Dòng ánh sáng ấy thật kỳ lạ ấy không hề lan ra ngoài cửa hang mà chỉ di chuyển ở bên trong, giống như dòng nước đầy màu sắc.
Chị Mai bị cái hang thần bí ấy thu hút, lại nghĩ đến ba chữ Thủy Tinh Cung kia, trái tim đập thình thịch.
Lão quái áo đỏ còn đang nghĩ tới chuyện phân dơi, hỏi Bán Thiên Yêu: "Này, đồng loại của ông ỉa ra cả một ngọn núi lớn như vậy, ông không định làm gì sao?"
Bán Thiên Yêu nói: "Cá đuối Manta không ỉa ra phân dơi được, nó là cá dưới biển."
"Há há há há." Lão quái áo đỏ cười phá lên: "Tất nhiên là tôi biết đó không phải phân dơi rồi, làm gì có con dơi nào xuống biển để ỉa đâu, ông nghĩ tôi ngu chắc. Tôi chọc ông tức chơi đó, há há há!"
Bán Thiên Yêu không để ý đến ông ta mà quay đầu nhìn lại con cá đuối Manta khổng lồ kia.
"Ông nhìn chỗ này này." Ông ta đứng ở ngay mép vây của cá đuối Manta: "Trên này có dấu kiếm."
"Dấu kiếm?" Lão quái áo đỏ tò mò chồm tới xem: "Đây đâu phải dấu kiếm, giống kiểu bị cắt bằng cái kéo lớn thì đúng hơn."
Chị Mai nói: "Vậy thì đúng rồi, tôi đã từng thấy Lục đảo chủ và Tô tiên tử song kiếm hợp bích, hai luồng kiếm khí giao nhau y hệt cây kéo."
"Thế cá đuối này là do họ chém à?" Cuối cùng Lão quái áo đỏ cũng không tỏ ra vẻ nghịch ngợm nữa, nghiêm nghị nói: "Lợi hại! Thật lợi hại!"
"Không chắc là do họ giết." Bán Thiên Yêu vừa lội men theo vây cá, vừa gỡ những tảng đá đè lên nó ra: "Nơi này trông như vừa xảy ra một vụ phun trào núi lửa, trông có vẻ cũng không lâu lắm, còn cơ thể của nó lại như bị cái gì đó hút vào khiến nó không thể tránh khỏi dòng dung nham phun trào."
"Núi lửa? Ở đây làm gì có núi lửa?" Trân Châu nhìn xung quanh.
Bán Thiên Yêu quay lại chỉ vào cái hang bí ẩn lúc nãy: "Có khi là phun ra từ trong đó."
"Thủy Tinh Cung?"
Chị Mai vô thức liên hệ cái hang đó với ba chữ khắc trên tảng đá.
Lão quái áo đỏ và Bán Thiên Yêu đều sửng sờ: "Thủy Tinh Cung là cái gì?"
Thì ra họ vốn không nhận ra mấy ký tự ngoằn ngoèo trên tảng đá.
Chị Mai chỉ vào tảng đá nói: "Viết ở đây này."
"Đấy là chữ à?" Lão quái áo đỏ chăm chú quan sát.
Cuối cùng Bán Thiên Yêu cũng tìm được cơ hội trả đũa, chế giễu nói: "Đừng nhìn nữa, đít ông có xanh lè ông cũng chẳng nhận ra đâu."
Lão quái áo đỏ trợn mắt, cười khẩy: "Xì, làm như ông biết ấy."
Trân Châu nhìn chằm chằm vào tảng đá hồi lâu, bỗng kêu lên: "A, em biết rồi, đây là Long Triện!"
"Long Triện?"
Chị Mai có thể nhận ra ba chữ ấy, thì phải nhắc lại quãng thời gian cô ấy từng sống trong nhà họ Liễu ở Dũng Thành.
Nhà họ Liễu có một Tàng Thư Lâu, trong đó có rất nhiều cổ thư.
Nhà họ Liễu có một Tàng Thư Lâu, bên trong cất giữ rất nhiều cổ thư.
Lần đó cũng chẳng phải vì muốn lấy bảo vật gì mà chỉ là để chứng minh thực lực của mình, nên cô ấy đã lấy đại hai cuốn sách rồi đi ra.
Hai cuốn sách ấy, một cuốn là tâm pháp nội công bí truyền của nhà họ Liễu, còn một cuốn chuyên về loại văn tự cổ này.
Chị Mai tiện tay lật vài trang rồi vứt sang một bên. Mãi về sau, đến khi quen biết Liễu Kim Sinh rồi, mỗi lúc rảnh rỗi khi sống ở nhà họ Liễu cô ấy mới lấy ra xem lại.
Liễu Kim Sinh nói đây là một loại chữ viết vô cùng cổ xưa, từng thịnh hành ở thời thượng cổ trong các bộ lạc dọc vùng duyên hải Ngô Việt.
Chị Mai cũng không biết tại sao nhà họ Liễu lại có loại sách này, chỉ là thấy thú vị nên học được đôi chút.
Hôm nay cô ấy lại tình cờ nhận ra ba chữ này.
Nhưng việc Trân Châu nói đó là Long Triện lại khiến cô ấy vô cùng tò mò.
"Dạ." Trân Châu gật đầu: "Đây là một loại chữ viết thượng cổ, nghe nói chúng có liên quan đến long tộc. Tổ tiên tộc người cá của chúng em cũng từng dùng loại chữ này, chỉ là đã rất rất rất lâu rồi thôi, lúc chị nói ba chữ kia là Thủy Tinh Cung thì em mới nhận ra."
"Nói vậy, dưới kia chính là long cung?" Lão quái áo đỏ hỏi.
"Chuyện đó thì tôi không biết." Chị Mai nói: "Chỉ là tôi đang nghĩ, Lục đảo chủ và Tô tiên tử có đi vào ngõ này hay không thôi."
"Đừng nghĩ nữa, xuống xem là biết ngay. Tôi còn mong nó thật sự là long cung, tôi còn chưa từng thấy chân long bao giờ!" Lão quái áo đỏ nhao nhao muốn coi thử, đang định nhảy xuống thì bị Bán Thiên Yêu kéo lại.
"Lão yêu, ông kéo tôi làm gì?"
"Tôi cứ thấy có gì đó không ổn."
"Không ổn chỗ nào?"
"Tôi nói không ra được."
"Không nói được thì đừng nói!"
Lão quái áo đỏ hất tay Bán Thiên Yêu ra, lộn một vòng rồi chui thẳng vào trong hang.
Bán Thiên Yêu không làm gì được cũng đành đi theo.
Chị Mai điều khiển Thất Trọng Bảo Hàm rồi vào trong cùng với Trân Châu.
Họ không biết rằng dòng xoáy hút lấy Lục Kính Sơn và Tô Bích Lạc trước đó vừa hay đã bị cá đuối Manta khổng lồ chặn lại, cộng thêm việc dung nham núi lửa phun trào đã bịt kín toàn bộ khe hở xung quanh.
Chỉ lệch một bước mà đã khiến hai nhóm người bị tách thành hai thế giới khác nhau, không biết đến bao giờ mới có thể gặp lại.
Bốn người vào trong hang, đột nhiên cảm thấy cơ thể nhẹ bẫng, áp lực đặc trưng của biển sâu chợt biến mất như thể đã trở lại vùng nước nông bên ngoài đảo Cửu Long vậy.
Trước mắt là những luồng sáng màu đang chuyển động, giống như gió trong nước, không biết đến từ đâu nhưng lại khiến con người ta cảm thấy ấm áp và dễ chịu.
"Đây là gió dưới đáy biển được tạo thành bởi luồng linh khí đặc thù, một vài môi trường đặc thù dưới biển sâu sẽ xuất hiện loại gió này, chúng em hay gặp nó hồi đi theo cổ kình Thái Âm xuống vực biển lắm, chỉ là em chưa từng thấy nhiều gió đáy biển như thế này, linh khí ở đây đậm đặc quá xá luôn!"
Trân Châu đưa tay ra như muốn chạm vào những luồng gió đầy màu sắc ấy.
Chị Mai cũng cảm thấy khoan khoái tột độ, cô ấy chưa từng gặp môi trường nào có linh khí dồi dào thế này bao giờ.
"Đúng là một nơi tuyệt vời!" Lão quái áo đỏ tham lam hấp thu linh khí xung quanh: "Chỗ này mạnh hơn núi Vũ Di nhiều, nếu tu luyện ở đây ngay từ đầu, thì ít nhất thực lực của tôi cũng tăng lên gấp đôi, không, phải gấp bốn lần!"
Bán Thiên Yêu khịt mũi: "Một con khỉ như ông mà ở nơi này từ đầu à, xì, chết ươn thây."
Lão quái áo đỏ bật lại ngay: "Chẳng lẽ một con dơi như ông thì không chết đuối à?"
Bán Thiên Yêu nói: "Tôi đâu có nói là xuống nước tu luyện."
Hai người đang cãi nhau chí chóe thì nghe Trân Châu hét lớn: "Bố!"
Mọi người nhìn xuyên qua luồng ánh sáng, chỉ thấy không xa có một cụm san hô khổng lồ, bên cạnh bãi san hô là một người cá đang nằm đó.
Trân Châu lập tức bơi đến, nhào lên người người cá ấy kêu lớn: "Bố! Bố ơi!"
Chị Mai vô cùng khó hiểu, chẳng phải bố của Trân Châu đã bị yêu quái cuốn đi và giết chết khi giúp đội tàu của Ninh Phượng Toàn trở về rồi hay sao? Tại sao lại xuất hiện ở đây?
Cô ấy bơi lại, chỉ thấy Xà Cừ đang nằm đó, đôi mắt nhắm nghiền, nằm bất động.
Trân Châu vừa gọi vừa lay ông ta liên tục.
Chị Mai tiến lại gần, cho Thất Trọng Bảo Hàm bao vây quanh người Xà Cừ.
Ánh sáng từ Bảo Hàm chiếu lên cơ thể Xà Cừ, linh khí kỳ dị chuyển động xung quanh lập tức tràn vào Bảo Hàm, rồi lại từ Bảo Hàm chảy vào cơ thể Xà Cừ.
Miệng Xà Cừ thổi ra vài bong bóng, rồi từ từ mở mắt ra.
Trân Châu vừa khóc vừa cười, biết ơn nhìn chị Mai.
Chị Mai cũng không ngờ Thất Trọng Bảo Hàm lại có công dụng như thế.
Đây vốn là bảo vật của nhà họ Liễu, hồi đầu cô ấy còn tưởng nó chỉ là cái hộp cất giữ bảo châu, sau này mới phát hiện bảo châu đó là long đan, bên trong chứa long hồn.
Lý Dục Thần nói với cô ấy rằng thứ này gọi là Thất Bảo Hàng Long Tráo, có thể hàng phục long hồn. Kết hợp với mị thuật trong bí thuật Lan Môn mà cô ấy từng học, cũng tức là Nhiếp Hồn Quyết là có thể điều khiển long hồn để nó phục vụ mình.
Đó vốn đã là chuyện cực kỳ khó tin rồi, nhưng theo đà tăng tiến của cảnh giới tu hành, chị Mai lại phát hiện thêm rất nhiều công dụng thần kỳ của Thất Trọng Bảo Hàm, ví như vượt biển, và lần này là có thể dẫn linh khí vào hồn.
Có vẻ như đặt long đan trong Thất Trọng Bảo Hàm bao lâu cũng không mất hiệu lực, mà còn được nuôi dưỡng, khiến sức mạnh của long hồn ngày càng mạnh hơn.
"Tương Liễu… Bố nhìn thấy Tương Liễu…" Xà Cừ lẩm bẩm, ánh mắt đầy kinh hoàng.
Truy cập tên miền Tamlinh247.Online nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất