"Được." Tâm trạng Lục Tây Kiêu rất tốt. "Vậy anh sẽ chọn cái đắt." 

 

"Ừ." 

 

Chu Vãn thấy như vậy cũng là phải. 

 

"Khi nào anh rảnh, mình đi chọn cùng nhau." 

 

"Đợi qua Tết, nghỉ rồi đi." Lục Tây Kiêu nói. 

 

Còn nửa tháng nữa là Tết. 

 

"Dạo này anh bận lắm à?" Chu Vãn hỏi. 

 

"Cũng không hẳn, nhưng chuyện lớn như thế này, Tết mình về Bình Xuyên một chuyến, nói với bố em và bà nội một tiếng." 

 

Chu Vãn khựng lại, không ngờ anh nghĩ tới chuyện này. 

 

"Ừ." Cô khẽ đáp. "Vậy mình cũng đi thăm mẹ của anh, báo với bà một tiếng." 

 

"Được." 

 

Xe dừng ở khu dân cư, lên nhà. 

 

Vừa mở cửa, Lục Tây Kiêu đã ập xuống, hơi thở quấn quýt, mang theo vẻ chiếm hữu. Anh cúi cổ, chạm môi vào môi Chu Vãn, giọng khàn: "Vãn Vãn." 

 

Lông mi Chu Vãn khẽ run, cảm giác chỗ da nào bị anh chạm vào cũng nóng lên, giọng rất nhẹ: "Ừ?" 

 

Đầu ngón tay anh lướt ở xương quai xanh của cô, muốn lau đi lớp che khuyết đang phủ lên hình xăm. Lực hơi mạnh, làm chỗ da ấy ửng đỏ. 

 

Chu Vãn lùi lại, lại bị anh kéo về. 

 

Không rõ qua bao lâu, anh cong lưng, nhẹ cắn lên mảng da ấy, đầu răng liếm ghì, mài miết. 

 

"Đau." Chu Vãn hơi nhíu mày: "… Lục Tây Kiêu." 

 

"Vãn Vãn." Giọng anh vừa khàn vừa run. 

 

Lục Tây Kiêu không phải kiểu người giỏi bộc lộ lòng mình trước người ngoài. Vừa rồi giữa muôn trùng ánh mắt nhìn, ngoài giọt lệ chỉ mình Chu Vãn biết, người khác không thấy được gì ngoài niềm vui nơi anh. 

 

Nhưng lúc ấy, thực ra niềm vui chỉ là một phần rất nhỏ. 

 

Nhiều hơn là cảm động và ấm áp sau khi bão giông qua đi, mây tan trăng hiện; muôn vàn cảm xúc phức tạp đan xen, đến khoảnh khắc này mới tràn ra được. 

 

"Cảm ơn em." Lục Tây Kiêu nói khẽ. 

 

Chu Vãn nhẹ vỗ lưng anh, dịu giọng: "Anh nói rồi mà." 

 

Đầu anh lại vùi vào hõm cổ cô: "Vãn Vãn, cuối cùng anh có nhà rồi." 

 

Chu Vãn giật mình. 

 

Sống mũi chợt cay xè. 

 

"Ừ." Cô cũng ôm chặt Lục Tây Kiêu. "Chúng ta có nhà rồi." 

 

 

Chớp mắt đã cuối năm. 

 

Hai người cùng về thành phố Bình Xuyên. 

 

Máy bay hạ cánh lúc đêm, sáng hôm sau hai người đã lên đường tới nghĩa trang. 

 

Trời mưa lất phất, Lục Tây Kiêu che ô, đi bên cạnh cô. 

 

Khi bà nội qua đời, Chu Vãn chôn cất bà và bố ở một nghĩa trang, gần như dùng hết tiền mình có lúc ấy. May là nghĩa trang tựa núi kề sông, cảnh quan yên bình, có người chuyên lo quét dọn. 

 

Những năm trước, một là cô bận mưu sinh, sáng cắm đầu tối cắm cổ, không có thời gian; quan trọng hơn là cô không dám về, cố chấp mắc kẹt trong quá khứ, không thể tha thứ cho bản thân, cũng thấy mình không còn mặt mũi gặp bố và bà nội. 

 

Cho tới hiện tại, cô mới dám đường hoàng đứng ở đây. 

 

Nhìn gương mặt quen thuộc trên bia mộ, mắt cô ươn ướt. 

 

"Bố, bà nội, con đến rồi." Khóe mắt cô đỏ bừng, nhìn chăm chú khuôn mặt họ trong ảnh. "Xin lỗi… mấy năm nay con làm mọi người phải lo lắng." 

 

Lục Tây Kiêu siết chặt tay cô. 

 

"Bây giờ con sống rất ổn, mọi người yên tâm nhé. Con tìm được công việc mình thích, cũng dần trở thành dáng vẻ mình yêu, đã hòa giải với chính mình ngày trước." Chu Vãn nói khẽ. "Và, con cũng tìm được người mà con thích rồi." 

 

Là người con chắc chắn muốn đi hết cuộc đời cùng. 

 

"Sau này con sẽ không để mọi người thất vọng nữa." Chu Vãn nói. "Con sẽ sống cho đàng hoàng, làm điều con tin là đúng, con sẽ khiến mọi người tự hào về con." 

eyJpdiI6IkhZck1MUnRwMHZSM2srNFZDS3VYbEE9PSIsInZhbHVlIjoiS0NtK3AzSXYyXC9tRklWUlM4RzVrb3JCUCtXT2FLanlPMGdDOWhRUzdESThsT1B4V2ZqMkpVdDRHK3F4Q09vK2kiLCJtYWMiOiI1YTY4NzUyNmE5ZjRhYjkwOTg3Y2IzOWUxMGY1ZDliMjRiYzQ2YjY2MWE1ODM2ODZkZjI5OWNjMzZjOWY0OGJlIn0=
eyJpdiI6InZPbHNHSTVhbTVUakdkRldjVmN5V3c9PSIsInZhbHVlIjoiTndVdG8yQVhLSVhqZkJSZ2RxYXpLZjBIUVQ4K0VYYURxN0dQY2pmalFPaVdZU3VjTmlXRE96T0lSUEEwc3RPalZhenBJT040TlNjTWFlR1BsRnFIckc5eDNFaDc2c21DUmNYRXRuVnVkRzhmUnZmTVJrbjBXNlZHMG5vTlVQWldcL2k1Q0VXS1BNZWpaR2RcL1Bya0RnZEJKenp3STVFQmlJYUM2QkhHQ3VuUlhReHJYVlp1TGlxUFhZMURFZUJKSHl1NzVlUWhmZVBZbzVtcmtPU284dnV3PT0iLCJtYWMiOiIyOWI4YzI3ZGFjODVjOGNlOTllMzY3NDVlNzI0NDEwYWQ4NjY1ZmNkZGUwYjNiNTU0ZGQ4OGNlOGRlNjdlMDIxIn0=

Hồi đó thành tích của cô luôn rất tốt, hầu như lần nào cũng được trăm điểm, mỗi năm lại nhận không ít giấy khen. Bố cô dán tất cả lên tường, ngay ngắn.

Advertisement
x