Biểu cảm của Trân Châu mang theo vẻ si mê, nhưng chị Mai càng nghe càng rùng mình. 

             Tám chủng tộc mà cô ấy nhắc tới, rất có khả năng đều nằm trong những viên trân châu này. 

             Là tàn hồn sau khi chết trận? 

             Hay là linh hồn bị cướp đi sau khi thua trận? 

             Nếu là vế sau, vậy thì quá tàn nhẫn rồi. 

             Đây chẳng phải là phiên bản ma thần của chuyện Bạch Khởi chôn sống quân Triệu sao? 

             Quân Triệu bốn mươi vạn, ở đây là tám chủng tộc, cộng thêm tổ tiên còn sót lại của tộc người cá, rốt cuộc là bao nhiêu người? 

             Biểu cảm của Bán Thiên Yêu cũng rất nghiêm trọng, ngay cả lão quái áo đỏ lúc tới đây cũng không khỏi nhíu mày. 

             Bán Thiên Yêu nói: "Chỗ này rất tà môn, chín viên trân châu này xem ra đang nối liền với chín sợi xích kia, năng lượng trên xích đến từ linh hồn trong trân châu. Chúng thông qua xích mà kết nối với ý thức của Tương Liễu." 

             "Tại sao phải kết nối với ý thức của Tương Liễu?" 

             Chị Mai hoàn toàn không hiểu thiết kế trận pháp kiểu này, chẳng lẽ Định Hải Thần Châm còn phải dựa vào sức mạnh linh hồn của chín tộc đó? 

             "Tôi cũng không rõ." Bán Thiên Yêu nói, "Trận pháp huyền ảo, với pháp lực hiện tại của tôi thì không thể nhìn thấu. Có lẽ là để tiêu hao sức mạnh ý niệm của Tương Liễu, ngăn nó khuếch tán ra ngoài, thu hút yêu quái biển tới phá hỏng pháp trận, giống như rắc rối của đảo Cửu Long lần này." 

             Áo đỏ hiếm khi không cãi lại, còn đồng ý với suy đoán của Bán Thiên Yêu. 

             Không ngờ Bán Thiên Yêu lại nói: "Còn một khả năng khác..." 

             "Cái gì?" 

             Bán Thiên Yêu dường như hơi khó mở miệng, trầm ngâm. 

             Áo đỏ sốt ruột nói: "Ông có gì thì nói thẳng, nhịn làm gì, chúng ta có thể sống sót trở về hay không còn chưa biết đấy!" 

             Bán Thiên Yêu nói: "Còn một khả năng khác, là dùng những linh hồn này để nuôi Tương Liễu, không cho nó chết." 

             "Hả?" Chị Mai và Áo đỏ đều sững người. 

             "Tôi đã nói rồi, Đại Vũ bày trận này, không chỉ để trấn áp Tương Liễu, vì ông ta hoàn toàn có thể giết Tương Liễu. Tác dụng thật sự của trận này là thay Thủy Tinh Cung, trấn giữ khe nứt giữa hai giới âm dương. Nên Tương Liễu không được chết, nó buộc phải sống. Nó sống thì toàn bộ sức mạnh đặc thù của long tộc đều còn đó, năng lượng của Thủy Tinh Cung cũng còn đó." 

             "Nhưng bị Định Hải Thần Châm trấn áp như vậy, chịu khổ dưới lôi điện Tử Phủ suốt hàng nghìn hàng vạn năm, dù Tương Liễu mạnh đến đâu, hồn lực cũng sẽ có ngày cạn kiệt. Huống hồ là trong loại tuyệt vọng này? Loại tuyệt vọng vô tận này là thứ dễ bào mòn linh hồn nhất. Vậy nên phải liên tục đút linh hồn cho nó ăn, giữ hồn lực và ý thức của nó luôn tồn tại." 

             Nói xong, Bán Thiên Yêu rơi vào im lặng. 

             "Nhưng..." Chị Mai gần như không thể tin nổi, "Chuyện này nghe quá tà ác! Nếu ông bảo là Minh Vương làm thì tôi còn tin, nhưng đó là Đại Vũ mà?! Ông ấy là người mà loài người bọn tôi..." 

             "Hừ, loài người!" Bán Thiên Yêu cười khẩy, "Tôi sống không biết bao nhiêu năm tháng, trải qua bao trận chiến ma thần lớn nhỏ, ngay cả hình thể cũng đổi mấy lần rồi, loài người mà tôi từng gặp, ngoài anh Lý, không có ai đáng tin." 

             "Này, ông nói thế hơi quá rồi đấy?" Ngay cả lão quái áo đỏ cũng nghe không lọt tai, còn liếc sang phía chị Mai, ý nói ở đây còn có một loài người đang đứng trước mặt ông đấy nhé! 

             Lông mày Bán Thiên Yêu nhướng lên, mang theo chút kiêu căng, hiển nhiên rất có trách nhiệm với câu nói vừa rồi của mình, nhưng nhìn sang chị Mai rồi vẫn giải thích thêm: "Tôi nói anh Lý tất nhiên bao gồm cả những người bên cạnh anh ấy." 

             Chị Mai vẫn khó tiếp nhận: "Thôi, tất cả chỉ là suy đoán, không nói nữa. Chúng ta có nên nghĩ cách giải phóng linh hồn ở đây không?" 

             Bán Thiên Yêu lắc đầu nói: "Những linh hồn này tràn ngập oán niệm, hồn của chín tộc, không biết bao nhiêu mà kể. Bọn họ vốn là cường giả thời xưa, lại tích tụ oán khí và sợ hãi nhiều năm như vậy, một khi được thả ra, hậu quả khó mà tưởng tượng." 

             "Vậy làm sao bây giờ?" 

             "Chuyện thần ma thượng cổ, chúng ta không quản nổi." Bán Thiên Yêu thở dài. 

             Chị Mai dù không cam lòng nhưng biết Bán Thiên Yêu nói rất đúng, đây là chuyện thần ma thượng cổ, dù có phải Đại Vũ làm hay không, mình cũng không quản nổi. 

             "Nếu Dục Thần ở đây thì tốt rồi." 

             Cô ấy than thở một câu, cũng biết đây chỉ là hy vọng hão huyền, không nghĩ thêm, bèn đi gọi Trân Châu: 

             "Trân Châu, chúng ta đi thôi!" 

             Nhưng biểu cảm si mê trên mặt Trân Châu càng lúc càng nghiêm trọng, thậm chí có chút điên cuồng. 

             Cô ấy đang hưởng thụ sự tẩy rửa từ sức mạnh linh hồn tộc nhân. 

             "Các người nghe thấy chưa? Họ đang nói chuyện với tôi!" 

             Chị Mai cảm thấy không ổn, thúc giục: "Trân Châu, chỗ này quá tà môn, chúng ta mau đi thôi, chờ sau này lại nghĩ cách đến giải phóng sức mạnh của tộc người cá." 

             "Không! Tôi không thể đi! Tôi nghe thấy tiếng gọi của họ rồi! Họ đang gọi tôi, gọi tên tôi! Họ không cam tâm ở lại đây, họ muốn tôi cứu họ ra ngoài!" 

             Trân Châu kích động. 

             Chị Mai định khuyên tiếp, Bán Thiên Yêu nói: "Cô ấy đã bị âm hồn lây nhiễm rồi, nhập ma rồi!" 

             "Cứ đưa cô ấy đi trước đã." Chị Mai quyết định. 

             Đang định cưỡng ép kéo Trân Châu đi thì Trân Châu đã đưa tay ra, đặt lên một trong chín viên trân châu đó. 

             Đó đại khái chính là viên phong ấn sức mạnh của tộc người cá. 

             Chị Mai vừa nắm lấy cánh tay Trân Châu định kéo đi, bỗng một luồng điện từ người Trân Châu bắn ra, đánh bật chị Mai ra ngoài. 

             "Trân Châu!" Chị Mai hoảng hốt, "Mau rút tay lại!" 

             Nhưng Trân Châu không cử động, không biết là không muốn hay không thể, biểu cảm trên mặt vặn vẹo trong đau đớn. 

             Xung quanh vang lên tiếng sấm nổ lách tách, tia chớp bỗng sáng rực, men theo chín sợi xích sắt bò lên trên. 

             "Mau tránh ra!" 

             Bán Thiên Yêu nhắc nhở, kéo chị Mai và lão quái áo đỏ nhanh chóng lùi lại. 

             Bọn họ vừa rời khỏi đó, tia chớp đã phủ kín bệ cao, bao lấy đài trân châu đang thờ linh hồn chín tộc, dựng lên một quả cầu lưới điện, Trân Châu cũng bị bao phủ trong đó. 

             Lưới điện tiếp tục lan rộng dọc theo mặt đất. 

             Cùng lúc đó, mặt đất dưới chân rung lên, truyền tới tiếng vang ầm ầm, như núi lở đất nứt. 

             Mấy người chỉ đành tiếp tục lùi, cho tới khi rời khỏi bãi đá ngầm, lui vào vùng biển âm u. 

             Chỉ thấy đá ngầm trên Định Hải Thần Châm không ngừng vỡ, lốp bốp, đá vụn rớt xuống loạn xạ. 

             Hai con giao long từng hóa đá quấn trên thần châm sống lại, hai con rồng một đen một vàng, phủi lớp tinh thạch trên người xuống, lộ ra lớp vảy cứng rắn. 

             Trong thần thức của mọi người vang lên hai tiếng rồng ngâm, chồng lên nhau, nửa ai oán nửa phẫn nộ. 

             Hai con rồng xoay mình bay lên, trông thấy mấy kẻ xa lạ này, liền trút hết oán hận bị phong ấn không biết bao nhiêu năm vào họ, phát động tấn công. 

             "Vãi!" Lão quái áo đỏ vừa tránh vừa chửi, "Oan có đầu nợ có chủ, hai con sâu dài ngu ngốc này, muốn giết thì đi mà giết kẻ phong ấn các người, đuổi theo bọn tôi làm quái gì!" 

             Nhưng hiển nhiên rồng nghe không hiểu ý ông ta, thân rồng khổng lồ mang theo năng lượng vô tận khuấy động nước biển âm u cuộn trào, khiến người ta không đứng vững được. 

             Hai con rồng này rõ ràng đang ở thời kỳ tráng niên, cường tráng hơn nhiều so với con rồng tím già gặp ở Thủy Tinh Cung khi nãy. 

             Bán Thiên Yêu và lão quái áo đỏ liên thủ cũng hoàn toàn đỡ không nổi một kích, bị đuôi rồng quét qua, vỗ bay thẳng sang phía bên kia của Định Hải Thần Châm. 

             Chị Mai chỉ đành thả năm long hồn từ Thất Trọng Bảo Hàm ra. 

             Nhưng long hồn dẫu sao cũng đã mất đi thân xác, mà thế mạnh lớn nhất của long tộc chính là thân xác của chúng. 

             Năm long hồn với hai rồng cuốn vào nhau, cũng chỉ miễn cưỡng không bị đánh bại. 

eyJpdiI6IjZucmVEbUtaQzNWbG9qSytMTFJQN0E9PSIsInZhbHVlIjoiWjZuTmlqc1ZqSUNDc2JlVm96THRRQSt1WU5SSTVrUGpsSkcwNXZXc2JWSmJPelwvN1pvUjF4cjY1YjVhNlM2bDk3dUpQc2ZzNFEzZzhNZ0pka2E3eFFubkdxNXpGTThQT2JLQXBuXC9GRTNiZ1wvUmFESWJOR1VuZUQySEwxZnY0dGNWaEJCR2ZwSlpibHcrUE9JSXVWWXUwVXJSWVM4a0FGMEozNVN4XC9uaHV6OGxwK040NG9VNmJZNXlVa2V4VDFSWWNnNmhORlkwMUdoNkNNS09RSUIrUHk5cXREb005NVhNaXVFXC9HQjAxczBLTVl1amR2QnJ1MmJQYjVnS25KUUVlRjBsRkYrc21wRmtWMTRIRVZTXC85RUZ3aXhSeG9rN2tFUFFaUmJsVUhcL2FTbmNxaDNSOVJTekdvT1FyWEdIUVp0cWtPdjhTckErbGFmbUFyK0ZHQXM4NnUyemVyZ1wvMitOTisyeVdCVWpFU2tlUUlKVDJaK1FkU25oTjdmYjNOR1owWVlmYlJKUXhQaUk1YWtWNjNEUkdvays3Z3h5blhGbStsZmdZUmNBbUUrXC9kaHU1YUljT0l2XC9CN2pIVGs5R2poc1BZd1RVc0RvajQ5SDFjQno5ZFpSOW1xdEozRjhheGFBQnZXZDM2bXdOQW5pOHpwNFUxYkNseE9PSXliOVY5Q0szV3FTc1hOTGVNblwvZG1GWXlLMlI3SHVvcmU3Mzh2Y0o4cnVcL1VHOE1zMDk2clFCcGpTN1NFelBWeEVVQzY3c1JYWjFMUXhNRVJZRndrXC9ab1ZVWVE9PSIsIm1hYyI6IjU5YTc1MTEzYWFlM2Y5NWFhNGQyMzFlN2JhODY0MTY2NGZhYWYyYTFmZDBiNzEyYWU1Zjg5ZWExMDIxYjZhYzkifQ==
eyJpdiI6IkQrMW9ObFF1OWZMQTljZlRuZm91SUE9PSIsInZhbHVlIjoib3haZTRudTAxK0dGWGw1M0FpNFFiVDRzSEhzSTlCNUdkaVdlQlVUMk1zQlwvTStXcEJoUEs5dU0xcGMwNUFrSkU5UEdncVBoVkVVYjBXQWp1enJzM1NBd2Zic2lWM3lMZ09YTXpLcnhkbEg4N25sOWpWd2c4NlluWVpFa2pOVnJOXC83UXNTTVhaWFptTVNjTzg4QUZOMExMekVlMThoRzhpbDJldzlFeGUwXC80Y3dyR3RjbjZLajl5dDU5b0lrSk80cnEyd2RMc2ZtXC82cE5ERlZ5YlZPQlJWNXNZbkxodm1jVEZjSXU5VWtiSmF6eFJcL3Fkd0JEMzQraUdpamdJVktnWmVwbnNhb1BVRSt4OCtTa0dIQzY1bFZjUTZnTFNmK3IyQ3kyczJ6V252UG50R0pQcDRaM1cxcHFyZEVxY3hMb0pvSjVvQTY4NGNGN1R5OFRld0dxMmc9PSIsIm1hYyI6IjkzYWJmYjQ0YmJkMDY4OTU1MDliYzU1YjFmZjQ0ZDJiMjk3MTRmN2QyYTA1M2NlNTI3ZGMwNTYxNTRmZmUwYTIifQ==

             Đúng lúc họ đang giao chiến kịch liệt, thì trên đỉnh thần châm, Trân Châu lại hoàn toàn rơi vào trạng thái điên cuồng...

Advertisement
x