Chị Mai chợt phát hiện Trân Châu không thấy đâu, vội vàng quay đầu đi tìm. 

             Định Hải Thần Châm không phải là cây kim, thật ra nó rất lớn, lớn đến mức hai con rồng quấn trên đó hóa đá rồi, nhìn qua cũng chỉ như hoa văn hình rắn được chạm khắc bên trên. 

             Trong vùng biển u ám rộng lớn này, con người rất nhỏ bé, thêm ánh sáng mờ nhạt, tầm nhìn vô cùng hạn chế. 

             Mà pháp trận to lớn cộng thêm tàn niệm của Tương Liễu, thần thức cũng bị ảnh hưởng, không thể dò xét xa. 

             Trân Châu giống như đã biến mất vậy, hoàn toàn không thấy tung tích. 

             Ba người cũng không dám tách ra, chỉ có thể cố gắng tìm kiếm, vừa tìm vừa gọi tên Trân Châu. 

             Chị Mai chợt nhớ ra điều gì đó, nói: “Lên trên xem thử.” 

             Ba người men theo xích sắt bơi về phía đỉnh của Định Hải Thần Châm. 

             Càng lên cao, Định Hải Thần Châm càng thô to, đến gần nửa thì trước mắt chỉ còn những vách núi sừng sững gồ ghề. 

             Bởi vì lơ lửng trong nước, bất cứ lúc nào con người có thể quay đầu nhìn xuống, nhìn như vậy thì hoàn toàn giống ngọn núi lớn. 

             Họ tiếp tục đi lên, tới đỉnh, men theo vách đá trèo lên. 

             Nơi này trông giống như bãi đá ngầm dưới đáy biển, giữa những tảng đá lởm chởm mọc đầy san hô và rong nước, có rất nhiều con cá màu sắc sặc sỡ bơi lội giữa đám rong. 

             “Hê, nhìn kìa có pha lê!” Lão quái áo đỏ nhặt thứ lấp lánh lên. 

             Bán Thiên Yêu nhận lấy xem: “Đây không phải pha lê, đây là sò pha lê.” 

             “Sò pha lê?” 

             Chị Mai nhớ tới lời trăn trối của Xà Cừ, sức mạnh của tộc người cá bị phong ấn trong viên trân châu của sò pha lê vạn năm, mà viên trân châu đó được khảm trên Định Hải Thần Châm. 

             Nơi này chính là đỉnh của Định Hải Thần Châm, Trân Châu rất có thể đã tới đây, nhưng nơi này quá lớn, nhìn qua phương viên mấy chục đến cả trăm dặm, nơi lớn như vậy muốn tìm một người thật sự quá khó. 

             “Chúng ta bơi lên cao hơn, tìm xem có sò pha lê lớn hay không, thứ này phát sáng, hẳn là rất dễ phát hiện.” 

             Ba người bơi lên trên, tới chỗ cao, nhìn xuống toàn bộ khu vực đá ngầm. 

             Từ trên cao nhìn xuống, nơi này chia thành ba khu vực, ở giữa là vùng không gian rất lớn, hai bên nhỏ hơn, giữa ba khu vực có khe sâu ngăn cách. 

             Chị Mai càng nhìn càng cảm thấy không đúng, sao địa hình nơi này quen thuộc như vậy? 

             “Đây chẳng phải là đảo Cửu Long sao?” Lão quái áo đỏ đột nhiên nói. 

             Chị Mai giật mình, nhìn kỹ, quả nhiên hình dáng rất giống đảo Cửu Long, địa hình cũng gần như y hệt. 

             Lần đó cô ấy cùng Lý Dục Thần đến đảo Cửu Long, chính là bay tới từ trên không, Lý Dục Thần còn đặc biệt dẫn cô ấy dừng giữa không trung ngắm cảnh, vì thế cô ấy có ấn tượng rất sâu về phong cánh của đảo Cửu Long. 

             Đảo Cửu Long có ba đảo nam trung bắc, ngoại trừ rìa đảo bị nước biển bao phủ che lấp một phần địa hình, thì những chỗ khác gần như giống hệt ba bãi đá chìm ở đây. 

             “Sao có thể như vậy?” Trong lòng chị Mai chấn động, nghĩ hết mọi khả năng cũng không nghĩ ra vì sao như thế. 

             Bán Thiên Yêu nói: “Tôi biết vì sao yêu quái biển xâm phạm đảo Cửu Long rồi.” 

             “Vì sao?” Lão quái áo đỏ hỏi. 

             “Bởi vì đảo Cửu Long chính là nơi Định Hải Thần Châm tọa lạc, Tương Liễu bị trấn áp dưới đảo Cửu Long. Mục đích của yêu quái biển không phải là đổ bộ, cũng không phải là giết người, chúng muốn cứu Tương Liễu!” 

             Chị Mai cũng nghĩ tới điểm này, nghi ngờ nói: “Chẳng lẽ nơi này và đảo Cửu Long là cùng một chỗ? Nhưng như vậy cũng quá kỳ lạ, cùng một nơi ở những thời không khác nhau? Hay là ảo tượng?” 

             “Có thể coi là cả hai, đây hẳn là tác dụng của đại trận do Đại Vũ bố trí, còn nguyên lý cụ thể thì không rõ.” Bán Thiên Yêu nói. 

             Lão quái áo đỏ nói: “Vậy vì sao yêu quái biển không đến đây cứu Tương Liễu? Đâm gãy cây trụ này là xong, ông xem cây trụ này, trên to dưới nhỏ, chắc chắn không vững, đâm là gãy.” 

             “Ông thử đâm xem.” Bán Thiên Yêu nói. 

             Lão quái áo đỏ có chút không phục, nhưng cũng biết chắc chắn mình không đâm gãy được, không nói nữa. 

             Chị Mai nói: “Tôi cũng không hiểu, chúng vốn ở trong biển, chẳng phải đến đây còn tiện hơn sao?” 

             Bán Thiên Yêu nói: “Nơi này là bí cảnh long cung, không phải ai cũng có thể vào. Lần này chúng ta vào được, nhất định là gần đây đáy biển xảy ra biến cố lớn gì đó, mới mở ra cửa của Thủy Tinh Cung. Hơn nữa sự kính sợ của tộc biển với long cung là khắc sâu trong xương cốt, dù chúng có đến đây, cũng chưa chắc dám tiến vào. Ngoài ra, chúng cũng chưa chắc biết Thủy Tinh Cung có thể thông tới nơi trấn áp Tương Liễu. Lần này xâm phạm đảo Cửu Long, là vì gần đây dị tượng trời đất liên tiếp xuất hiện, địa mạch bất ổn, khe nứt đáy biển mở ra, dẫn đến khí tức của Tương Liễu cũng rò rỉ ra ngoài. Chúng lần theo khí tức của Tương Liễu đến, mà hướng khí tức rò rỉ ra, chính là đảo Cửu Long.” 

             Chị Mai gật đầu, nhìn chín sợi xích kéo dài về phía đáy biển xa xa kia thêm lần nữa, nói: “Thảo nào gọi là đảo Cửu Long, chín sợi xích này khóa vào, hẳn chính là chín cái đầu rồng của Tương Liễu rồi.” 

             Ba người vừa nói vừa tiếp tục tìm kiếm về phía trước. 

             Không bao lâu sau, Lão quái áo đỏ là người phát hiện trước tiên, chỉ về phía trước nói: “Mau nhìn kia là cái gì?” 

             Vừa nói xong, ông ta đã lao qua đó. 

             Chị Mai và Bán Thiên Yêu vội vàng theo sau, chỉ thấy phía trước trong bụi san hô rậm rạp có vật thể phát sáng. 

             Đến gần nhìn kỹ, thấy trong bụi san hô có chín con sò pha lê khổng lồ, vây thành vòng, vỏ sò mở ra, bên trong mỗi vỏ đều có viên trân châu, tỏa ra ánh sáng rực rỡ. 

             Ánh sáng của chín viên trân châu hợp thành quầng sáng, giống như căn nhà tròn được tạo nên từ ánh sáng. 

             Ở trung tâm căn nhà có một người, chính là Trân Châu, đang tắm mình trong ánh sáng. 

             “Trân Châu!” Chị Mai gọi to rồi lao vào trước tiên. 

             Vừa bước vào trong quầng sáng này, cảm giác cô ấy nhận được không phải là ấm áp, mà là lạnh lẽo. Cái lạnh ấy khiến cô ấy rùng mình run lên. 

             Đó không phải là cái lạnh do nhiệt độ thấp, với tu vi hiện tại của chị Mai, cho dù không có Thất Trọng Bảo Hàm, cô ấy cũng có thể chống đỡ cái lạnh thông thường. 

             Loại lạnh này là lạnh thẳng vào linh hồn, thứ lạnh khiến linh hồn run rẩy, trong đó chứa đựng vô tận bi thương, oán niệm và sợ hãi. 

             Nhưng ánh sáng của nó mê hoặc đến vậy, mờ ảo mà thần thánh. 

             “Trân Châu, sao cô đến đây? Mau theo tôi ra ngoài, ánh sáng này sẽ nuốt chửng linh hồn cô!” Chị Mai vươn tay kéo Trân Châu. 

             Nhưng Trân Châu kháng cự nói: “Không! Nơi này rất ấm áp!” 

             “Ấm áp?” Chị Mai nghe từ này, cảm nhận cái lạnh thấu xương kia, càng thấy rợn tóc gáy, “Mau đi! Cô sắp nhập ma rồi!” 

             Trân Châu vẫn không nghe theo, giằng tay khỏi tay chị Mai: “Không, tôi nghe thấy lời triệu gọi, là lời triệu gọi của tổ tiên tôi! Nơi này chính là chỗ phong ấn sức mạnh của tổ tiên!” 

             Chị Mai sững sờ: “Ý cô nói, những thứ này chính là trân châu phong ấn sức mạnh tộc người cá mà cha cô nói?” 

             “Là một trong số đó.” Trân Châu nói lại. 

             “Một trong số đó? Vậy tám viên còn lại đâu?” 

             “Đó là của tám chủng tộc khác.” 

             “Tám chủng tộc khác?” Chị Mai giật mình, “Ý cô là, còn có tám chủng tộc khác, giống như tộc người cá các cô, cũng bị phong ấn sức mạnh?” 

             “Đúng vậy.” Ánh mắt Trân Châu có chút mơ màng, vẻ mặt đờ đẫn, như thể đang chìm trong trường lực thần bí nào đó. 

             “Trời ơi!” 

             Cuối cùng chị Mai cũng hiểu vì sao có cảm giác lạnh thấu xương như vậy, bởi vì trong tám viên trân châu khổng lồ này, bị phong ấn sức mạnh của tám chủng tộc. 

             Nhưng nói là sức mạnh thì không hoàn toàn chính xác, bởi vì sức mạnh không thể bị phong ấn, thứ bị phong ấn thực ra là linh hồn, là linh hồn của tám chủng tộc. 

eyJpdiI6IjJiVHl4TVVudWRpcUFcL2dWcHZNUmpBPT0iLCJ2YWx1ZSI6ImFzSFFZSm5BYThFRUtiNlF6VkZzMFwvdDJXVmpuWm9uaVduTTBzZ2Rsenh0amloV2JlV3ZwTSsrWGtyY2VpN25Vd2dCYUVGREtmbHRZdlllcVwvSU45YmZ6TDFiczZVSm11Sm5WNkZaNGpzdjZHMG5ZbUxsVjVKbmd1OUFUdEI1MlFIMEhuN0Jaek50d2JqZStHOGNiNVJoSzhWckt1Sm1pcmF1MzdrU0pSK2UwMnpzVVpWd1RWOHRFdTNYM3hjYlIyNmpyMVZYXC9Uell5S3BiQ1Y5d2V4WTNrQ0VrY2ZcL3JNQzh6a24rR2I0dCtEMEpWUlJ3R0VmRDdNbjBaVTllbzZYcW9sWkdCM3ljTXdBY2hzUXlZRnVyWklRbG9pbzJmSUt6SnZhUjQwaWxWbHRtQjlaZE4rV3p3d2h2dHh5OWFZWCIsIm1hYyI6IjM2MzNkYmQzODNlMDFhOGQ4MTE2OTY2YjY4ZjU5ODkxOTc3YTU1ZDcwYTlkMDU5ZGUxNDQxMWQ2NDFlMWE3ZTMifQ==
eyJpdiI6IlZoVzcyaDU4NG1TcTBmTVRsWm1zR2c9PSIsInZhbHVlIjoibEVpV242bUkxOG90bVYrSkNOT2V0ZEJ6b2V3dzBlUXVjVW5Cemx1RjdoT0s1c3pQbTJBblZVekFaTFQ2ODBuRXVOditxek0rc0dXbU9cL3FkQXhOTit1c3d2eXNFZ3NmbWVvTXVIa1Y1XC9EUjBsaHpYUFY4S0JWb05UU0FtcmxFSFJSaFwvN1FldFdGdTFMemFtXC91QUxMRmdIVkFkcWZsUWFIeVZGXC9Ed29KQm4zRlwvb2E5TWJNN205eHE3aDhZeUVvdmZRaEFjWXNPWVVvSG9KYzdJcThaY08wdmNTRkJXNHh6emVsNmg2MXpMbEp5OUNCV0FQbDBqM0xCaHBLMVRDRWVURmdPWE5UeDBxdHhBc0ttNnRLNFA1NVJlRUkzekwrSE1ER1NTcTdPS2dOU0VSKzJYXC9LU1c2SzQyRDkxb0FTWDROVjJBa05tNG83T0xoTGZUK2JvSU9ETXpnT0VCR2FcLytcLzZnWXczUmFRWFBZRXlBSVJ2WFZRRVRFbmg1V3JHdTkyMnBjRVowcHp2TDQ4WVR3YUx0V1FpMVQ5b1wvUmtacnNZQnU3bmk1NGlzUlhPMnVsY3hKME5CUCtIYmhvbGV1M0J2azVNOVdhSUZqQXRrN3lTS1V3PT0iLCJtYWMiOiJjNmI1NmM2YzkxNzViMWYyNWQ2OWE3ZjY5MDNlMDI1MTlkMTRmY2Y5Yjk2NDFmMTc5ODg5YjhiODkwYzFiMTc4In0=

             “Trong truyền thuyết của tộc người cá, năm xưa đi theo Cộng Công, ngoài chúng ta ra còn có tám chủng tộc khác, tổng cộng chín tộc. Sau khi Cộng Công thất bại, chỉ còn tộc người cá sống sót, nhưng bị nguyền rủa, không thể quay về đất liền nữa.” Trân Châu như đang tự nói với mình.

Advertisement
x