Chỉ có mỗi Nghiêm Cẩn tận mắt nhìn thấy tia chớp ấy.
Lúc đó cậu ta đang luyện công với Lâm Vân ở trên bãi biển, còn những người khác đều đang theo dõi vị trí của Lục Kính Sơn và Tô Bích Lạc cùng tình hình rãnh biển bằng máy dò trong bộ chỉ huy tác chiến tạm thời.
Lúc tia chớp giáng xuống, Nghiêm Cẩn cảm thấy mình như bị mù.
Xung quanh chỉ có mỗi một màu trắng, chẳng thể nhìn thấy cái gì.
Ngay sau đó là bóng tối vô tận, tàn ảnh của tia chớp như một đường ánh sáng trắng ngoằn ngoèo vẽ trên tờ giấy đen.
Một lúc lâu sau, Nghiêm Cẩn mới lấy lại được thị lực.
Cậu ta thấy Lâm Vân đang đứng bên bờ biển, giữ nguyên tư thế Nhất Bộ Đăng Thiên, cả người không còn một mảnh vải, trần như nhộng, một chân đứng trên cát, một chân đạp lên cung.
Chẳng biết mây đen trên trời tản đi từ lúc nào, ánh nắng chiếu xuống bãi cát phản chiếu ánh vàng lấp lánh, mà cả người Lâm Vân cũng tỏa ra ánh vàng rực rỡ.
"Lâm Vân!" Nghiêm Cẩn gọi to tên của anh họ, chạy vội tới.
Lâm Vân vẫn đứng yên như một pho tượng.
Nghiêm Cẩn thấy hơi sợ, sợ Lâm Vân đã chết rồi.
"Lâm Vân! Em không được chết!" Cậu ta lao tới, chộp lấy bả vai của Lâm Vân.
"Ấy ấy ấy, nhẹ nhẹ xíu!" Lâm Vân gào lên: "Anh tính giết em à?"
Nghiêm Cẩn thấy cậu ta không sao thì thở phào nhẹ nhõm: "Em bị gì vậy?"
"Không thấy em đang cứng đờ ra à? Anh tưởng bị sét đánh dễ chịu lắm sao?" Lâm Vân từ từ thả lỏng thân thể đang cứng đờ ra, hạ chân xuống từng chút một.
Nghiêm Cẩn chợt cười phá lên vì lúc này Lâm Vân đang trần chuồng, tia sét vừa rồi đánh thẳng vào người cậu ta tạo thành tư thế tay giương cao, tư thế này thật sự không thanh lịch chút nào.
Lâm Vân trừng mắt nhìn, hận không thể tẩn cậu ta một trận, nhưng khổ nỗi cả người mình lại tê cứng, động đậy xíu thôi đã đau đến muốn chết, đành phải nhích người từng tí một.
Một lúc lâu sau cậu ta mới cảm thấy kinh mạch và khí huyết trở lại bình thường, một cảm giác thoải mái khó tả lan khắp người khiến cậu ta muốn chợp mắt ngủ.
"Ái chà, đã quá đi!"
Lâm Vân cất cung Thiên Vũ đi, vươn vai một cái rồi sực nhớ quần áo trên người đã bị trận lôi đình vừa rồi xé tan thành tro bụi, cậu ta cúi đầu nhìn, cười tự giễu nói: "Hì hì, may là chỉ có mình anh họ ở đây, chứ lỡ bị cái bà kia nhìn thấy chắc đời này em khỏi ngẩng đầu lên luôn!"
Cậu ta vừa dứt câu đã có một giọng nói cất lên ở sau lưng:
"Em nói ai là cái bà kia hả?"
Lâm Vân và Nghiêm Cẩn vừa quay đầu lại đã thấy chị Mai khoanh tay trước ngực, mỉm cười nhìn họ.
Ngoài chị Mai ra, còn có Đỗ Thanh Hồi và Đường Tịnh Huy và một vài đạo trưởng đã vượt qua cảnh giới Tiên Thiên.
Lâm Vân hét lên một tiếng rồi vội huơ tay che chỗ kín, rồi dùng Vũ Bộ chạy trên bãi cát hệt con cua.
...
Lục Kính Sơn và Tô Bích Lạc đứng trên mặt biển, nước biển lấp lánh màu xanh lam, ở vùng biển cả mênh mông này màu xanh da trời ấy lại hiện ra u ám thần bí, lại điểm thêm chút màu đỏ của ráng chiều, trông như màu máu tràn ra khỏi vực sâu đen kịt của địa ngục.
"Nơi đây chính là rãnh biển, chúng ta xuống thôi." Lục Kính Sơn nói.
Tô Bích Lạc vẫn đứng im đó, bình tĩnh nhìn về phương xa: "Những năm gần đây, ma khí ngoại vực hỗn loạn, sư phụ vào Vạn Tiên Trận vẫn chưa ra, các bí cảnh trong thiên hạ mở ra, Ma Thần thượng cổ cũng thức tỉnh, cục diện thật khó lường!"
Cô ấy khẽ vung tay, mặt biển lập tức nứt ra một khe hở khổng lồ, hai bên nước biển tuôn xuống như thác đổ.
"Bên dưới rãnh biển này chính là nơi Đại Địa nứt ra, dạo trước khe nứt địa ngục đã mở, minh khí dâng trào, rất có thể nơi này sẽ thông thẳng đến U Minh. Chuyến đi lần này của hai ta hiểm nguy trùng trùng, sống chết khó lường. Kính Sơn, tỷ chỉ hỏi đệ một câu, những gì đệ từng nói với tỷ trước kia có phải là lời thật lòng không?"
Lục Kính Sơn nhìn về phía hoàng hôn xa xăm, nhớ lại rất nhiều rất nhiều năm trước, khi ông ấy và Thất sư tỷ vẫn trẻ cùng nhau dạo bước trên núi Côn Luân, dẫm lên tuyết trắng, đuổi theo ánh mặt trời đang khuất dần về phía tây.
"Kính Sơn, đệ nhìn xem, ánh hoàng hôn đẹp quá đi!"
"Ánh hoàng hôn thật đẹp, nhưng lại sắp chạng vạng nữa rồi."
"Đệ không lãng mạn chút nào hết!"
"Đệ nói là, sư tỷ mới là người đẹp nhất, ánh hoàng hôn chẳng là gì, cùng lắm cũng chỉ làm nền cho sư tỷ thôi!"
"Hì hì, miệng ngọt như mía lùi ấy! Nhưng mà, ánh hoàng hôn rồi cũng sẽ lặn đi, một khi trời tối đi thì cái gì đẹp tới đâu cũng chẳng còn đẹp nữa! Đệ nói xem, tại sao lại không có thứ gì vĩnh hằng nhỉ?"
"Sư phụ nói, Đạo là vĩnh hằng."
"Đạo ở đâu?"
"Đạo ở đang tu hành!"
"Nhưng chúng ta phải tu đến khi nào mới có thể khiến mặt trời không bao giờ lặn nữa?"
Chàng trai trẻ bỗng nắm lấy tay sư tỷ, chạy thẳng qua vùng tuyết trắng.
"Kính Sơn, đệ làm gì vậy?"
"Đuổi theo mặt trời."
"Đuổi theo mặt trời để làm gì?"
"Chỉ cần chúng ta chạy đủ nhanh, nó sẽ không bao giờ lặn xuống nữa!"
"Ha ha, đệ đúng là sư đệ ngốc mà, đệ muốn làm Khoa Phụ sao?"
"Đệ không muốn làm Khoa Phụ, đệ chỉ muốn được mãi mãi ở bên sư tỷ..."
...
Nội tâm của Lục Kính Sơn giống như Đại Địa hoang vu vừa hết mùa đông đang được làn gió xuân thổi qua, ký ức như những hạt giống chôn sâu bắt đầu nảy mầm, cỏ dại mọc um tùm trên nền đất vừa cứng vừa lạnh ấy.
"Sư tỷ, những gì đệ từng nói đều là thật lòng, tấm lòng của đệ vĩnh viễn sẽ không thay đổi, nhưng..."
"Đủ rồi!" Tô Bích Lạc ngắt lời: "Chỉ cần đệ nói thế là đủ rồi, những cái khác không quan trọng! Chúng ta đi thôi."
Nói dứt câu, cô ấy tung người nhảy vào khe nứt sâu thẳm của biển cả.
Nhìn theo bóng lưng xinh đẹp ấy, lồng ngực của Lục Kính Sơn chợt dấy lên ngọn lửa, máu huyết sôi sục trong huyết quản, làm tan chảy trái tim đã đóng băng và xông thẳng vào nơi mềm yếu nhất trong tim ông ấy.
"Bích Lạc, chờ đệ với!"
Ông ấy khẽ gọi rồi nhanh chóng lao xuống theo.
Vào giây cuối cùng trước khi rơi xuống biển, hai bàn tay của họ nắm chặt lấy nhau.
Sau đó, nước biển lạnh buốt bao bọc lấy cả hai.
Với pháp lực và sức chịu đựng của cơ thể họ, áp lực nước ở độ sâu hàng nghìn mét không khiến họ bị gì, nhưng họ vẫn sử dụng Tỵ Thủy Quyết để tiết kiệm tối đa pháp lực.
Đáy biển sâu khác hoàn toàn trên mặt đất, ánh sáng mặt trời và dương khí của thế giới bị lớp nước biển dày ngàn mét ngăn cách, hoàn toàn không thể chiếu xuống đáy biển.
Nơi này tích tụ âm hàn và trọc khí hàng vạn năm, dù là người tu hành có cảnh giới cao thế nào đi nữa, nhưng nếu lặn xuống đáy biển sâu quá lâu cũng cực kỳ nguy hiểm.
Cũng vì thế nên có rất ít người tu hành nào lặn sâu xuống biển, cũng chẳng cần phải xuống vì nơi này không có sự sống và cũng chẳng có linh khí để người ta tu hành.
Ánh sáng càng ngày càng mờ rồi cũng không thể nhìn thấy gì bằng mắt thường nữa, mà thần niệm cũng bị lớp nước biển u ám phong tỏa trong một phạm vi nhất định, không thể thăm dò ra xa hơn.
Xung quanh là luồng khí lạnh thấu xương.
Họ chỉ có thể dùng thần niệm để quan sát trong một phạm vi rất nhỏ, thỉnh thoảng lại có vài đốm sáng trôi qua, đó là những sinh vật kỳ lạ dưới biển sâu có thể tự phát sáng, phần còn lại là bóng tối và giá lạnh.
Càng lặn xuống sâu, hai người họ càng nắm chặt tay nhau hơn, hơi ấm truyền qua bàn tay khiến họ yên lòng hơn.
Không biết đã trôi qua bao lâu, cuối cùng họ cũng đặt được chân lên mặt đất.
Dưới chân họ không phải là lớp bùn mềm hay cát đá thường thấy nơi đáy biển, mà là những tảng đá đen cứng như sắt.
Nơi đây là một khoảng không tĩnh mịch.
Những dãy núi khổng lồ dưới đáy biển như những gã khổng lồ im lặng, nằm vắt ngang trong biển sâu đen kịt, trên bề mặt núi phủ một lớp tinh thể mỏng, phản xạ ánh sáng yếu ớt như dải Ngân Hà rơi xuống. Mà nằm giữa các dãy núi ấy là những một vực thẳm sâu không thấy đáy.
Toàn bộ khung cảnh mênh mông ấy hiện ra trong thần thức mơ hồ của họ.
Trong luồng âm khí lạnh lẽo cùng cực đó, mơ hồ lại có một tia ấm áp yếu ớt không biết tới từ đâu.
Hai người họ nhìn nhau một cái, nắm chặt tay rồi đi men theo cảm giác ấm áp ấy.
Trên rìa một khe nứt, họ phát hiện một loại vi sinh vật kỳ lạ đang phát ra ánh sáng pha lê lấp lánh.
Trong ánh sáng pha lê ấy, họ ngửi thấy mùi linh khí thoang thoảng.
Lục Kính Sơn bơi đến gần, đưa tay vuốt nhẹ lên tảng đá phủ đầy ánh sáng pha lê ấy, ánh sáng pha lê bám vào lòng bàn tay ông ấy, mát lạnh.
Nếu thu thập những thứ này lại thì có lẽ nó có thể trở thành một loại linh dược thần kỳ.
Nhưng thứ khiến hai người họ phải kinh ngạc không phải là loại sinh vật phát sáng kia, mà là những dòng chữ lộ ra trên tảng đá sau khi Lục Kính Sơn lau sạch.
Thủy Tinh Cung.
Truy cập tên miền Tamlinh247.Online nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất