phụ nữ này, mọi chuyện đều dễ nói. 

             Vừa rồi Tân Bạch Phong không ra tay, một là ngón tay điểm giữa không trung của người phụ nữ kia khiến ông ta có chút chột dạ, hai là lo lắng môn phái sau lưng cô ta, nếu thật sự là nữ đệ tử của phái Thục Sơn, thì khá phiền phức. 

             Tân Bạch Phong đưa ra hai bàn tay khô như móng gà, ngón tay bỗng kéo dài ra, trong không trung hóa thành mười đạo hư ảnh, đâm về phía Ngũ Ngọc Kỳ. 

             Nhưng khi ngón tay của ông ta còn cách thân thể Ngũ Ngọc Kỳ vài tấc, đầu ngón tay dường như chạm phải thứ gì đó. Ông ta kinh hãi, muốn rút về, nhưng đã không kịp. Trên đầu ngón tay sáng lên điểm sáng, xì, ngón tay lập tức bị thiêu rụi. 

             “A…” Tân Bạch Phong kêu thảm rút về, giơ cánh tay lên, hoảng sợ nhìn hai bàn tay mất ngón. 

             “Tịnh… Tịnh Quang! Cô là người của Phật môn?” 

             “Ông thấy tôi giống sao?” 

             Tân Bạch Phong có chút do dự, nhìn người phụ nữ trước mắt, quả thực không giống. Thuật Tịnh Quang của Phật môn là pháp thuật rất cao cấp, sẽ không cho đệ tử tại gia tu hành. Hơn nữa ông ta cũng chưa từng nghe nói thuật Tịnh Quang có thể tu luyện đến mức dùng Tịnh Quang hình thành lồng hộ thân. 

             Chẳng lẽ nhìn nhầm rồi? 

             Tân Bạch Phong biết mình gặp phải cao thủ, chuyện hôm nay e rằng khó mà yên ổn. Ông ta nhìn Hoàng Trạch Hạo bên cạnh, đã đến tiếng kêu thảm cũng không phát ra được nữa, mà Dương Cẩm Thành vẫn còn điên cuồng xé đánh gã. 

             “Xin hỏi danh xưng của cô, đệ tử môn phái nào?” Tân Bạch Phong xoa tay, phía trước lòng bàn tay những ngón bị đứt mọc ra, đây là bản lĩnh đặc hữu của quỷ tu, thực thể ngưng tụ có thể tu phục tái sinh, chỉ là sẽ tổn hao nguyên khí. Đứt ngón tay còn đỡ, nếu tu phục cánh tay, nguyên khí tiêu hao sẽ rất lớn, cần tĩnh dưỡng rất lâu. 

             “Nhà họ Lý ở thủ đô, Ngũ Ngọc Kỳ.” 

             Ngũ Ngọc Kỳ không định giấu tên, cô ở Phong Đô nhiều năm như vậy, vẫn luôn dùng tên thật. Mà cô sớm đã coi mình là người của nhà họ Lý, cho dù rời đi nhiều năm, cô vẫn cho rằng như vậy. 

             “Nhà họ Lý ở thủ đô?” Tân Bạch Phong giật mình, nhưng rất nhanh ổn định, “Nhà họ Lý ở thủ đô quả thực danh tiếng lẫy lừng, nhưng nơi này là Sơn Thành, không phải thủ đô. Cô nương, nếu cô đánh chết gã, hậu quả rất nghiêm trọng. Cô thật sự có thể chắc chắn, gia chủ nhà họ Lý sẵn lòng vì cô mà mạo hiểm nguy cơ gia tộc diệt vong sao?” 

             “Gia tộc diệt vong?” Ngũ Ngọc Kỳ không nhịn được cười, “Ông cũng quá coi thường nhà họ Lý rồi, chẳng phải chỉ là Phong Đô Quỷ Thành sao? Ông cũng là người của Quỷ Thành chứ? À không, nên là quỷ.” 

             Tân Bạch Phong vừa kinh hãi vừa giận, nói: “Rốt cuộc cô muốn thế nào?” 

             “Dẫn tôi đến Quỷ Thành gặp lão đại của các ông, nếu không ông tưởng ông có thể sống đến bây giờ sao?” Ngũ Ngọc Kỳ lạnh lùng nói. 

             Tân Bạch Phong biết không ngăn được, sắc mặt thay đổi mấy lần, nói: “Được thôi, dù sao hôm nay là ngày quỷ môn mở, tôi sẽ dẫn cô đi.” 

             Ông ta nhìn Hoàng Trạch Hạo, hy vọng Ngũ Ngọc Kỳ ngăn cản Dương Cẩm Thành. 

             Nhưng Ngũ Ngọc Kỳ không nói gì. 

             Cuối cùng Hoàng Trạch Hạo nằm đó biến thành con chó chết, không nhúc nhích nữa, Dương Cẩm Thành cũng hết sức. Anh ta lảo đảo đứng dậy, phì phì, nhổ máu bẩn trong miệng ra. 

             Ý hận trong lồng ngực sớm đã theo trận xé đánh vừa rồi mà phát tiết sạch sẽ, anh ta cảm thấy thân thể trống rỗng, không còn chỗ dựa. Kiên trì nhiều năm như vậy, khiếu kiện, kêu oan, điều tra, viết tài liệu, bị chặn, bị tạm giữ, bị hành hạ, từ đầu đến cuối anh ta không chịu từ bỏ, chính là vì lật đổ Hoàng Trạch Hạo, báo thù cho cha mẹ vợ con. 

             Bây giờ thi thể Hoàng Trạch Hạo nằm ngay đây, thù đã báo, hơn nữa là anh ta tự tay trả, giống như vô số lần từng mơ thấy trong mộng, ăn thịt gã, uống máu gã, anh ta đã làm được. 

             Nhưng anh ta cảm thấy vô tận trống rỗng, vô tận bi ai. 

             Vợ sẽ không trở về, cha mẹ sẽ không sống lại, người thân của anh ta sớm đã không còn, họ thậm chí cũng không nhìn thấy tất cả những điều này. 

             Dương Cẩm Thành mới phát hiện, báo thù cũng không thể giải quyết vấn đề. 

             Anh ta ngẩng đầu, nhìn bầu trời đêm đã tối đen. Trên trời có vài ngôi sao, chớp, như đang chế giễu anh ta. 

             Dương Cẩm Thành giơ tay lên, đưa ngón giữa ra, chỉ lên trời, khản giọng mắng: “Ông trời, mẹ kiếp nhà ông!” 

             Ngũ Ngọc Kỳ có thể cảm nhận được nỗi cô khổ trong lòng Dương Cẩm Thành. 

             Nếu không tìm được hy vọng mới chống đỡ anh ta sống tiếp, sinh mệnh của anh ta đã đến tận cùng. 

             Ngũ Ngọc Kỳ đi đến, nhẹ nhàng kéo tay Dương Cẩm Thành đang chỉ trời xuống, nói: “Thiên hạ còn có hàng ngàn hàng vạn người giống như anh đang chịu đựng nạn khổ, còn đang không có cửa kêu oan, còn đang sống gian khổ trong oan khuất. Đây không phải do Hoàng Trạch Hạo gây ra.” 

             Dương Cẩm Thành ngẩn ra: “Ý gì?” 

             “Sống tiếp!” Ngũ Ngọc Kỳ nói, “Trời không công bằng, chúng ta đổi bầu trời khác.” 

             Lần này không chỉ Dương Cẩm Thành ngẩn người, ngay cả Tân Bạch Phong bên cạnh cũng ngẩn ra. 

             “Làm sao đổi trời?” Dương Cẩm Thành hỏi. 

             “Tôi cũng không biết.” Ngũ Ngọc Kỳ lắc đầu, “Có lẽ chỉ có anh Lý biết.” 

             “Anh Lý?” Dương Cẩm Thành nghe mà có chút mơ hồ, sao đột nhiên xuất hiện anh Lý? 

eyJpdiI6IkVRSTZtbWhEM0tGOVdQOHVpXC9UUGJBPT0iLCJ2YWx1ZSI6ImM2MWpaMXNaMHZaRU0rZHNOYWpkTXFiTDZYdFA2NDFYKzRMYTJCT0Uzdkk2QXo4SHdSbVpXRENTWEhGbXR5b2tSUlJxb3ZFdmJ1blVTUnlsVEhyaFhHekVVXC9UT0s2bXdBQkpcLzB0TlBkTHNrTjJqYlJrY2k2eFpjV04wSmVEenlxa2psWnN5VWE4aXdpWGRNYjRsSVN6cXQzZldjcUpHc2twcklKaG10Z1dwWE4yaGFrZUUyWksyMGdxR01zZUxMdlhCSXFNS1d6cHJnSGFmeEIzYVV5ckh2VlFja3RmRThDWDNjcExPZlwvc1dWY2tHNmNUU2xLcnkrZ1FxUEh1aGRkMWpCcE5BendNcTl2UjloS3c1Rm5NQ2xaNDZzXC9hOUVqazRNWXFuNFZENjNFMTlOcWF0dDAxRDU2blBlYVIzWlNDTkxMK1NXaUU4cEpvSnFmWXowV3lyRG9GS3R4cHlVeFhhOU1TTGIrVDI2aXlWMjgyaU14QXFRcjAreHdLUURYbDNJRDVJbnRnenljSkNKaEw0V0l3PT0iLCJtYWMiOiI2NDJlNmU0YzQyMzI3NWFjMDYwM2UxMmVmNmZlMjNkNWMzNjU0M2IzNTQzMzIzNjdhMzNiYTM1ODhjMDAyMzkzIn0=
eyJpdiI6IlVudXp0NXVka1dKM3Zpd3c0RjFIdVE9PSIsInZhbHVlIjoic1NOUzJrdEp0N3hqVDNuVHo0ZWdqaWd6czQ1eEtGdWVZdmJWU0dSdnFIRFBxWnhkc0N3OEtLTnBnZkV2b293enQxOHQ5b1kxTU1xTjJhZjRYbzEzNGtyTmdoTjdsRUhUb2lQYUtiaUZKUTV2clZ4UjZ3a2dXUVZoSkFWdjhoSDAwT2xFbmR6ZEd5UHpJckhCcnU0S1crd014KzN4TmNDQUh3b1NvYStcL2JCQUxiYXBVaFBDK05KR1wvQmRuVzdKV3RtOHJxTDFcL0RoVXM3NGtQbFlLNkhEUT09IiwibWFjIjoiMzVhNjY5OGQ5NTIxM2JlNzRhMTI4NWU1Y2M2MTU3N2JiNmEyOTU1MmMzN2RjZmE1ZTY1NWRmYmNiNjU2OTBlMSJ9

             “Đúng, đi tìm Phán Quan, nhổ cái ô bảo hộ phía sau Hoàng Trạch Hạo này đi.”

Advertisement
x