Bật lửa mà Mã Sơn nói, tất nhiên không phải là bật lửa để châm thuốc, mà là pháp quyết Tam Muội Chân Hỏa do Narendra thi triển. 

             Trực giác mách bảo Mã Sơn, ngọn lửa này không giống bình thường, quan trọng là nó có thể cảm ứng với hồn đèn của mình. Nếu có thể có được pháp quyết này, có lẽ sẽ có ích cho hồn đèn, giúp tu vi của mình tiến thêm một bước. 

             Tất nhiên, pháp quyết không thể lấy ra đặt lên bàn, mà Narendra cũng sẽ không dễ dàng đưa pháp quyết cho Mã Sơn. Mã Sơn chỉ muốn nhân cơ hội này thử xem thuật điều khiển lửa của Narendra rốt cuộc đến từ đâu. 

             Narendra thoạt đầu sững người, sau đó bật cười. 

             "Anh Mã," Cậu ta vẫn cố giữ dáng vẻ quý ông, "Có lẽ điều này sẽ khiến anh thất vọng, tôi không có bật lửa. Nếu anh nói đến ngọn lửa vực sâu, vậy thì tôi nói cho anh biết, đó là năng lực bẩm sinh của tôi, bởi tôi sinh ra từ ngọn lửa vực sâu, nó đã khắc sâu trong gen của tôi, chuyển động theo ý niệm của tôi, không ai có thể lấy đi được." 

             "Ngọn lửa vực sâu..." Mã Sơn lẩm nhẩm cái tên này, quả thật rất phù hợp với đặc điểm của loại lửa này, trong liệt dương chứa đựng luồng khí cực âm đến từ vực sâu. 

             Nhưng lời của Hồng Hài Nhi vẫn bộc lộ sự non nớt và tu vi chưa đủ của cậu ta. 

             Khắc trong gen, chuyển động theo ý niệm, đó hẳn là cách hiểu riêng của bản thân Hồng Hài Nhi, nhưng trong mắt Mã Sơn, đó chỉ là một kiểu ngộ nhận về thiên phú của một đứa trẻ không hiểu khoa học. 

             Giống như rất nhiều người trẻ tuổi, có tài năng sớm, đạt được thành tựu rất lớn khi còn rất nhỏ, liền cho rằng đó là thiên phú của mình, là thứ mình xứng đáng có được, từ đó sinh ra sự tự cao, trở nên kiêu ngạo và bướng bỉnh. 

             Nhưng thực ra, đa phần những người như vậy chỉ là vì họ đầu thai đúng chỗ, từ nhỏ đã có điều kiện ban đầu và môi trường phát triển mà người khác không thể có được. 

             Narendra chính là điển hình của kiểu như vậy. 

             Nếu là trước đây, Mã Sơn có lẽ cũng sẽ coi Narendra là kỳ tài trời sinh, người bẩm sinh có thể điều khiển lửa thần. Nhưng sau khi chịu ảnh hưởng sâu sắc từ tư tưởng đại đạo của Lý Dục Thần, anh ta đã sớm hiểu ra, trên đời này không ai sinh ra đã là thần, nếu có, vậy sau lưng người đó nhất định ẩn giấu một vị thần khác. 

             Chúng ta nhìn thấy hắn trên mây, chẳng qua là vì hắn đang đứng trên vai thần linh. 

             Đó chính là thứ gọi là số trời. 

             Mã Sơn cũng biết dùng Tam Muội Chân Hỏa. 

             Tam Muội vốn là Phật ngữ, còn gọi là Tam Ma Đề, là pháp đại định, khi thân tâm đại định, thì chân hỏa trong cơ thể sẽ phát động. 

             Đạo gia không có nói về Tam Muội, chỉ có Thái Ất Chân Viêm, chân hỏa mà Lý Dục Thần từng dùng, cũng là Thái Ất thần thuật, nhưng do Phật và Đạo ở Hoa Hạ đã nhiều lần dung hợp, mà tu hành đại đạo, vạn pháp tương thông, nên cái tên Tam Muội Chân Hỏa cũng trở nên phổ biến. 

             Chỉ là chân hỏa của Mã Sơn vẫn cần dựa vào Tam Muội đại định để phát động, không giống Narendra chỉ cần một ý niệm là có thể, dường như thật sự là bẩm sinh đã biết dùng. 

             Mã Sơn cũng từng thử lấy hồn đèn làm hạt giống để phát động chân hỏa, đáng tiếc vẫn luôn thiếu một chút gì đó. 

             "Đừng đùa tôi nữa, không ai sinh ra đã biết pháp thuật, trừ khi cậu là thánh nhân, hoặc vốn dĩ không phải con người." Mã Sơn nhìn Hồng Hài Nhi, nửa cười nửa không, như thể đang hỏi cậu thuộc loại nào? 

             "Anh nói đúng, tôi chính là thánh nhân chuyển thế." Narendra thẳng thắn nói, khuôn mặt tràn đầy tự tin. 

             Mã Sơn hơi dở khóc dở cười, không biết nên khen sự tự tin của đứa trẻ này, hay nên giơ ngón tay cái vì độ mặt dày của cậu ta. Nhưng có một điều có thể chắc chắn, cha mẹ đứa trẻ này nhất định cũng không biết xấu hổ, nếu không phải do cha mẹ nói rằng cậu ta là thánh nhân chuyển thế, thì bản thân đứa trẻ sao lại nghĩ như thế được? 

             "Thánh nhân chuyển thế à!" Mã Sơn cố tỏ vẻ kinh ngạc, "Tôi nghe nói khi thánh nhân ra đời ắt có dị tượng, khi cậu ra đời chắc hẳn cũng có ánh sáng đỏ đầy phòng, rắn trắng lượn quanh giường?" 

             Narendra cười ha hả: "Thế đã là gì! Ba trăm năm trước, thiên hạ từng có tin đồn, rằng ba trăm năm sau sẽ có thánh nhân ra đời. Khi đó mẹ tôi đã mang thai tôi rồi, suốt ba trăm năm vẫn chưa sinh ra được. Mãi đến ba năm trước, khi kỳ hạn ba trăm năm vừa đến, tôi mới thuận lợi giáng sinh nhân gian. Lúc ấy hải uyên dị động, long khí cuồn cuộn, cánh cửa pha lê khổng lồ hiện lên dưới đáy Đại Tây Dương, anh nói xem, thế có tính là dị tượng không?" 

             Narendra nói hăng say, không nhận ra sắc mặt dị thường của Tolama bên cạnh cậu ta. 

             "Thiếu gia, trên bàn cược thì nên nói chuyện bàn cược, những thần tích ấy, cần gì phải kể cho người phàm nghe." Tolama nhắc nhở. 

             Mọi người trên thuyền nghe mà chẳng hiểu gì, không biết giữa Narendra và Mã Sơn rốt cuộc đang nói chuyện gì, khi thì là xương sườn, khi thì là bật lửa, lúc lại là thánh nhân chuyển thế. 

             Mã Sơn lại nhíu mày. Anh ta tin rằng Narendra không nói dối, đứa trẻ này kiêu ngạo, mà người kiêu ngạo thì thường khinh thường chuyện nói dối. 

             "Vậy là cậu chỉ mới ba tuổi?" Mã Sơn nhìn gương mặt non nớt kia hỏi. 

             "Hừ!" Narendra rõ ràng rất ghét người ta nhắc đến tuổi của mình, giống như cậu ta ghét bị gọi là thằng nhóc vậy, "Tôi tu hành trong bụng mẹ suốt ba trăm năm, tính theo tu hành thì tôi đã ba trăm tuổi rồi." 

             Mã Sơn gật đầu: "Được, vậy lát nữa tôi thắng cậu thì không tính là bắt nạt trẻ con rồi." 

             Narendra cười khẩy: "Anh thắng rồi hẵng nói! Muốn chơi gì? Poker? Hay xúc xắc?" 

             Mã Sơn cười: "Những trò của người phàm này sao xứng để thánh nhân chơi? Muốn chơi thì chúng ta chơi thứ khác một chút." 

             Tolama nhắc nhở: "Anh Mã, đây là sòng bạc, có quy tắc riêng của sòng bạc. Thiếu gia, đừng để bị hắn dụ dỗ, chúng ta là nhà cái." 

             Mã Sơn bắt chước dáng vẻ Narendra khi nãy, nhún vai: "Phải, trẻ con thì vẫn nên nghe lời người lớn, người phàm dù sao cũng chỉ là người phàm, vậy thì chúng ta chơi poker đi." 

             Narendra kiêu ngạo tức giận: "Ai nói tôi là trẻ con? Tôi không cần nghe lời ai hết! Nói đi, anh muốn chơi gì?" 

             Tolama khẽ lắc đầu, sắc mặt cực kỳ khó coi, nhưng lại không thể làm gì. 

             "Được lắm, có gan!" Mã Sơn giơ ngón cái khen, "Cậu biết pháp thuật, tôi cũng biết pháp thuật, vậy chúng ta đấu pháp thuật một trận đi." 

             "Đấu pháp thuật?" 

             "Sao? Cậu sợ à?" 

             "Hừ, tôi mà sợ anh hả? Chỉ là ngọn lửa vực sâu của tôi một khi đã thi triển thì vạn vật đều hóa tro, lỡ thiêu chết anh thì xương sườn cũng đốt sạch, thế thì không đáng." 

             Mã Sơn cười nói: "Đấu pháp thuật đâu nhất thiết phải sống chết, cũng có thể đấu văn mà." 

             "Đấu văn? Đấu thế nào?" 

             "Rất đơn giản, chẳng phải cậu biết dùng lửa sao, vừa hay tôi cũng biết dùng lửa, chúng ta so tài xem thuật điều khiển lửa của ai lợi hại hơn." 

             Vừa nói xong, Mã Sơn giơ tay bẻ nhẹ một miếng gỗ vuông vức ở mép bàn, rồi chia đôi, hai khúc gỗ trông y hệt nhau. 

             Anh ta đặt hai khúc gỗ lên bàn. 

             "Một khối của cậu, một khối của tôi, chúng ta cùng lúc dùng lửa tấn công, ai đốt cháy sạch khối gỗ của đối phương trước thì coi như thắng." 

             Narendra sững lại, suýt tưởng mình nghe nhầm. 

eyJpdiI6IkFOS1wvNnV2Y292WVpqQmhQNm43WFl3PT0iLCJ2YWx1ZSI6IjJCeENKbkFVTnlad1hPc1FUUzNndlpkN1RVMFAzb0tZOE85SVhaR1cwYlpzRlJXbCt0SHVLZmNGUkNTRFhMTnR2SWRNN1FxQmMyM0RFaTdpdkRFSFwvNXUweTFoNDJqYTVYZWJyN1NKNVlWaVJ3S3hxU1ZuYzB0RFRzRnk5MlY2Y0U0dE5jdUY0RkRoZG5EeVM3MGI5eWY0UmpXWlQweFliU3FUWmt5Mk1xeU5FUzBRd0ZPZUFKa2krTmh1YjFSWkVGUWltVEkxWWRkbmo4aFJjd3ZlNHN5SlYrOTl0RFo3aEtpQmxxSmRjZFNsaEpyeVBzTFRPTndtajRtSmtJXC8rSjVOYklhNlpSdmlIOEpVZmo1SFFZSm5HOU1zTUQxdUdZd3g5OWxSNkxmbWk5MFh6SGYrYzlPUmhwUWtGdG9PQTFycXBYUVpIeTN0TWFYSE1BTmtyYkhwKzg5QnVEMHRmMGFIUnB6cDRWQ0tqYnZ4MDFsXC9ncUU5bkxiUEpMSmhMNHJxbkdKcWlLZ0hqbEVSXC9pWUVPTFNKTDE4STE1RjNTcHJuU1g4dTNPNFlXXC9IRHcxT0ZLQnRuc0pDQmZkdDA4ZzVYQ2dianpmbTdpdE9UTkF4dEdJam5lTkt0QitVbWNEYlh6bTNKQ2E3VFh4M2U0d2t3T2tEa0V1em5TbkZoUmpNalVCYWh6V29Pa01iY0VVZ1ZZdndOSGdRWkR2YjV1R01uZkVNWTZMWUExTEtlb1haK0EzRE96QTFcL1wvRTVHcFRHUnVRa0w2XC9HMzdnUDlneitIMjVUQmVCNmVveWN1eUlUTFNnR2pTQ2xDdmR3OURpQ1RielBzNkdlRklYdk5XanZkT1FqckFlMFBtR2lvd05GMGljXC9weGxZZnMwZ3JKNmNsbm9vRW1pNThrPSIsIm1hYyI6IjY4M2FmZDRlZGJiZjY2N2RkMmM3MDFkNmE0NjJjNTZhZDk4MGYxZTc2ZGI3YWJkNmJiMjMwODg5YTRlMjVmNDIifQ==
eyJpdiI6ImVBaklFQlRKWmN5ajdla1pCUW5CYXc9PSIsInZhbHVlIjoiWGN6RzhlODlWMGRzUXNPXC9QUUIrK08zOVwvVEV1MHhFbFRsejh1cllueGdPaVp1Q3lLSFNZUjdNWUdNYTc0VTl2eXBKdFwvNUhXQUcrXC9mckhKd2NpU2REeHJBWU9cLzFpZFp4YVJpSW1SNDlSXC9WQVwvY1NtbW4xdmRNMkVsclBcLzVsMVp3OUtJanFGSUNGVnlSaVBRMHFFSjlKSVY0VHpTS1BxbjhUUU1rYzllRVhuaEJrNnEzcVB3MDJ5OFBBQ0tieVJqcG5lbVBEZllkaHdFZTFGdXU5elwvRzBMSlM0bjJzdCtKXC84blhEejhPT2dHSTg2SityRHVYQ2EzMVc4YWtFc1AyaWh1TmZuNURaQkhEOUY1ck03K2NRPT0iLCJtYWMiOiJmYjc2ODQ0ZGQwY2EzNjBkOTcxZTJhOGQ2MTQxODlhZDNkMDE1ZmI4MWU5OGExMDdkNmQ1ODg2Y2E3ZGM1ZDVmIn0=

             "Chỉ đơn giản vậy thôi." Mã Sơn trả lời cực kỳ dứt khoát.

Ads
';
Advertisement
x