Đôi mày rậm rạp của Mã Sơn nhíu chặt lại hệt hai con rồng nằm vắt ngang. 

             Đúng là trên người anh ta có một khúc xương sườn màu đen, đó là sau khi Lý Dục Thần lấy xương sườn của anh ta để tái tạo lại thân thể cho Tra Na Lệ, thì đã lấy đoạn Hắc Mộc nguyên thủy nơi Hắc Mộc Thần ở Nam Dương trú ngụ nhét vào chỗ xương sườn bị lấy đi đó. 

             Lý Dục Thần nói đó là gỗ xương rồng, tức tủy sống của rồng hóa thành gỗ. 

             Trong khi xương của các loài động vật khác sau khi chết đi sẽ trở thành hóa thạch, rồng cũng không ngoại lệ. Nhưng do có các đặc tính đặc thù mà tủy rồng nơi chứa tinh thần của rồng, sinh khí hội tụ, dù đã chết nhưng tinh thần vẫn không tan biến, có thể bảo tồn trong một thời gian cực kỳ lâu. 

             Vì trong ngũ hành rồng thuộc mộc, lại sống dưới đáy biển, thủy sinh mộc, khi ở trong một vài điều kiện đặc thù, tủy rồng có thể mọc rễ rồi biến thành gỗ dưới đáy biển, trở thành gỗ xương rồng. 

             Gỗ xương rồng là chí bảo, còn khó có hơn cả long đan. 

             Lý Dục Thần nói rằng chắc chắn khúc gỗ xương rồng trong người Mã Sơn không phải do giao long bình thường hóa thành, không chỉ sinh khí cực kỳ hùng mạnh mà năng lượng bên trong cũng rất kinh khủng, cộng với việc bị tà thần ký sinh nhiều năm, nó lại như đã được luyện hóa. 

             Trước khi gắn vào người Mã Sơn, Lý Dục Thần đã xóa sạch khí tức tà ác của nó đi, chỉ giữ lại long khí thuần khiết nhất. 

             Mã Sơn cảm thấy nó cực kỳ hợp với đèn Chúc Long Cửu Âm trong lồng ngực mình, vì vậy Lý Dục Thần mới suy đoán rằng biết đâu đây chính là tủy của Chúc Long. 

             Một món bảo vật như thế bị người ta dòm ngó là chuyện quá bình thường, nhưng vấn đề là, chuyện này chỉ có mỗi ba người Mã Sơn, Tra Na Lệ và Lý Dục Thần biết. Nhưng tại sao Hồng Hài Nhi Narendra này lại biết trên người Mã Sơn có một khúc xương sườn màu đen chứ? 

             Mã Sơn nghĩ đi nghĩ lại, chỉ có một khả năng đó là tà thần Hắc Mộc vẫn chưa chết. 

             Anh ta nhớ Lý Dục Thần từng nói, hình như tà thần đến từ ngoại vực, không có thân thể cũng chẳng có nguyên thần. Năng lượng và sinh mệnh của ngoại vực có quy luật đặc biệt, chuyện sinh tử khác biệt hoàn toàn thế giới này. 

             Tà thần Hắc Mộc đã ký sinh trên gỗ xương rồng rất lâu, có khi tới mấy ngàn năm, dù Lý Dục Thần có xóa sạch ma khí trên gỗ xương rồng, thì nó vẫn có thể cảm ứng được. 

             Nếu thật sự như vậy, thì điều đó chứng tỏ kẻ đứng sau Narendra chính là tà thần Hắc Mộc. 

             Điều này hoàn toàn nằm ngoài dự liệu ban đầu của Mã Sơn, tình hình có vẻ còn phức tạp hơn nhiều. 

             Ban đầu anh ta nghĩ đứng sau Taj Manha là giáo hội Bà La Môn, cùng lắm thì hậu thuẫn của Narendra cũng chỉ có tộc Rakshasa, có khi là nhờ vào tà thuật triệu hồi vài loại ác quỷ. 

             Mã Sơn không ngờ mình còn chưa thấy bài tẩy của đối thủ đâu mà đã bị đối phương bắt bài rồi. 

             Xem ra tình huống ngày hôm nay đã được cố tình tạo ra để nhắm vào anh ta. 

             Nhưng Mã Sơn cũng không sợ, trong từ điển của anh ta không có hai chữ “sợ hãi”. 

             Lúc này không thể rút lui, nếu không thì bao nhiêu công sức anh ta bỏ ra suốt mấy năm nay để xây dựng đế chế của mình từ Hào Giang đến Las Vegas đều sẽ đổ sông đổ biển cả rồi. 

             Anh ta quyết định đi theo âm mưu của đối thủ, xem xem ai đang đứng đằng sau bày trò. 

             Chắc không phải thằng quỷ nhỏ đang đứng trước mặt này đâu nhỉ? 

             Mã Sơn khinh thường cười khẩy: 

             "Muốn lấy xương sườn của tôi, vậy cậu định lấy cái gì ra để đặt cược đây?" 

             "Thì tôi dùng con thuyền này." Narendra nói. 

             Mã Sơn phì cười. 

             "Cậu muốn lấy cái thuyền nát này để cược với một khúc xương của tôi á? Cậu tưởng con thuyền này đáng giá lắm sao?" 

             Cuộc trò chuyện giữa Mã Sơn và Narendra bị những người xung quanh nghe rõ mồn một. 

             Đa phần mọi người đều không hiểu tại sao Narendra lại muốn có khúc xương sườn đó của Mã Sơn, mà tại sao con người lại có một khúc xương màu đen chứ? 

             Nhưng bọn họ cũng chỉ tò mò chứ không dám đào sâu. Thứ khiến mọi người vừa tò mò vừa bực mình chính là phần tiền cược của Narendra, không cần biết đó là loại xương gì, dù nó có được làm bằng vàng hay là loại vật liệu đắt nhất thế giới đi nữa thì nó cũng không thể sánh bằng con thuyền đang được đặt cược này. 

             Ấy vậy mà Mã Sơn lại từ chối hết lần này tới lần khác, còn kêu nó là con thuyền nát. 

             Nếu nó là con thuyền nát thật thì trên đời này làm gì còn du thuyền sang trọng nào nữa. 

             Thế nhưng, những gì Narendra nói ra sau đó lại khiến bọn họ phải cả kinh. 

             Narendra nói: "Tất nhiên là một chiếc thuyền sẽ không sánh bằng với khúc xương đó của anh, nhưng anh cũng đừng quên, hôm nay, toàn bộ phú hào của thành phố Atlan đều đang ở trên con thuyền này. Tôi nói dùng con thuyền này để đặt cược, tức là gồm tất cả những gì có mặt ở trên thuyền, kể cả họ." 

             Cả sòng bạc im phăng phắc. 

             Tất cả mọi người đều trợn tròn mắt, không dám tin những gì mình vừa nghe. 

             Narendra dám đưa tất cả bọn họ lên bàn đặt cược! Đồng nghĩa với việc tài sản của họ, mạng của họ giờ đây sẽ bị đặt lên bàn cờ, không còn được họ làm chủ nữa. 

             "Dựa vào đâu chứ?" 

             Một phú hào đến từ thành phố Atlan đứng ra nói. 

             "Trước khi lên thuyền, không có một người nào nói với chúng tôi chuyện này cả. Tôi là tôi được mời tới để đánh bài giải trí, muốn đặt bao nhiêu tiền là do tôi tự quyết khi ngồi vào bàn cược, chứ không phải do cậu quyết định hỡi thiếu gia Narendra à!" 

             Narendra chỉ khẽ mỉm cười: "Ông nói đúng lắm, ông Palmelas, từ bây giờ trở đi ông không còn là tiền cược nữa." 

             Palmelas thở phào nhẹ nhõm. 

             Nhưng cơ mặt vẫn còn căng cứng vì căng thẳng vẫn chưa kịp giãn ra thì ông ta bỗng cảm thấy một cảm giác nóng rát ập tới, quần áo trên người ông ta tự dưng bốc cháy. 

             Ông ta vội vàng đập vào chỗ cháy, nhưng lửa lại càng bùng mạnh hơn. 

             "Á! Cứu với! Cứu tôi với!" Palmelas hét lên. 

             Có người bắt đầu hắt nước lên người ông ta, nhưng nước dội lên người ông ta lại giống như châm dầu vào lửa, khiến lửa cháy càng thêm dữ dội hơn. 

             Cuối cùng cũng có người mang bình cứu hỏa tới, xịt thẳng lên người Palmelas. 

             Làn khói trắng bao trùm lấy cơ thể ông ta, cũng bao lấy cả ngọn lửa, nhìn thì như đã dập tắt. 

             Nhưng sau khi làn khói trắng tan đi, mọi người lại không thấy Palmelas đâu cả. Ông ta biến mất, tựa như chưa từng tồn tại vậy. 

             Trên tấm thảm hoa lệ không có lấy một vết cháy xém. 

             Mọi người ngây người như phỗng. 

             Trong đầu tràn ngập nỗi kinh hoàng và khó tin. 

             "Tam Muội Chân Hỏa!" Mã Sơn càng nhíu chân mày lại chặt hơn. 

             Anh ta từng thấy Lý Dục Thần sử dụng loại lửa này. 

             Nhưng ngọn lửa Lý Dục Thần sử dụng là pháp thuật Thiên Đô chính tông. 

             Còn lửa trên người Palmelas, tuy cũng bắt nguồn từ Tam Muội, nhưng trong lại có mùi của âm hỏa. 

             Điều khiến càng khiến Mã Sơn cảm kỳ lạ chính là vào ngay khoảnh khắc ngọn lửa trên người Palmelas bùng lên, tim anh ta chợt thắt lại một cái. 

             Nói cách khác hợp lý hơn thì là do hồn đèn trong cơ thể anh ta, ngọn đèn Chúc Long Cửu Âm đang thay thế cho trái tim anh ta vừa lóe lên. 

             Rõ ràng người thi triển hỏa thuật này chính là thiếu gia Narendra đang ở trước mặt này. 

             Mã Sơn phát hiện quả nhiên bản thân đã đánh giá thấp Narendra. 

             Tuổi còn nhỏ, nhưng lại nắm trong tay thuật điều khiển lửa mạnh đến vậy rồi. 

             Narendra mỉm cười, dường như rất hài lòng với chiêu cào núi dọa hổ, giết gà dọa khỉ vừa rồi của mình vậy. 

             Cậu ta nhìn đám phú hào trên thuyền, nhún vai như một người trưởng thành, buông tay nói: "Các vị, con người ai cũng có tự do, tôi chưa từng ép buộc ai làm gì cả, còn ai không muốn trở thành tiền cược nữa không?" 

             Không một ai trả lời. 

             Quả thực tự do rất quý báu, có bài thơ nói "Sinh mệnh vốn quý giá, tình yêu lại càng quý hơn, nhưng vì tự do lại có thể vứt bỏ cả hai thứ ấy", nhưng khi nói đến lúc phải đánh đổi bằng mạng sống, thì hình như tự do cũng chẳng quan trọng đến vậy. Huống chi đây cũng không xem như mất hoàn toàn tự do, chỉ là ngồi vào bàn cược, mạng sống trở thành tiền cược mà thôi. 

             Đám sừng sỏ trong sòng bạc lại hiểu nằm lòng, tiền cược trên bàn cược vĩnh viễn không thể đổi thành tiền thật được, chỉ cần lên bàn cược, có thắng bao nhiêu cũng sẽ thua lại sạch. Họ vốn dựa vào cách này kiếm những khoản tiền khổng lồ của vô số con bạc, và bây giờ đến lượt chính họ trở thành tiền cược. 

             Narendra thấy mọi người không có ý kiến gì, bèn nhìn sang Mã Sơn: "Anh Mã, sao nào, tiền cược là cả con thuyền này, nếu anh thắng thì chẳng khác nào cả thành phố Atlan đều thuộc về anh." 

eyJpdiI6ImZPUGQ4ZHpHbFJadnQ4aFRwaERTU2c9PSIsInZhbHVlIjoiSXBNVDN4NVFjMXhrTW1IZmNcL0R4d3p0QTB3dzVPbktkRTJ2d2JGQmo4NUR5NVZ1V0pjQVlhQjlPYWtja2o3YStnSElMTEU3K0ZRUmw2N3NCY1lidnVLanU4cWdGUitQV01tT2hSSzgrS0Z5SG1UZit5VjJqSXdSbEU3YVBFZll6Tkk0ZXJvZGtVbGh1V0xOeUtjcmFEaEg5VWtWNE5FS3JqdVlXdkp6cHZhUDViNWJ2c3B3RGNTOGY4aFwvNUpjeHZ5UlwvWEJzMDZhOWpaWXArNENCcXF0WlNHVkdiTUdoYTA0N1BKajczZnJOakx1aXZLRUxJb0NBTmoxUWs2MFpaY1wvUXFqVStLWHBXdUJFaWNxWTRLZk5YSWhKYW1DU29pYTFMeWJyQ2h4bm9zSVNIK05DajZCdEs1MmptWVhnSFpxREoxeUhmMFQxSE5LUytMOHNtSGRhSDJpQ1FKNjVDVForVUNWdmNHQVlTdDRFUndtOGJtMUoxbVIybE4rXC9IQ1FhTW95RW1Vd1Bjb3QzRjdRazBZbWdORmdvamR4bmd4ZURFaUJ3OWlpWWQyanVCQUlNVFYzZFlBTjhTUENTM2NIazYyXC9LT0xiTFJpRUdGVmhZcm8zdWZQUlc1WlJkZkphdmE4Vm5jdzVkbWVaOWRTdDNjUzdIdGwrbFBJRTR1dVwvIiwibWFjIjoiOGNjZGRmNDZiZGVjYjJhYjI2NDEzNzA0ZTBlNjU0NjA3Yzk3ZTU2ZTMxZDBkZjQ1MDExNjRjYjJkODdjNmU3MSJ9
eyJpdiI6Ik8rS1hodjB2WG00QVpCY0RqOCtXZXc9PSIsInZhbHVlIjoiQWY0Q0lIMDRnbnpWekhMQTI0ZzZmb1NnaVpobUp5SVRveEs0ZVIydEZGbmRSWXcxXC9cLzBrT1NIU0x3b2hJUkFNc0IzTHhMUDlTY0VxdG5yOVBRY1Z6RUR5Y2lOMnZpSWJIZ3dmOW95YWlRYzVqV0doK1h0NytHR0gwZGFNXC9Sb1E0ZW9TbkJrY3ptdFJiTElldGUzbTRhd3F3TWhjM3RMTGwzZ2ZvajFFcHdmUFg0cHo1aE5OS0dIem5EWmxKVkh3V1NaVk45Nmt2RjVBdzZBQVY4SFhyY3hnTmU1UHJBTENVVGluZDFqRlRFVFpYXC9jNnpSbEpJTzFsZ2R2NEdcL0FHIiwibWFjIjoiYmEwOWE1YzA4MjM5MDlhYTYzM2E0ZjQyYTE0NzgxMDRkODdhMmJlOGZiYTdkZTJhZWU5ZmFjZDc1MTE5ODM1MCJ9

             "Bật lửa của cậu." Mã Sơn nói.

Ads
';
Advertisement
x