Quỷ không phải là loại quỷ như người thường luôn biết, mà là chỉ quỷ tu, tức là người tu hành đã nhập vào quỷ đạo. 

             Thông thường lựa chọn quỷ tu đều là bất đắc dĩ, ví dụ thân xác đã mục nát, không có cơ hội đoạt xác, hoặc không muốn đoạt xác, nếu không cam lòng hồn phách sẽ biến mất, thì chỉ có thể chuyển sang quỷ tu. 

             Con đường quỷ tu vô cùng gian khổ, bởi vì hồn phách mất đi sự nương tựa của thân xác, thì không thể hấp thu dương khí để tiến hành điều hòa âm dương, trong tình huống có âm không có dương, phải dựa vào âm khí để ngưng tụ ra hình thể, độ khó có thể tưởng tượng được. 

             Phần lớn phương pháp tu hành đều là để dương khí nhập vào cơ thể, mượn dương khí độ chân âm, mượn thân xác luyện hồn phách. Còn quỷ tu thì phải làm ngược lại, lấy âm khí bao lấy giả dương, lấy hư hồn ngưng thành thực thể. 

             Cho nên người tu hành đã nhập quỷ đạo bình thường đều tìm nơi âm khí nồng đậm, rừng sâu núi thẳm ít dấu chân người để ẩn náu, rất ít khi ra ngoài gặp người. Trong núi thỉnh thoảng có người đi đường gặp phải, lập tức coi họ là quỷ, gắn ghép các loại, thành ra chuyện ma quỷ. 

             Giống như “quỷ” trước mắt này, ở trong nhà đại hộ đông đúc dân cư của thành phố phồn hoa, theo bên cạnh kẻ giàu có bụng phệ não đầy, hết sức hiếm thấy. Bởi vì nhân khí thịnh vượng không có ích gì cho việc tu hành của gã, ngược lại còn có hại. Mà quỷ khí trên người gã cũng sẽ tạo ra ảnh hưởng không tốt với sức khỏe của người xung quanh. 

             Ví dụ như ông chủ Hoàng này, rõ ràng thân thể rất yếu. Tuy yếu có thể do nguyên nhân khác gây ra, nhưng con quỷ bên cạnh gã nhất định sẽ làm tình trạng hư nhược của gã nặng thêm. 

             Thật ra nhìn tình hình này, cho dù hôm nay Ngũ Ngọc Kỳ không quản, thù của Dương Cẩm Thành cũng rất nhanh sẽ được báo, bởi vì mạng của ông chủ Hoàng đã không còn lâu nữa, nhiều nhất ba năm năm năm, gã sẽ chết. 

             Ngũ Ngọc Kỳ ở Quỷ Thành đã chín năm, người tu hành cũng gặp qua vài người, nhưng tu quỷ đạo thì đây là lần đầu tiên gặp. 

             Trực giác nói cho cô ta biết, người này rất có thể có liên quan đến Phong Đô Quỷ Thành. 

             Hoàng Trạch Hạo nhìn Ngũ Ngọc Kỳ, không tin người làm nơi này gà bay chó sủa chính là cô nương như hoa như ngọc trước mắt này. Ngũ Ngọc Kỳ ăn mặc mộc mạc, bởi vì quanh năm bán đậu phụ, trên người còn có mùi thơm của mỡ đậu và sữa, cộng thêm làn da và thần vận được thiên nữ Tịnh Quang gia trì, khiến trong lòng ông chủ Hoàng có chút ngứa ngáy. 

             “Phế vật!” Hoàng Trạch Hạo mắng đám vệ sĩ lương cao nuôi bên cạnh. 

             Gã không hề lo lắng, bởi vì chỗ dựa thật sự của gã không phải những tay đấm này, mà là tổ chức không ai chọc nổi, thậm chí ngay cả những đại gia tộc trong Sơn Thành cũng không dám chọc. 

             Vị đại sư Tân Bạch Phong bên cạnh gã chính là đại diện của bọn họ, là do bọn họ phái đến bên cạnh để bảo vệ gã. 

             Có Tân đại sư ở đây, đừng nói người phụ nữ trước mắt này, cho dù hội trưởng Võ Đạo Hội Sơn Thành tới, cũng chỉ có thể ngoan ngoãn rót trà cho gã, gọi ông chủ Hoàng. 

             Hoàng Trạch Hạo nhìn về phía Dương Cẩm Thành, ý hận trong mắt như dao. Gã cười khinh: “Dương Cẩm Thành, sao nào, không đi khiếu kiện nữa, đổi sang liều mạng rồi à? Trước kia người ta gọi anh là Dương Lì Lợm, sau này phải đổi thành Dương Liều Mạng rồi!” 

             Lông mày Dương Cẩm Thành dựng đứng, vô cùng tức giận, chỉ là ở phương diện đấu khẩu, anh ta không sánh bằng ông chủ Hoàng đã lăn lộn nửa đời người. 

             Ngũ Ngọc Kỳ nói: “Dương Cẩm Thành, là gã sao?” 

             Dương Cẩm Thành gật đầu: “Phải.” 

             Ngũ Ngọc Kỳ nói: “Anh có muốn tự tay giết gã không?” 

             “Tôi…” Dương Cẩm Thành có chút do dự, anh ta rất muốn Hoàng Trạch Hạo chết, nhưng chuyện giết người thì chưa từng làm, chỉ là vừa nghĩ đến cha mẹ và vợ đã chết, anh ta nghiến răng, “Nếu có cơ hội, tôi hận không thể ăn thịt gã, uống máu gã, để báo thù cho người thân của tôi!” 

             Ngũ Ngọc Kỳ nói: “Được, vậy anh đi đi, muốn làm chết gã thế nào cũng được.” 

             Dương Cẩm Thành ngây người. 

             Bây giờ đi sao? 

             Đi thế nào đây! 

             Hoàng Trạch Hạo cười ha hả: “Dương Cẩm Thành, nhìn cái bộ dạng hèn nhát của anh kìa! Anh còn không bằng phụ nữ!” 

             Nhìn Ngũ Ngọc Kỳ nói, “Tốt tốt tốt, đều nói Sơn Thành chúng ta sinh ra gái cay, tôi thích cái khí chất cay nghiệt này của cô! Nhóc con, cô là người ở đâu? Tên gì? Hay là theo tôi đi, chỉ cần hầu hạ tôi thoải mái, sau này ăn ngon uống cay, hưởng không hết vinh hoa phú quý. Tôi biết cô có vài phần bản lĩnh, nhưng đánh giỏi thì có ích gì? Võ công là để phục vụ người có tiền, dùng võ công của cô trên giường đi, cô sẽ có được nhiều hơn.” 

             Bốp! 

             Mặt Hoàng Trạch Hạo lệch sang, cả miệng răng đều rơi ra. 

             Gã ôm miệng kinh hãi kêu lên, bởi vì gã căn bản không nhìn thấy ai động đậy, Dương Cẩm Thành không động đậy, người phụ nữ kia cũng không động đậy. 

             Chỉ có Tân Bạch Phong trốn trong bóng tối phía sau gã nhíu mày, nhưng cũng không động đậy. 

             “Tân đại sư, mau, mau ra tay đi!” Hoàng Trạch Hạo lớn tiếng nói. 

             Tân Bạch Phong đang muốn bước lên trước, bỗng nhiên nhìn thấy người phụ nữ đối diện giơ ngón tay chỉ về phía mình, sau đó ông ta cảm thấy có thứ gì đó rơi vào giữa trán mình, nóng rát. 

             Ông ta lập tức dừng bước, không dám tùy tiện cử động. Bởi vì ông ta cảm giác thứ nóng rát kia bất cứ lúc nào cũng có thể chui vào nê hoàn của ông ta, chạm đến nguyên thần của âm thân mà ông ta vất vả lắm mới ngưng tụ được. 

             “Tân đại sư, ông còn chờ gì nữa?” Ngữ khí Hoàng Trạch Hạo có chút trách móc. 

             Gã quay đầu nhìn, nhìn thấy trên trán Tân đại sư có điểm sáng màu trắng, giống như bị tia laser ngắm trúng vậy. Mà trong mắt Tân đại sư tràn đầy kinh hoàng. 

             “Dương Cẩm Thành, anh còn chờ gì nữa?” Ngũ Ngọc Kỳ dùng lời gần như giống hệt hỏi Dương Cẩm Thành. 

             Dương Cẩm Thành phản ứng, vì sự nhát gan và bất an trong khoảnh khắc vừa rồi mà cảm thấy xấu hổ, người ta là đến giúp mình báo thù, mà mình trốn sau lưng phụ nữ không dám ra mặt, thật sự quá mất mặt. 

             Anh sải bước tiến lên, đi về phía Hoàng Trạch Hạo. 

             Hoàng Trạch Hạo đã bị chưởng từ hư không vừa rồi đánh nát cả miệng răng, đồng thời cũng đánh nát tôn nghiêm của gã. Mà việc Tân Bạch Phong dừng bước không tiến lên, càng khiến gã mất đi tự tin. 

             Đừng nhìn gã bình thường uy phong lẫm liệt, nhưng đều là dựa vào tay đấm bên cạnh và Tân đại sư phía sau, dù sao tuổi đã quá năm mươi, ăn chơi trác táng làm hư thân thể, thật sự đánh nhau, làm sao đánh được Dương Cẩm Thành đang độ tráng niên. 

             Cho nên Dương Cẩm Thành khí thế hung hăng đi lên, nhất là khi nhìn thấy ngọn lửa thù hận trong mắt anh ta, Hoàng Trạch Hạo sợ hãi. 

             “Đám phế vật các ngươi, còn không mau lên! Giết chết anh ta cho ta!” Gã ra lệnh. 

             Nhưng đám vệ sĩ tay đấm vừa rồi đã chịu đủ khổ sở, chết thì chết, tàn thì tàn, đều là hạng nhát gan kiếm cơm, nào dám xông lên? Trong lòng lẩm bẩm, tôi là đến ăn cơm của ông Hoàng, bảo tôi liều mạng thì tôi không làm! 

             Bốp! 

             Dương Cẩm Thành đấm vào mặt Hoàng Trạch Hạo. Vì không có kinh nghiệm, không đánh vào chỗ trí mạng nào, nhưng đã làm mũi bị đánh bẹp, khiến Hoàng Trạch Hạo mặt đầy máu, trông rất chật vật. 

             Dương Cẩm Thành ngơ ngác nhìn tay mình, cơn đau âm ỉ truyền đến, kích thích hormone trong cơ thể anh ta. 

             Đây là chuyện anh ta luôn mơ ước, là chuyện bao năm qua anh ta tưởng tượng, hôm nay vậy mà thành sự thật. 

             Ngọn lửa thù hận bùng cháy, anh ta xông lên, đè Hoàng Trạch Hạo xuống đất, đấm trái, đấm phải, hai tay cùng đánh, đánh tàn nhẫn, đánh ông chủ Hoàng thành Hoàng đầu heo. 

             Nhưng dù sao Dương Cẩm Thành cũng chưa từng luyện võ, sức lực cũng không lớn lắm, không có kinh nghiệm đánh người, không đánh chết ông chủ Hoàng, ngược lại rất nhanh đã hết sức, cánh tay mềm nhũn không còn sức. 

             Anh ta cúi xuống, cắn vào tai ông chủ Hoàng, dùng lực xé xuống nửa cái tai. 

             Ông chủ Hoàng kêu lên thảm thiết, dùng chút sức lực cuối cùng khản giọng hét: “Tân Bạch Phong, tôi bỏ ra nhiều tiền như vậy nuôi các ông, ông đến ăn cơm trắng sao? Tôi chết rồi sẽ đến chỗ Phán Quan tố cáo ông!” 

eyJpdiI6ImlYQ1lUZ2ZacDFFWTVyZ0haekV5Tnc9PSIsInZhbHVlIjoiZHY1WmoyVkJQemhuVjloVzJPSWhMc3lIVmZLVXRMelFvQkJoTk1JNnhJWCttMmR0dGhuMmtHUHlmTlFEYnZEV21rV2c1Qnd6QmxpS2FWVHVvTnh5V3c3MDNEUlBSMjFGcmM3WXdsWEYzNFBtTENvN0ZleE9oeU1aZUFQckhpT3gyOFZteVFCNmhycTM1d0hcL1V5ZGNDTXAwUjJ3aVZ5Y3hxUlRtb3BEQVpud2VnVWhQTm1zRVk0MWY2V3NYSmpKS0lBR29rUXVOQnhcL1FvcjJWZTNoY3UzQlIrY1BFNlhZRGZlajR1OVlTSVlkYXpyNGZmRkJ6c2tMQnVKK3NtOXVxcW9heUhRemZmVjgxM2J6czRscEtnTWk4RXVPaDduU0FWQU1HcjltZ3dcL2FkdXRKU0pWcXRNT1BoUEVOM25Ec3hcL2kzY3Z2WHBJRU9RVVwvM3pUb0V5MkFsK05XS2haeDlwd3VtUmYrRDhKZkZ6TlBKRlJEXC9sWlAwM3RcL3dmSUthTUFvNVJlV1wvNzB3ampybm94UmhuU0xWb0dqUFY5Y3dIVHhhdFF1ZVwvd1FrT2RIUzBXSitsYTdwMFNyZ2NxUVllZGVYV3kycEYzS3lZaGlLdVg0bFNjWGc9PSIsIm1hYyI6IjUzN2EwMzM1NDBiOTgzZGNmOTg1NTUzYzdiMzJhZTBlYWU5MjA2ODExY2JmYTgyODFlZDU4OWMwNjJjNjQxMWIifQ==
eyJpdiI6Ik1LaFwvWmRCcmZVNTg0TDFScytheitRPT0iLCJ2YWx1ZSI6Im91NDhCbHZGNytWbkZYcHhUTVJHb1RFdFVSTXdzN3l1c2M0MFBTSlFJUGltZ2J3TVZsdW1wQ1lqMXBvcUE0SWk0Z0I1elFXMW5ya2Z6ZTBmbGtGV0dRVkIxbFwvXC9FSG9kSlhBM0tWNXdzVEYxYVwvS1pcL0hkZDQwbnVjNU1mRmNGZE5XM0tTeHNOcU5SNXdhNStZUUduKzZtb2VQXC9YTExOazlVZFdlQlwvMFRzVThzbXpUeDZPVFgzN3Q2V1VZdTE5aXlWdU8zaTZWaDNsY1wvMnlBRXgwT0c4cE5vSXFhNWJJZlh1MVB5UlFwWVN0XC9xakkxXC9FM0U0alp1VFpocXM2U1BYckVyYUk0Y0prbVNqMzBVbFwvV3V3aHdpdUsxR1ZDT3VTNldENTJMbGh6emNhZHY4RUtvVW92TFVEV0tvXC9MdlM0V2pSMWF3MTFna1ppbzUxOHQ5UXRkXC8wY0N4Z3l2bGJTU1wvU3IwVTVPV2lWNGJJQkdMN2Fnd1FzYWk5N0VtblVOZlNEZTJ3eHgrZWxSSFRNcXFlRURKNmxkdkNHUnl2R240QThUYUgxSzY1eGVUZkw4NGpUMVBaUFJIQzEwb1NOenBTS2EreVJyczRzR05xUlwvNTZyaWFFODVWQ2V5RVU0RXJycTJYeHpSZlk9IiwibWFjIjoiNzVkNGFlZDMxMDVjMmI4ZDFlY2Y1YTA5YmUwODYwN2U4OWYyNWJhNjRkZjc0MGRiYjkyZjZmYjRhOWM0NzM3YiJ9

             “Cô gái, tôi không biết cô có lai lịch gì, nhưng người đứng sau gã, cô không đắc tội được đâu.” Tân Bạch Phong nói.

Advertisement
x