"Tôi đúng là không tốt như mọi người từng nghĩ. Tôi không sạch sẽ cũng chẳng đơn thuần. Tôi rất hận bà ta: hận bà phản bội bố tôi, hận bà bỏ rơi tôi, hận bà thấy bà nội tôi nguy mà vẫn đứng nhìn."
"Có câu xưa: nghèo sinh mưu hèn, giàu mọc lương tâm."
"Tôi đã sống mãi trong nỗi sợ vì không có tiền, thực sự chẳng biết làm sao trở thành một người đơn thuần, tốt đẹp."
"Sau đó bà ở với một người giàu. Nhưng tôi không chịu nổi việc bà sống tốt. Tôi cố chấp nghĩ: loại người như thế dựa vào đâu được hạnh phúc. Tôi bất chấp tất cả, chỉ muốn phá hủy cuộc sống của bà lúc ấy."
"Thế nên tôi dồn mắt vào con trai của người giàu ấy. Tôi cho rằng, chỉ cần tôi ở bên anh ấy, bà sẽ không thể tiếp tục đời vinh hoa phú quý."
Cô phơi bày hết những góc tối khó coi.
Cô nói chậm, trầm mà nhẹ, trút ra toàn bộ quá khứ.
Bao gồm cả việc cô thật sự thích Lục Tây Kiêu.
Ngay từ đầu đã thích.
Một thứ thích không mục đích, không tạp chất.
Họ cũng từng như bao cặp đôi bình thường khác: đi ngắm pháo hoa, ngắm tuyết, đi khu vui chơi, biết vui, biết ghen, biết cãi nhau.
Chỉ là số phận trêu ngươi.
Cô biết rằng sự ra đi của bà nội có liên quan không thể tách rời đến Quách Tương Linh.
Đó là người thân duy nhất, là chỗ dựa sinh tồn của cô.
Khoảnh khắc ấy, mắt cô bị che mờ bởi hận thù ngút trời, chẳng còn thấy gì. Nếu bên tay có dao, cô thậm chí có thể giết luôn Quách Tương Linh.
Những chuyện về sau đều vượt khỏi tầm kiểm soát, giống như bánh răng số phận chuyển động, đẩy cô từng bước tới chỗ khó lòng quay lại.
Họ chia tay.
Cô rời thành phố Bình Xuyên, một mình đến một thành phố xa lạ.
Từ đó cô không còn liên lạc với Quách Tương Linh nữa.
Rồi là thành phố B sau sáu năm rưỡi.
Hai người giằng co rất lâu, cuối cùng mới chịu nhượng bộ nhau, quay lại bên nhau.
"Cả đời tôi chẳng hưởng mấy ngọt ngào, cứ bởi đủ thứ lý do mà gặp chuyện không hay. Chỉ có Lục Tây Kiêu là từ đầu tới cuối luôn kiên định chọn tôi."
Ngay cả mẹ ruột cũng không cần cô.
Chỉ riêng Lục Tây Kiêu coi cô như báu vật hiếm có.
"Còn trong suốt chuyện này, anh ấy hoàn toàn bị động và vô tội. Anh ấy không nên vì tôi mà chịu bất cứ tiếng xấu nào."
"Chuyện cũ không vì năm tháng trôi mà chôn vùi. Ít nhất những ngày đêm cô độc ấy vẫn nhắc tôi nhớ. Tôi vẫn hận bà, không thể tha thứ những gì bà đã làm; nhưng tôi không muốn dây dưa thêm, chỉ mong từ đây sống chết không liên quan."
"Có lẽ những gì tôi làm sẽ có người không hiểu, nhưng tôi sẽ không đổi. Phần thiện nguyện lấy đức báo oán của tôi đã bị bào mòn hết trong bao lần va vấp và khổ ải. Dựa vào đâu khi tôi cần bà nhất bà lại thờ ơ, để bây giờ tìm đến tôi là tôi phải gạt hết hằn thù, không hé lời oán trách?"
Đôi mắt Chu Vãn hơi tròn, nom hiền và non, không chút gây hấn; nhưng ở cô lại có một thứ nặng trĩu non tơ rất tự nhiên.
Cô ngồi bên khung cửa ngược sáng, đối diện là ống kính, phía trước nữa là đồng nghiệp quây lại.
Một mình cô, lưng gầy thẳng tắp, toát ra sự cố chấp dịu dàng.
Như thể đơn độc đứng ở phía đối diện với thế tục.
"Đã đến nước này, tôi muốn nhân dịp này nói với Quách Tương Linh-suy cho cùng từ nay về sau chắc chúng ta không còn cơ hội để nói chuyện."
Giọng cô vẫn mềm, nhưng quấn quanh là sự dứt khoát gọn ghẽ; từng chữ rơi xuống chắc nịch: "Quách Tương Linh, duyên mẹ con giữa tôi với bà đã kết thúc từ năm bà bỏ rơi tôi. Từ nay về sau, tôi sẽ không còn dây dưa gì với bà nữa. Bà không yêu tôi, tôi cũng sẽ không yêu bà. Sau này mọi chuyện của bà đều chẳng liên can đến tôi."
Kết thúc, máy quay tắt.
Chu Vãn đứng dậy, lại trở về vẻ bình thường, cúi người thật sâu trước đồng nghiệp đứng phía trước: "Xin lỗi, vì chuyện của em mà làm phiền mọi người, mọi người vất vả rồi."
Cô vừa bước ra thì Quý Khiết bất ngờ lao tới, dang tay ôm chầm lấy cô.
Chu Vãn bị cô ấy va trúng loạng choạng mấy bước, mới kịp ôm lại.
"Vãn Vãn." Quý Khiết hít hít mũi: "Sao hôm qua cậu không nói với tớ những chuyện này."
Chu Vãn khựng một nhịp, rồi cười: "Giờ chẳng phải tớ đang nói với mọi người rồi à."
"Mấy người trên mạng chẳng hiểu gì mà nói bừa, đúng là tiếp tay cho ác." Quý Khiết nói: "Cậu yên tâm, sau này ả ta mà dám tới nữa, tớ đánh cũng đuổi ra ngoài. Sao lại có kiểu làm mẹ như vậy, còn dám tới tìm cậu, quá đáng thật."
Chú Diệp bên cạnh cũng nói: "Cứ yên tâm, mọi người đều đứng về phía cháu. Dù có chuyện gì thì cùng nhau đối mặt."
Những đồng nghiệp khác cũng nhao nhao hưởng ứng.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất