Lại một mùa hạ rực rỡ.
Cây xanh rợp bóng, ve kêu râm ran không dứt.
Từ sau cuộc thi năm ấy, Chu Vãn liên tiếp tham gia mấy hoạt động tầm cỡ, danh tiếng trong giới cũng ngày càng vang. Cuối năm ngoái cô còn được điều sang đơn vị chính phủ hỗ trợ công việc, bận rộn liền mấy tháng.
"Cô Chu."
Gần đây Chu Vãn còn nhận một thực tập sinh, sinh viên năm tư. "Em đã gửi hết tài liệu em soạn vào email của cô rồi, cô rảnh giúp em xem nhé."
"Ừ." Chu Vãn liếc đồng hồ, cũng sắp tan ca: "Tối nay cô xem, mai sớm gửi lại cho em."
"Vâng, cảm ơn cô Chu."
"Đừng khách sáo." Chu Vãn mỉm cười.
Cô thu dọn túi, vừa đi ra ngoài vừa dặn: "Cô về trước nhé, em cũng về sớm đi."
"Vâng."
Hai năm trước Chu Vãn mua một chiếc xe, nhưng đa phần đi làm về nhà vẫn là Lục Tây Kiêu đưa đón, chỉ thỉnh thoảng anh bận quá không thu xếp được cô mới tự lái.
Hôm nay đúng là một lần "thỉnh thoảng" như thế.
Lục Tây Kiêu đi công tác, hôm nay mới về.
Chu Vãn lên xe, tính nhẩm thời gian: nếu chạy ra sân bay đón anh thì vừa đẹp.
Giờ tan tầm, đường kẹt cứng. Nắng cũng gắt, xe chạy về phía tây, mặt trời lặn dội thẳng trước mắt, gần như không mở nổi.
Nắng hầm hập khiến người bức bối, ngực cô tức nặng. Tranh thủ lúc đèn đỏ, cô vặn điều hòa xuống vài độ.
Gần một tiếng sau, cuối cùng cũng tới sân bay.
Chưa đợi bao lâu đã thấy Lục Tây Kiêu theo dòng người đi ra.
Chu Vãn giơ tay gọi: "Lục Tây Kiêu!"
Cưới nhau xong cô vẫn quen gọi thẳng tên, tuy từng bị anh ép gọi mấy lần "ông xã", nhưng ra ngoài Chu Vãn vẫn không quen hô mấy tiếng sến súa.
Lục Tây Kiêu ngẩng lên, vừa thấy cô liền mỉm cười, bước chân nhanh hẳn.
Sau cưới, anh hiếm khi đi công tác, lần này thực sự tránh không được mới phải đi. Dù chỉ một tuần, nhưng mấy năm nay chưa từng xa Chu Vãn nhiều ngày như vậy, nhớ đến bứt rứt.
Anh sải bước tới trước mặt cô, buông vali, cúi người, hôn lên môi Chu Vãn.
Hai người đều nổi bật, hôn nhau giữa sân bay người qua kẻ lại, lúc chiều tà, nắng ấm rải khắp. Cảnh tượng đẹp như phim thần tượng khiến không ít người ngoái nhìn.
Một lúc lâu sau anh mới buông cô ra, khẽ nhấc cằm cô: "Có nhớ anh không?"
Chu Vãn ngoan ngoãn gật đầu: "Nhớ."
Anh bật cười, nắm tay cô: "Vậy về nhà."
Tới bãi xe, Lục Tây Kiêu bỏ vali vào cốp, không để Chu Vãn cầm lái nữa mà tự ngồi vào ghế lái, chở cô về.
"Hợp đồng ổn chưa?" Chu Vãn hỏi.
"Ừ, rất suôn sẻ."
"Thế thì tốt." Chu Vãn cong môi: "Có thể nghỉ ngơi mấy hôm rồi."
Hai người líu ríu trò chuyện, kể chuyện lặt vặt mỗi người gặp trong một tuần xa nhau.
Nói được một lúc, Chu Vãn ngáp. Lục Tây Kiêu liếc qua: "Đêm qua mấy giờ ngủ?"
"Mười hai giờ." Chu Vãn day day ấn đường: "Gần đây em hơi bận."
Lục Tây Kiêu cau mày. Đúng lúc đèn đỏ, anh nghiêng người hạ thấp ghế phụ, kéo từ ghế sau lên một tấm chăn mỏng đắp cho cô: "Ngủ một lát đi."
Chu Vãn thật ra không ngủ được, nhưng nằm nghỉ một chút cũng tốt.
Không biết do lúc nãy bị mặt trời chiếu vào mắt hay sao, cô thấy hơi khó chịu, ngực như nghẹn một đám bông, nôn nao.
Cô hạ kính cửa sổ xuống.
"Sao thế?" Lục Tây Kiêu hỏi.
"Chắc hơi say xe."
Anh khẽ nhíu mày: "Có cần dừng nghỉ một lúc không?"
"Không sao." Chu Vãn lắc đầu: "Không quá khó chịu, để gió thổi một lát là ổn."
"Còn mươi phút nữa là về tới. Anh sẽ lái thật êm. Khó chịu thì nói."
"Ừ."
Gió ấm thổi qua làm dịu bớt cơn buồn nôn, Chu Vãn bị luồng gió ru đến lơ mơ buồn ngủ.
Về đến nhà, cô chẳng còn bụng dạ ăn uống, vào phòng ngủ luôn. Không lâu sau Lục Tây Kiêu bước vào, tay cầm chai nước Hoắc Hương mới tạt qua hiệu thuốc mua.
"Uống rồi hẵng ngủ." Anh vén mấy sợi tóc lòa xòa bên má cô: "Thật sự khó chịu thì mình đi bệnh viện, đừng cố chịu."
"Ừ." Chu Vãn nhận lấy chai thuốc.
"Anh đi rót cho em cốc nước."
Lục Tây Kiêu ra ngoài, Chu Vãn cầm chai thuốc lên, vừa định uống thì khựng lại, chợt nhớ ra gì đó.
Cô ngồi dậy, lục ngăn kéo lấy một que thử thai - mua từ nửa năm trước. Kinh nguyệt cô vốn không đều, lần đó cảm cúm phải uống thuốc, để chắc ăn cô mua một hộp, giờ còn lại một que.
…
Lục Tây Kiêu bưng nước vào, không thấy cô trên giường. Anh quay đầu thì thấy cô đứng bên bồn rửa, người như sững ra.
"Sao vậy?"
Chu Vãn chậm rãi quay đầu, không nói gì.
Anh nhìn theo, thấy hai vạch đỏ thì khựng lại, còn chưa kịp phản ứng: "Cái này là gì?"
"Que thử thai." Chu Vãn chớp mắt, khẽ nói: "Hình như… em có thai rồi."
Sau cưới, hai người luôn tránh thai.
Nhưng dẫu sao cũng đã kết hôn ba năm. Trong thời gian ấy Chu Vãn từng nói hay là sinh một đứa, như bước sang giai đoạn tiếp theo của đời họ.
Lục Tây Kiêu dường như không mấy hứng thú với trẻ con. Chu Vãn biết anh không thích con nít, cũng không có chấp niệm ở chuyện này, bèn thuận theo, mãi chưa tính chuyện con cái.
Chỉ có kỳ nghỉ đầu tháng Năm, đi du lịch, có một lần không làm tốt khâu tránh thai.
Khi đó Chu Vãn vừa hết kỳ, thuộc "thời điểm an toàn", nên cũng không để tâm.
Nghĩ đi nghĩ lại, chỉ có thể là lần đó.
"Còn chỗ nào khó chịu không?" Sau một thoáng sững người, Lục Tây Kiêu rất nhanh trấn tĩnh lại.
Chu Vãn lắc đầu.
"Mình tới bệnh viện trước đã." Anh lục tủ lấy một chiếc áo khoác mỏng, giúp cô khoác vào.
…
Hai tiếng sau, có kết quả.
Thật sự… có thai rồi.
Đã gần hai tháng.
May mắn là các chỉ số kiểm tra đều bình thường.
Trên đường về, Lục Tây Kiêu lái xe, im lặng suốt.
Chu Vãn ngó nghiêng gương mặt nghiêng của anh, khẽ hỏi: "Lục Tây Kiêu, anh không muốn có con à?"
"Không." Giọng anh khàn khàn.
Có lẽ vừa đi công tác về lại chạy đôn chạy đáo, mệt mỏi, Chu Vãn không nói nữa, cúi đầu áp tay lên bụng mình. Thật khó tưởng tượng… ở đây đã nhen một mầm sống gần hai tháng.
Là con của cô và Lục Tây Kiêu.
Về tới nhà.
Vừa bước vào cửa, Lục Tây Kiêu bất ngờ ôm chặt lấy cô từ phía sau. Tay không dám dùng sức, chỉ dám vùi mặt vào hõm vai cô, như muốn bằng cách ấy bộc lộ một phần vạn cảm xúc trong lòng.
Chu Vãn khựng lại, nắm lấy tay anh: "Sao vậy?"
"Vãn Vãn." Giọng anh run lên: "Không phải anh không muốn, chỉ là… không nỡ nhìn em cực khổ như vậy."
"Không cực đâu."
Chu Vãn mỉm cười, nói thật khẽ: "Được có một đứa con với anh, em thấy rất hạnh phúc."
Lục Tây Kiêu cụp mắt, trầm giọng: "Anh sẽ đối tốt với em."
"Ừ." Chu Vãn cười: "Anh đã rất tốt với em rồi."
Tốt đến mức, ba năm qua, em thấy đẹp đẽ đến như không có thật.
Ngay cả trong mơ, em cũng chưa từng mơ mình có được cuộc sống tốt và hạnh phúc đến vậy.
Mà bây giờ, chúng ta còn có một đứa con.
Mang dòng máu của cả anh và em, do cả hai cùng chờ đón. Con sẽ giống anh, hoặc giống em. Là thứ quý giá nhất trên đời này ngoài chúng ta, nghĩ thôi đã thấy kỳ diệu.
*
Vì mang thai, Chu Vãn kết thúc sớm đợt công tác.
Mỗi lần khám thai đều ổn, chỉ có nghén nặng, ăn gì nôn nấy, một thời gian cô sụt mất vài cân.
Cô ăn không nổi, Lục Tây Kiêu cũng chẳng nuốt trôi.
Biết thế phản ứng thai kỳ dữ dội như vậy, anh thà từ đầu… đừng có thai; vì thế nhìn cái nhóc trong bụng cũng thấy không ưa cho lắm.
Buổi tối, hai người cuộn trên sofa xem tivi.
Lục Tây Kiêu khẽ vỗ lên bụng cô, nói: "Anh mất mấy năm mới vỗ béo mẹ con được vài lạng thịt, mới mấy tháng mà con phá sạch rồi."
Chu Vãn bật cười, kéo tay anh: "Sao anh lại giận nó?"
"Chẳng phải do nó à."
"Em nghe đồng nghiệp nói, mấy tháng đầu gầy đi là bình thường. Đến cuối kỳ là lại lên cân nhiều."
"Phải béo thêm tý."
"Em thế này là vừa." Chu Vãn nói: "Béo quá không đẹp."
"Béo chút mới đẹp."
Chu Vãn cong môi, không nhịn được ngửa đầu hôn lên anh.
Lục Tây Kiêu cắn cô một cái, nhướn mày, vỗ nhẹ lên mông cô theo kiểu trêu chọc: "Cố tình hành anh à?"
"……"
May mà qua tháng thứ tư, nghén giảm hẳn, không còn ăn vào là ói, thịt cũng lên lại.
Chu Vãn vốn không làm quá chuyện mang thai, chỉ chú ý nghỉ ngơi ăn uống, đi khám đúng hẹn. Chỉ là Lục Tây Kiêu lại quá lo, tháng càng lớn càng lo, có phần chuyện bé xé ra to.
Ba tháng cuối, anh dứt khoát không muốn cho Chu Vãn đi làm nữa.
Đáng tiếc Chu Vãn không phải người yếu mềm, cũng không quen bị "nuôi" thành yếu mềm, không chịu ở nhà suốt ngày, vẫn muốn đi làm.
Lục Tây Kiêu hết cách. Trước đó rất nhiều tạp chí, tòa soạn báo gửi thư xin phỏng vấn, anh đều từ chối. Lần này chủ động nhận phỏng vấn, lại là chuyên đề dài hơi.
Lấy công làm tư, để Chu Vãn tiện thể đến làm việc ngay dưới mắt anh.
Nói là làm việc, kỳ thực là được chăm sóc.
Ăn có người đưa, uống có người mời, tổng tài lại còn tự tay mát-xa, đến mức Chu Vãn ngại nhận tiền lương.
Khiến quãng thời gian đó trong nhóm chat công việc toàn là trêu ghẹo.
[Hồi nãy trong thang máy thấy sếp Lục với phu nhân, sếp Lục cứ dính lấy như một con cún to đùng ôi! Ai hiểu được độ đối lập đáng yêu này!!!!!]
[Từng nghĩ chẳng có cô nào "thuần phục" nổi sếp Lục, cho tới khi hôm nay tôi thấy sếp… nũng nịu!]
[Đi làm mà cũng phải ăn cơm chó hả?]
[Bà chủ xinh quá trời! Ở bãi xe bắt gặp chị ấy nổi giận với sếp Lục, dễ thương x3!]
[Con của hai người này sẽ đẹp cỡ nào trời ơi, nghĩ mà muốn cưng nựng rồi!]
…
Ngày dự sinh của Chu Vãn rơi vào cuối tháng Hai sau Tết.
Trước Tết, Cố Mộng hẹn một buổi họp lớp, Chu Vãn cũng đi.
Chiều tan, Lục Tây Kiêu tới đón, không ngờ vừa lên xe bụng cô bỗng đau, còn hơn nửa tháng nữa mới tới ngày dự sinh.
"Lục Tây Kiêu." Chu Vãn gắng chịu đau: "Anh đừng hoảng, cứ lái chậm thôi."
Bình thường Lục Tây Kiêu rất điềm tĩnh.
Chỉ riêng chuyện của cô là dễ rối.
Anh đạp ga như bay, cuối cùng cũng tới bệnh viện. Chu Vãn lập tức được đẩy đi kiểm tra.
Kết quả là cần sinh ngay, hơn nữa do thai đổi ngôi, phải mổ lấy thai.
Cả đời Lục Tây Kiêu chưa từng hoảng thế, tay run không kìm được. Vốn dĩ luôn nghĩ sẽ sinh thường, anh cũng chuẩn bị vào phòng sinh cùng, ai ngờ đột ngột phải mổ.
Chu Vãn nắm tay anh, dịu giọng: "Đừng sợ, Lục Tây Kiêu, nhanh thôi. Anh sẽ gặp em bé của chúng ta ngay."
Cô y tá bên cạnh nghe vậy bật cười: "Người ta là chồng an ủi vợ, sao tới lượt hai người lại ngược đời thế này."
Mắt Lục Tây Kiêu đỏ lên.
Anh sợ lắm. Chỉ lo ca mổ có chút rủi ro hay bất trắc.
"Anh ở ngay ngoài." Lục Tây Kiêu nửa quỳ, hôn lên trán cô, thấp giọng: "Anh yêu em, Vãn Vãn."
"Ừ."
Chu Vãn cong môi: "Thêm một lát nữa thôi, trên đời này sẽ có thêm một người yêu anh."
Em và em bé đều sẽ yêu anh.
…
Chu Vãn là người giỏi chịu đựng nhất.
Thế nhưng tới lúc sinh, cô vẫn đau đến rơi nước mắt.
Có lẽ do cơ địa đặc biệt, thuốc tê không hoàn toàn có tác dụng, thành ra cả quá trình đều rất đau.
Những cơn đau rõ rệt ấy làm cô nghĩ tới con dao đâm vào ngực Lục Tây Kiêu năm nào.
Cũng vì vậy, những đau đớn này khiến cô mơ hồ có cảm giác như đang chuộc tội.
Không lâu sau, một tiếng oe oe vang dội xé toang không khí phòng mổ.
Y tá nói là con trai, trắng trẻo bụ bẫm, rất đẹp.
Khâu xong vết mổ, Chu Vãn được đẩy ra ngoài.
Lục Tây Kiêu lập tức tới nắm tay cô. Thấy mồ hôi đầm đìa trên trán cô, tim anh thắt lại: "Sao mồ hôi nhiều thế? Không phải có gây tê rồi à?"
Chu Vãn không còn sức nói. Cô y tá đứng bên đáp: "Cô ấy cơ địa đặc biệt, không nhạy thuốc tê."
Trong khoảnh khắc, Lục Tây Kiêu gần như nghẹn lời.
Không nhạy thuốc tê… nghĩa là gì?
Anh khó tưởng tượng Chu Vãn đã vượt qua ca mổ ban nãy như thế nào.
"Lục Tây Kiêu." Giọng cô yếu ớt.
"Anh đây." Anh cúi sát, ghé tai gần miệng cô.
"Lúc đó… anh cũng đau như thế này phải không?"
Lục Tây Kiêu khựng lại.
Nửa phút đầu anh chưa hiểu cô nói gì, đến khi thấy mắt cô đỏ hoe, chẳng phải vì mình, mà là vì anh.
Yết hầu anh trượt lên xuống, sống mũi cay xè: "Không."
Anh mím môi, khẽ vỗ về: "Anh không đau, Vãn Vãn, chuyện này không giống."
"Giờ em cũng đã nếm đau rồi, A Kiêu." Chu Vãn mỉm cười nói: "Em như bù đắp thêm cho anh một chút."
Chúng ta có một đứa con.
Chúng ta có cùng hình xăm, cùng vết sẹo.
Một nhà ba người nắm tay nhau, chạy về phía ánh sáng.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất