Anh quỳ một gối, ngẩng đầu, thấp giọng: "Em đồng ý lấy anh chứ?" 

 

Khoé mắt Chu Vãn ươn ướt: "Em chẳng phải… đã cầu hôn anh rồi sao." 

 

"Cái gì người ta có, em đương nhiên cũng phải có." Lục Tây Kiêu cong môi: "Chu Vãn, lấy anh nhé?" 

 

Nước mắt làm mờ tầm nhìn. 

 

Dáng hình Lục Tây Kiêu cũng hoá thành mông lung. 

 

Và cô như bị một lực đẩy vào vòng xoáy hồi ức- 

 

"Chu Vãn, chữ 'Vãn' trong 'Hội Vãn Điêu Cung Như Mãn Nguyệt (kéo cánh cung như ánh trăng rằm)'." 

 

"Lục Tây Kiêu." 

 

"Anh biết." 

 

Anh vẫn như trước. 

 

Ý khí bừng bừng, ngông nghênh mà quang minh. 

 

Là dáng vẻ cô nhìn thấy ở anh khi mười lăm tuổi lần đầu. 

 

"Được." Chu Vãn không rời mắt, giọng run run: "Em đồng ý." 

 

Anh mỉm cười, cúi đầu đeo chiếc nhẫn vào đốt ngón tay đeo nhẫn của cô. 

 

Viên kim cương quá đỗi rực rỡ, phản chiếu ánh sáng lấp lánh, chói đến cay mắt. Lục Tây Kiêu cúi đầu hôn lên đốt ngón tay cô, lưng khẽ cong, một tư thế hoàn toàn quy phục. 

 

"Làm quen lại nhé." Giọng anh trầm: "Anh là chồng của Chu Vãn, Lục Tây Kiêu." 

 

Chu Vãn vừa cười vừa rơi lệ: "Em là vợ của Lục Tây Kiêu, Chu Vãn." 

 

… 

 

Trong phòng chơi điện tử ánh sáng mờ, còn người đàn ông thì toả sáng rực rỡ, như trước kia, một mạch tiến về phía trước. 

 

Chu Vãn bỗng nhớ ra một chuyện cũ chẳng đáng nhắc tới- 

 

Đó là một ngày đầu thu. 

 

Tan học xong, Chu Vãn đến bệnh viện lấy kết quả kiểm tra của bà nội, ra cửa chợt nhớ gần đây bà hay ngứa da, bèn sang hiệu thuốc đối diện mua một lọ cao bạc hà, nghĩ bà bôi vào sẽ dễ chịu hơn. 

 

Bước ra khỏi hiệu thuốc, đúng giờ tan tầm. 

 

Trước mắt người xe như nước, qua lại tấp nập, cả thế giới như đang vùn vụt tiến lên, còn cô thì bị bỏ lại phía sau, chẳng có lựa chọn nào khác. 

 

Chu Vãn xách thuốc trong tay, muốn đè nén cảm giác se sắt ấy xuống, nhưng càng cố càng cuộn lên. 

 

Cô chậm rãi ngồi xổm, vòng tay ôm gối, vùi mặt xuống. 

 

Gió đầu thu hiu hắt, thổi lạnh buốt cả người. 

 

Không biết qua bao lâu, trên đầu vang lên một giọng nam trầm ấm- 

 

"Này." 

 

Chu Vãn ngẩng lên, sững lại. 

 

Lục Tây Kiêu đứng cạnh, không cúi đầu, ánh mắt rủ xuống nhìn cô, từ trên cao. 

 

Đầu thu trời còn ấm, anh chỉ mặc một chiếc áo phông trắng, gió phác họa dáng người thẳng thớm gọn gàng, dáng điệu lười nhác: "Không sao chứ?" 

 

Chu Vãn lắc đầu. 

 

Trong màn nước mắt, cô thấy Lục Tây Kiêu cắn điếu thuốc giữa môi, tay thọc túi quần, móc ra một gói khăn giấy đưa cho cô. 

 

Chu Vãn khựng lại, vươn tay nhận: "Cảm ơn anh." 

 

Anh không đáp thêm. Bạn bè lần lượt từ quán internet bên cạnh bước ra gọi anh. Lục Tây Kiêu búng tàn, đi qua, chỉ để lại một bóng lưng. 

 

Gió lật áo anh, cuốn theo sự ngông nghênh và thẳng thắn chỉ riêng của tuổi trẻ. 

 

Chói chang như thế, nóng bỏng như thế. 

 

Kéo phắt Chu Vãn vào một thế giới vốn dĩ chẳng thuộc về cô. 

 

Nhưng anh có biết không? 

 

Khi ấy em nhìn anh, ngay cả gió quanh em cũng như ngừng lại, chỉ còn một mình anh, nóng rực đến soi sáng đồng tử em. 

 

Mang theo cơn gió trong trẻo nhất cõi đời, thổi vào chốn ẩn nấp mịt mù của em. 

 

… 

 

Chúng ta đều bị số phận kéo tuột về phía trước, có người đường quang thẳng thớm, có người lảo đảo vấp ngã. 

 

Có người dừng ngang, có người sấp mặt, có người đi lạc. 

 

Chúng ta chẳng ai giữ mình sạch sẽ được trọn vẹn. 

 

Nhưng trở nên xấu xí cũng không sao, vì rồi sẽ luôn có người yêu con người như thế của bạn. 

 

Không chỉ yêu bạn khi hoa gấm phủ người, mà còn yêu cả bạn lúc lấm lem bùn đất. 

 

Những ngày sau này, chúng ta cùng nhìn về phía trước, cùng đi lên cao nhé. 

eyJpdiI6Ijh2Nk9FZHJqQmVJQ3cwUTBqMnUyRkE9PSIsInZhbHVlIjoiUENlM090eWQ3ZDdGRVU1bEFKc2VLb0JFZXZ1T09OcVNkWTY0XC93OUFkNWtQY296ckVVUkNFODFcLzNGM1RpMEdFIiwibWFjIjoiMGEyNjZkMWY1Njc2ZTUyNDk0Y2E4NTcyNzJhMDRjODA1MmIzMDYzZmFmYTQ2YTUwNjYzNjllNWQ2ZjE2MzUxMiJ9
eyJpdiI6IjBjXC8zeFdtQ3FUTERzRXlKdmY4aEh3PT0iLCJ2YWx1ZSI6IllvejU1eG0rUWdNMFpxWjVsNGptOFJYbCt5NW8yOSs4bXhLdndIZU5FcHNsUkE4K3d3MVRONUlLcEVvSjdOV2NjQUJFREd2bytxT3VNSzBVc3kzanI1cXI4Ykd6bTlHYnEwalA0WWtVRGU1V1N0MWtnaW9ocFBNN0NvS2p4ZzREVEFnRzZzcXVlU0RxN1wvdGR6dnhLdWFjc25iYmpxdmNTamxWZ1Brb20rSDZlRGlFVHRoalJKYnptWjlwN01OcmlON0ZFWlUyaGZhc1FZdStIQ3VNSzdBPT0iLCJtYWMiOiJiNjdmYThmOWJlN2RjN2Y1OWI1MGE0OGQ5YzI0YzA3MzRiNTM0ZTQ1ZDMyNzY3NGU3YzBhMGRjY2YzMWY5NjYzIn0=

Chúng ta cùng nhau, trồng hoa trong địa ngục.

Advertisement
x