Lại một ngày biển lặng trôi qua, nhưng kiểu yên tĩnh này lại khiến người ta càng thêm bất an. 

             Yêu quái không xuất hiện, nhưng suốt hàng trăm hải lý từ đảo Cửu Long đến vùng Phổ Đà, nhiều nơi nước biển bỗng nhiên trở nên đục ngầu một cách kỳ lạ, nhưng lại không tìm được nguyên nhân. 

             Lục Kính Sơn và Tô Bích Lạc vẫn chưa quay lại, việc này khiến người trên đảo Cửu Long càng thêm sốt ruột. 

             Mọi người bàn nhau có nên cử người đi tìm hay không, nhưng vấn đề là cử ai đi? 

             Không có nhiều người có thể xuống đến độ sâu của rãnh biển Lưu Cầu, mà dù có xuống được, nếu dưới đáy biển nguy hiểm đến mức đến cả Lục Kính Sơn và Tô Bích Lạc còn không ứng phó nổi, người khác xuống có ích gì? 

             Lựa chọn tốt nhất chính là Đỗ Thanh Hồi và Đường Tịnh Huy, nhưng hiện tại hai người họ đang là trụ cột của đảo Cửu Long. Nếu họ rời đi, lỡ yêu quái biển lại đến thì ai sẽ giữ biển đây? 

             Hơn nữa trước lúc rời đi, Lục Kính Sơn đã căn dặn dò, dù có chuyện gì xảy ra đi nữa thì Đỗ Thanh Hồi và Đường Tịnh Huy cũng không được phép rời bỏ vị trí. 

             Thế là mọi người lại nghĩ đến Lão quái áo đỏ và Bán Thiên Yêu. Hai yêu quái này vừa đến đảo Cửu Long, lại có pháp lực chẳng thua gì tiên nhân Thiên Đô, để họ xuống biển trở thành mong đợi chung của mọi người. 

             Lão quái áo đỏ trợn trắng mắt, tuy ông ta là yêu, tính tình nóng nảy lỗ mãng nhưng chắc chắn không ngu. Những người kia miệng nói toàn lời hoa mỹ, nhưng trong lòng lại chẳng hề yên tâm về bọn họ. Dù sao cũng là yêu, cách càng xa càng tốt, có khi còn có người thầm mong họ chết luôn dưới đáy biển ấy chứ. 

             Bán Thiên Yêu vẫn giữ vẻ mặt dửng dưng, như thể chuyện này không liên quan đến mình vậy. 

             Ô Long chân nhân thở dài nói: "Được rồi, ba chúng người bọn tôi sẽ xuống rãnh biển một chuyến. Nhưng tôi nói trước, chúng tôi không dám bảo đảm sẽ tìm được Lục đảo chủ và Tô tiên tử trở về." 

             "Chúng tôi cũng đâu có ép mấy ông, chỉ cần mấy người cố hết sức là được, đừng có đi nửa đường đã quay về là được." Có người nói. 

             Ô Long chân nhân nhíu mày. 

             Lão quái áo đỏ xém nổi giận nhưng bị Ô Long chân nhân ngăn lại. 

             "Yên tâm, chúng tôi sẽ cố hết sức." Ô Long chân nhân nói. 

             Kỷ Quảng Lai và Ninh Phượng Toàn cảm ơn liên hồi, họ cảm ơn bằng cả trái tim mình, dù gì anh cả cũng đã mất liên lạc hoàn toàn, nếu nói đến lo lắng thì chính hai người họ lo hơn bất kỳ ai. 

             "Chúng ta đi thôi." Ô Long chân nhân nói với Lão quái áo đỏ và Bán Thiên Yêu một tiếng, ba người chuẩn bị xuất phát. 

             Bỗng nghe chị Mai nói: "Đợi đã." 

             Ba người dừng lại, nhìn sang chị Mai. 

             Bọn họ vẫn rất tôn trọng chị Mai. 

             "Ô chân nhân, ba người các ông đều chưa từng gặp Lục đảo chủ và Tô tiên tử, lỡ đâu gặp nhau rồi lại hiểu lầm tiếp thì sao?" Chị Mai nói. 

             Mọi người đều gật đầu. 

             Không ai biết Ô Long chân nhân có phải yêu hay không, nhưng Lão quái áo đỏ và Bán Thiên Yêu lại rõ ràng là đại yêu, mới lên đảo đã xung đột với mấy vị đạo trưởng, lại còn đánh nhau với Đỗ tiên nhân và Đường tiên nhân. 

             Nếu Lục Kính Sơn và Tô Bích Lạc gặp họ dưới đáy biển, chắc chắn sẽ nghĩ họ cùng một giuộc với đám yêu quái biển, không đánh nhau mới là lạ. 

             Vậy phải làm gì đây? 

             Có người lo lắng, có người thất vọng. 

             Chị Mai nói: "Thế này đi, Ô chân nhân không cần đi nữa, pháp lực của ông cao cường, lại đúng lúc trên đảo cũng đang cần người, ông cứ ở lại đảo hỗ trợ đi. Tôi sẽ đi xuống biển cùng hai vị này." 

             "Cô?" 

             Tất cả mọi người đều sững sờ. 

             Mặc dù chị Mai đã cho mọi người nhìn thấy thực lực của mình trong trận đại chiến với Thạch Hấp Tử lần trước, nhưng đó là vì cô ấy dùng pháp bảo chứ pháp lực của cô ấy lại không quá mạnh. 

             Chị Mai mỉm cười nói: "Tôi có Thất Trọng Bảo Hàm, tác dụng lớn nhất của nó chính là vượt biển. Tôi có thể dùng nó để đi vào biển sâu mà không gặp vấn đề gì. Biển sâu không có ánh sáng, mà Bảo Hàm của tôi có thể phát sáng trong nước. Hơn nữa tôi có thể tách Thất Trọng Bảo Hàm ra ở dưới đáy biển, mở rộng phạm vi tìm kiếm. Nếu Lục đảo chủ và Tô tiên tử nhìn thấy ánh sáng của Bảo Hàm sẽ nhận ra đó là tôi ngay. Với tình hình hiện nay, không ai thích hợp hơn tôi cả." 

             Mọi người đều nín thinh. 

             Tuy chị Mai nói không sai, nhưng để một người phụ nữ đứng ra gánh vác chuyện này, các cao nhân đạo môn lại cảm thấy hơi hổ thẹn. 

             Nhưng thật ra là chị Mai còn có ý khác. Chuyến đi xuống biển sâu này vô cùng nguy hiểm, nếu ngay cả Lục Kính Sơn và Tô Bích Lạc cũng không thể trở về, e là những người khác cũng lành ít dữ nhiều mà thôi. 

             Ba người Ô Long chân nhân đều là người được Minh Bộc để lại cho Lý Dục Thần, có thể xem họ là một thế lực ẩn mà Lý Dục Thần tạo dựng ngoài nhân gian. Với bản tính của Minh Bộc, chắc chắn sẽ rất có ích. 

             Nếu ba người họ cùng chết dưới đáy biển thì đó sẽ là một tổn thất cực kỳ lớn với Lý Dục Thần, chị Mai muốn giữ Ô Long chân nhân ở lại, xem như để lại cho Lý Dục Thần một phần sức mạnh. 

             Ô Long chân nhân cũng hiểu ý chị Mai, chỉ là khi nhìn Lão quái áo đỏ và Bán Thiên Yêu, ánh mắt ông ta lại lộ ra vẻ lo lắng. 

             Nhưng ông ta cũng không phản đối, chỉ khẽ gật đầu. 

             Bởi vì ngoài ông ta ra, trên toàn bộ đảo Cửu Long này, người có thể khiến Lão quái áo đỏ và Bán Thiên Yêu nghe lời cũng chỉ có mỗi chị Mai mà thôi. 

             Lúc này, Trân Châu đứng ra nói: "Chị Mai, em đi cùng chị. Em là người cá, sinh ra đã ở dưới biển, lặn sâu tới đâu cũng không sợ." 

             Mọi người cảm thấy có lý, chỉ là lại thêm một cô gái yểu điệu đứng ra càng khiến họ thêm ngượng ngùng. 

             Thế là quyết định được đưa ra, mọi người tiễn họ ra bờ biển. 

             Trước khi xuống biển, Ô Long chân nhân lén đưa cho chị Mai một đôi vòng tay Kim Ô, dùng thần niệm dặn dò mấy câu. 

             Chị Mai ngẩn người một lúc rồi gật đầu nhận lấy. 

             Lão quái áo đỏ ở đằng kia đã nhảy vọt lên không trung, rồi cắm đầu xuống biển. 

             Chị Mai vội vàng lấy Thất Trọng Bảo Hàm ra ném xuống biển, biến thành một con thuyền Thất Bảo, rồi bước lên. Vừa rời khỏi đảo vừa gọi Lão quái áo đỏ, sợ ông ta chạy quá xa rồi lạc mất. 

             Nước biển bắn lên thành cột, một con vượn mông đỏ ở dưới nước lao thẳng lên trời, lộn hai vòng rồi biến lại thành người, đạp lên mây đỏ bay đến bên cạnh chiếc thuyền của chị Mai, cười ha hả: "Yên tâm, tôi không lạc đâu!" 

             Bán Thiên Yêu dang rộng hai tay, biến thành một đôi cánh thịt rồi bay lướt sát mặt biển. 

             Cứ thế, chị Mai lái thuyền Thất Bảo, hai bên là mây đỏ và đôi cánh xanh rờn bay bên cạnh, cạnh thuyền còn có một mỹ nhân ngư bơi theo, tất cả đều hướng về phía đông, chẳng mấy chốc đã biến mất nơi đường chân trời mênh mông. 

             Người trên đảo Cửu Long nhìn theo mà thổn thức không thôi. Nhiều người đến giờ vẫn chưa hiểu rốt cuộc là mình đến đây để giúp người trừ yêu, hay là đến để nhảy múa chung chúng nữa. 

             Xa xa, trên mặt biển bỗng dâng lên một con sóng đục ngầu, nước biển vẩn đục lan rộng ra cực nhanh. 

             Càng lúc càng nhiều luồng khí đục ngầu không biết từ đâu ra đang càng lúc càng tiến đến gần bờ hơn. 

             ... 

             "Chị Mai, chúng ta đến rồi." Trân Châu đứng trên mặt biển, đuôi rẽ nước như mái chèo: "Bên dưới chính là rãnh biển Lưu Cầu." 

             "Vậy thì xuống thôi, lảm nhảm gì nữa!" Lão quái áo đỏ mất kiên nhẫn, cắm thẳng đầu xuống nước. 

             Chị Mai không còn cách nào khác ngoài điều khiển Thất Trọng Bảo Hàm lặn xuống theo. 

             Bảo Hàm thay đổi hình dạng rồi phát ra ánh sáng, vây cô ấy vào giữa, tạo thành một không gian độc lập. Trong cái không gian này, áp lực nước hoàn toàn bình thường và sẽ không thay đổi theo độ sâu. 

             Bán Thiên Yêu và Trân Châu cũng theo đó mà lặn vào biển sâu. 

             Mọi người nhanh chóng xuống đến đáy rãnh biển, nơi đây tối tăm sâu thẳm, may mà ánh sáng Thất Trọng Bảo Hàm tỏa ra có thể chiếu sáng một khu vực khá lớn. 

             Một số sinh vật đáy biển bị ánh sáng thu hút, tụ tập lại xung quanh. 

             Lão quái áo đỏ nhanh qua xua cho chúng tản ra, rồi cười khoái chí như thấy chơi vậy rất thú vị. 

             Bơi men theo địa hình kỳ lạ của rãnh biển, bỗng nhiên Lão quái áo đỏ chỉ về phía trước nói: 

             "Úi, Bán Thiên Yêu, ông nhìn kìa, con dơi đó to quá trời kìa, chẳng lẽ nó là ông nội của ông?" 

             Bán Thiên Yêu bực mình trợn mắt: "Đó không phải dơi." 

             "Không phải dơi thì là gì? Tôi thấy nó giống ông lắm đó!" Lão quái áo đỏ nói. 

             Lúc đầu chị Mai còn không hiểu họ đang nói gì, vì phía trước là một vùng tối đen mờ mịt tựa như có những bóng mờ phập phồng, giống như những dãy núi nằm rải rác nơi đáy biển. 

             Thỉnh thoảng lại có dòng nước xiết lướt qua rìa “núi”, mang theo luồng khí lạnh như đến từ địa ngục. 

             Nhưng Trân Châu lại lập tức nhận ra có điều bất thường, chỉ vào ngọn núi ấy, hơi hoảng sợ nói: "Đó không phải dơi, đó là cá đuối Manta! Tôi chưa từng thấy cá đuối Manta nào to đến vậy cả!" 

             "Cá đuối Manta?" Lão quái áo đỏ chưa từng nghe thấy cái tên này. "Là phân dơi à? Bán Thiên Yêu, ông sao mà vô văn hóa vậy hả, ỉa luôn dưới biển, há há há!" 

             Bán Thiên Yêu không thèm để ý ông ta mà dang hai tay ra lướt nhanh về phía trước. 

             Lão quái áo đỏ làm như vẫn chưa nói đã ghiền, vẫn muốn chọc thêm vài câu nên bám sát theo sau. 

             Chị Mai và Trân Châu cũng đành đuổi theo. 

eyJpdiI6IkpONHUwNW9qQTA3WVRZWExqXC85bTB3PT0iLCJ2YWx1ZSI6InRMWlZFYmNYQWlodUY2WlkwbzdBTkRTWEM0S2VEUlU1eDdqbXEzQzduMGtTa3hOdjlham1MXC8yaDBxaWVMc0loSkJVWVwvOGtRNHk3T1RQRGhJb01DT1wvOFpMa1RaTWlWWmlVTTI1RXcxSlZcL3FCNXF5ekFzVzBKN2luXC96a0VBTUZmVU1CS0tqU1BSaDh3WVwvK0o2WXp2N1wvejRPT1wvN3JBZ21IaTF4MjFrbmhMVVdhcUc1SXRzdlV0eDlYWjFkcHFZdHkwUkhhVVRHdHRiNWtNNHlZQ1VzU3o0cEJEaXdFMEI1ZlwvSmRURU1cL2JcLzc0NGxzN2NRKzFFVFVKSUYyajFGK1hYXC9OOEp1RGlOd1YrRkZreE5Ld01hV2hWQkVrMk4rMTZSVGgwb1kwYmVNPSIsIm1hYyI6IjQzYTQ2ZmM1MjIxMDQzODA0NDA4YzdhOGFiOTVlN2M5M2Y1ODUzNTY5ZDczNGNmZTUxZDU0N2VmYjMyNzcwNmYifQ==
eyJpdiI6Ik90c01QaENlMlB2cWE2bWZZRWtjaEE9PSIsInZhbHVlIjoieEQxRnlqTjZvUEFJTENvdmU1TFBvN05nWWVmRjM4XC9wczdHRUhjRFZqaFdMaHdFNDFxcWtsNUc3c0JMVTBOM3c4VlEwSXJyeXJwZFpkRkxzdnVVUFlnVUpkQm0yU0dNQ0hsbVFPMkIybm1UUTlLSVh6SGQ1NnE2azJ0N2k0WFNtTXNtRStoTzBSMTdnbGp6T2F0STBsUzFqRFBJS2VcL25qV00wKzR4UDFSVkpQTW41Vm1QTzRta0lyYlFDSnliWHNVcGpuaktGdlwvcWg2dEVrM3RIZ1NRaWkzSVM3Z29tVENjM1JJbTE0bkNWTDc1bHFWUTg3SmRzdU13TWZEaHJEY1wvc0Nad3pEaW9hQ2hUK0lCVmNzRzMwYzRxWWIrNkYzaWJ3b1phbVh4Q296c2JcL1VTa0ZKYlZodmRnMU12WXJIRWh5K2VpakRvZmJ6NkR1Mjd5QTZrRWc9PSIsIm1hYyI6ImFhNzAxNWU3M2RlY2M2NzRlZmU0Njk2ZjMzNzFlNTM4YzQ0Mzk5ZmYzMDY1Mjc3NmEzNmQwZDJhMjEwM2FjOTQifQ==

             Mà ở đằng sau tảng đá là một cửa hang khổng lồ hướng xuống dưới, trong cửa hang phát ra dòng ánh sáng kỳ dị.

Ads
';
Advertisement
x