"Thủy Tinh Cung á? Há há há..."
Mã Sơn nhìn cổng chào bằng đá cẩm thạch được chạm khắc tinh xảo, không nhịn được mà bật cười.
Một thương nhân Thiên Trúc chạy đến thành phố Atlan mở sòng bạc, rõ là được xây mô phỏng theo kiến trúc của Taj Mahal, ngay cả tên cũng gọi là sòng bạc Taj Manha, vậy mà ở lối vào kênh đào ngoài quảng trường lại cho dựng một cổng chào chẳng ra làm sao. Hai bên có cột rồng uốn lượn mang hơi hướng Trung Hoa là hai con Cự Long đang quấn quanh, nhưng bức phù điêu trên đỉnh lại khắc đủ loại Dạ Xoa và yêu ma quỷ quái, mang đậm màu sắc đạo Bà La Môn.
Điểm mấu chốt là ba chữ lớn nằm giữa cổng được viết bằng một loại chữ triện cổ vô cùng hiếm thấy.
Tất nhiên là Mã Sơn không nhận ra những chữ ấy, nhưng Tra Na Lệ thì có.
Sau khi Tra Na Lệ hợp nhất xong các phe phái Huyền Môn ở Nam Dương và trở thành tân Thần Nữ Đại Mã, cô ấy đã tiến hành cân bằng lại tất cả các thế lực rồi mới đến Las Vegas đoàn tụ với Mã Sơn.
Mã Sơn nhận lệnh Lang Dụ Văn đến thành phố Atlan nhằm xử lý mảnh ghép cuối cùng của thế lực sòng bạc, Tra Na Lệ cũng đi theo.
Tra Na Lệ nhận ra ba chữ ấy.
Đây là một loại chữ viết cổ truyền trong các Vu tộc ở Nam Dương, kiểu chữ có nét giống Điểu Trùng Triện của Hoa Hạ cổ đại, nhưng lại mang đậm sắc thái của biển cả. Rất có thể loại chữ này từng được sử dụng rộng rãi trong nền văn minh hàng hải có mối liên hệ mật thiết với nền văn minh Trung Nguyên thời ấy, một số người còn gọi nó là "Long Triện".
"Thủy Tinh Cung là Long Cung trong truyền thuyết, viết bằng Long Triện cũng hợp lý thôi. Có điều sao mấy người Thiên Trúc này lại hiểu được Long Triện vậy nhỉ?" Tra Na Lệ tò mò nói.
"Xí, khỉ mặc vest là tưởng mình là người chắc! Còn Thủy Tinh Cung nữa, Thủy Tinh Cung ở biển Hoa Đông, là nhà của Long Vương, còn chỗ này là thành phố Atlan, thật chẳng ra làm sao!" Mã Sơn mỉa mai.
Tra Na Lệ nói: "Ở Tây Hải cũng có Long Cung mà!"
Mã Sơn sững lại: "Thì nó cũng ở dưới đáy Đại Tây Dương mà, mấy tên Thiên Trúc này cùng lắm là bọn Dạ Xoa, vậy mà còn đòi làm Long Vương! Đi, hôm nay chúng ta làm Mỹ Hầu Vương quậy banh cái Long Cung giả này ra!"
Rồi anh ta dắt Tra Na Lệ bước qua cổng chào Thủy Tinh Cung, đi dọc theo kênh đào hướng về phía cung điện Taj Manha.
Đi được vài bước, Tra Na Lệ chợt thấy sai sai, nói: "Mã Sơn, anh nhìn xem, kênh đào này rất kỳ lạ, nó là trận pháp đó!"
"Mấy cái trận pháp nhỏ nhỏ này cho nhìn anh cũng chẳng thèm nhìn." Mã Sơn làm ra vẻ mặc kệ.
Tra Na Lệ nói: "Không được xem thường nó đâu. Anh và Dục Thần đã gây ra động tĩnh lớn đến thế ở Las Vegas, Dục Thần còn kêu gọi các sòng bạc trên thế giới phải đầu hàng, thủ đoạn lại giống hệt thần linh vậy mà bọn họ vẫn dám giương cờ chống đối các anh, e rằng kẻ đứng sau cũng không tầm thường đâu. Ít nhất, thủ đoạn của Dục Thần vẫn chưa đủ sức uy hiếp kẻ đó."
Mã Sơn khẽ nhíu mày rồi cười khinh miệt: "Vậy anh phải gặp người này coi hắn mạnh ra làm sao, nếu qua không nổi ải này của anh thì đến cả tư cách gặp Dục Thần hắn cũng chẳng có."
Hai người bước vào đại sảnh sòng bạc Taj Manha.
Tên tuổi Mã Sơn đã lan truyền khắp giới cờ bạc toàn cầu, nên bọn họ vừa xuống máy bay thì toàn bộ các ông chủ sòng bạc trong thành phố Atlan đều biết tin.
Đám cộm cán ở sòng bạc và đại tư bản biết rõ Mã Sơn đến đây để làm gì, thế là đồng loạt kéo đến Taj Manha chờ xem kịch hay.
Mà kết cục của vở kịch này sẽ chỉ đường cho tương lai bọn họ, phương Tây do Duke đại diện đã diệt vong rồi, nghe nói lâu đài nằm trong rừng của bá tước sau lưng Duke vừa bị hàng triệu tia sét đánh thành tro. Giờ là lúc phương Đông quật khởi, xem xem trong hai thế lực đến từ phương Đông, ai mới là chân long thực sự.
Khi Mã Sơn và Tra Na Lệ bước vào sảnh Taj Manha, tất cả ánh mắt đều đổ dồn về phía họ.
Hai người không hề quan tâm, cứ thế bước đến đến quầy cage đổi chip như bao khách bình thường khác. Bọn họ không đổi nhiều, chỉ đổi khoảng một trăm ngàn dolla, không giống mấy người giàu đổi lần cả triệu hay chục triệu dolla, hoặc vung tờ hối phiếu ngân hàng.
Điều này khiến đám khán giả đang mong đợi có hơi thất vọng, nhưng vì e dè danh tiếng của Mã Sơn nên chẳng ai dám cười.
Tuy nhiên, hành động tiếp theo của Mã Sơn đã khiến tất cả phải trố mắt.
Bởi vì Mã Sơn chơi tất tay hầu như mọi ván bài, một trăm ngàn dolla nhanh chóng biến thành hơn mười triệu.
Taj Manha được biết đến là một trong những sòng bạc lớn nhất thành phố Atlan, cũng là "pháo đài cuối cùng" trong ngành cờ bạc sau khi khu giải trí Mễ Cao “sụp đổ”. Điểm đặc trưng của nó là dù ở trong sảnh cũng không có hạn mức cược.
Nhưng khi Mã Sơn đẩy chồng chip trị giá hơn mười triệu dolla ra trước mặt người chia bài, cuối cùng người chia bài cũng căng thẳng đến mức không dám chơi tiếp nữa.
Giám đốc sòng bạc bước ra, mời hai vợ chồng Mã Sơn vào phòng VIP.
Mã Sơn không thèm liếc hắn cái nào, lạnh nhạt nói: "Anh không có tư cách mời tôi, gọi ông chủ của các anh ra đây."
Tra Na Lệ khẽ cười nói: "Dáng vẻ bình tĩnh của anh càng ngày càng giống anh em anh rồi đấy."
Mã Sơn cười hề hề, ghé sát tai Tra Na Lệ nói nhỏ: "Anh giả bộ đó, nếu theo tính của anh thì anh đã lật bàn, đánh cho bọn họ đầu hàng rồi!"
Tra Na Lệ bật cười.
Mã Sơn khẽ hôn lên vành tai cô ấy.
Hành động thân mật của hai người khiến gã giám đốc bị phớt lờ kia tức giận tột độ, hắn ngồi xuống ghế của người chia bài, nói: "Tôi đánh cược với anh."
Mã Sơn tỏ vẻ hờ hững: "Tùy anh, dù gì cũng là dâng tiền tới cho tôi thôi."
Giám đốc nhìn chồng chip mười triệu trước mặt, khuôn mặt dần nghiêm túc hơn, nhưng ánh mắt lại hiện rõ vẻ tự tin.
Hắn không chỉ là giám đốc sòng bài mà còn là cao thủ cờ bạc số một Taj Manha nói riêng và cả thành phố Atlan nói chung công nhận.
Khi hắn chia bài, vô số ánh mắt xung quanh đều dán chặt vào Mã Sơn, những người trong phòng giám sát phía sau cũng đang theo dõi kỹ mọi động tác của anh ta.
Bọn họ tin chắc Mã Sơn đang gian lận, bởi nếu không gian lận thì chẳng ai có thể thắng liên tục như vậy được, nhưng lại không tài nào phát hiện được anh ta gian lận bằng cách nào.
Giám đốc tràn đầy tự tin lật lá bài cuối cùng của mình ra.
Nhưng khi Mã Sơn mở lá bài tẩy ra, ánh sáng trong mắt hắn lập tức tắt ngấm, chỉ còn lại vẻ khó tin, hắn chỉ tay vào Mã Sơn hét: "Anh gian lận!"
Mã Sơn cười hềnh hệch: "Tôi gian lận hả? Thế anh tới bắt tôi đi!"
Giám đốc tức run người, ánh mắt lộ ra vẻ hung ác, hét lớn: "Người đâu, anh ta gian lận, chặt tay anh ta ngay!"
Rõ là quyết định này đã vượt ngoài dự đoán của hầu hết những người có mặt, xem ra Taj Manha không định nói lý lẽ gì nữa rồi.
Một đám người lập tức xông lên.
Nhưng Mã Sơn lại không thèm để ý.
Tra Na Lệ cười lạnh lùng, hất nhẹ ly rượu vang đang cầm trong tay, một vệt rượu đỏ văng ra rồi chợt trở thành những thanh kiếm đỏ như máu, đâm thẳng vào cơ thể bọn họ rồi hòa làm một với máu của họ.
Mùi rượu vang và mùi tanh của máu quyện vào nhau, lan tỏa trong không khí.
Một sự im lặng chết chóc bao trùm lấy hiện trường, không ai dám nhúc nhích.
Tiếng vỗ tay vang lên, một người đàn ông trung niên mặc Vest chỉnh tề bước ra.
Bên cạnh ông ta là một bà lão mặc sari màu cam, khuôn mặt khô quắt, hằn đầy nếp nhăn sâu hoắm.
"Giỏi lắm! Giỏi lắm! Quả nhiên là Mã gia!" Người đàn ông trung niên vừa vỗ tay vừa nói.
Mã Sơn liếc ông ta: "Ông là Abhishek?"
"Chính là tôi." Abhishek đặt tay lên ngực, trông rất lịch lãm.
Nhưng sự chú ý của Mã Sơn lại không đặt trên người ông ta nữa, mà là trên người phụ nữ bên cạnh.
"Bày trò gian lận bằng Vu thuật, làm ô uế linh hồn cổ Vu. Pháp Đế Mã dạy cô thế sao?"
Truy cập tên miền Tamlinh247.Online nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất