Đám lưu manh nào dám nán lại, vội vã dìu nhau chui lên xe phóng mất. 

             Thấy Giang Ninh một mình đuổi sạch bọn đầu trọc, bà con hàng xóm xung quanh đồng loạt vỗ tay. 

             "Bác sĩ Giang, đỉnh thật đấy!" 

             "Đúng vậy, bác sĩ Giang, cảm ơn anh đã đứng ra vì khu phố của chúng tôi!" 

             "Phải đó, bọn lưu manh trước giờ chỉ biết bắt nạt chúng tôi, từ nay có bác sĩ Giang, chúng tôi chẳng còn sợ nữa!" 

             "Phải, bác sĩ Giang chính là đại anh hùng của khu phố này!" 

             Từng người hàng xóm, sau khi thấy Giang Ninh ra oai, đều thi nhau khen ngợi anh. 

             Bên cạnh, Vương Thắng và Trương Tú Cầm cũng sững người khi thấy anh lợi hại đến thế. 

             Đặc biệt là Vương Thắng! 

             Trước kia, có người tát anh, anh chẳng bao giờ đánh trả, còn đưa nốt bên mặt kia cho người ta tát! 

             Còn bây giờ, Giang Ninh khác hẳn! 

             Mạnh đến phát sợ! 

             Thấy bà con khen ngợi, Giang Ninh cười nói: "Mọi người khách sáo quá! Từ nay ở khu phố này, nếu còn đám côn đồ nào dám bắt nạt mọi người, cứ gọi tôi. Tôi, Giang Ninh, đảm bảo cho chúng nó biết tay, nhớ đời!" 

             Mọi người nghe vậy liền đồng loạt vỗ tay reo: "Hay lắm!" 

             Ở ngoại ô thành phố, đa phần bà con là lao động ngoại tỉnh. 

             Vốn dĩ kiếm tiền đã chật vật, lại còn bị lũ du đãng quanh đây ức hiếp. 

             Giờ có Giang Ninh, họ chẳng còn sợ nữa. 

             "Hân Hân, anh rể cậu bá đạo quá!" 

             "Tớ mê quá đi!" 

             Cô gái mặt tròn lúc này nhìn Giang Ninh mà mặt mũi mê mẩn như say. 

             Lâm Hân Hân bĩu môi: "Thích thì được gì, anh ấy là anh rể tớ rồi!" 

             Cô gái mặt tròn nghe vậy bĩu môi, thầm than: Sao hoàng tử bạch mã chẳng bao giờ rơi trúng mình chứ? 

             "Phải công nhận, tên này đánh ghê thật, trước giờ sao mình không nhận ra nhỉ!" - Lâm Hân Hân lẩm bẩm nhìn Giang Ninh. 

             Trong lòng cô, Giang Ninh luôn là hình tượng đồ vô dụng! 

             Hôm nay thấy anh dữ dằn thế này, thật ngoài sức tưởng tượng! 

             "Chuẩn luôn!" 

             "Anh rể đẹp trai của cậu còn lợi hại hơn tên vệ sĩ mà con nhỏ chảnh chọe Triệu Tư Ngữ dắt theo nhiều!" 

             "Hừ!" 

             "Con nhỏ chảnh chọe Triệu Tư Ngữ ấy ngày nào cũng dựa nhà giàu, mỗi lần lên lớp còn cố tình dắt theo một vệ sĩ. Hân Hân, theo tớ, cậu cứ dẫn anh rể đẹp trai của cậu đến cho nó thấy đi!" 

             "Cho nó biết anh rể cậu vừa đỉnh vừa đẹp trai cỡ nào, ghen lộn ruột luôn!" 

             Cô gái mặt tròn bỗng nói. 

             Nghe vậy, mắt Lâm Hân Hân đảo lia lịa! 

             Đúng ha! 

             Anh rể mình vừa đẹp trai? 

             Lại còn đánh giỏi? 

             Quả là ăn đứt tên vệ sĩ lực lưỡng đi theo Triệu Tư Ngữ! 

             Nghĩ tới cảnh ở trường học, con nhỏ Triệu Tư Ngữ lúc nào cũng ngẩng mặt vênh váo, Lâm Hân Hân lại sôi máu! 

             "Tiểu Điềm, cậu nói chí phải!" 

             "Cảm ơn đã nhắc tớ nhé!" 

             Nghĩ đến chuyện nếu thật sự đưa Giang Ninh bảnh bao thế này theo bên mình làm vệ sĩ, chắc là ngầu khỏi nói! 

             Đến lúc đó cả trường thế nào cũng ghen tị với mình. 

             Nghĩ thế, Lâm Hân Hân liền mỉm cười. 

             "Quyết vậy nhé!" 

             "Triệu Tư Ngữ chẳng phải nói tối mai mở bữa tiệc sao? Quyết định rồi, tớ tham gia!" Lâm Hân Hân hí hửng. 

             Tiểu Điềm ở bên cạnh cũng nói: "Tớ cũng tham gia!" 

             Nói rồi, mắt Lâm Hân Hân sáng rực liếc về phòng khám nhỏ của Giang Ninh lúc này. 

             Khóe môi cô khẽ cười khì. 

             Hôm sau là thứ Năm nên Giang Ninh không tới bệnh viện làm! 

             Buổi sáng, sau khi bán mấy chục liều thuốc, anh ăn qua loa một chút rồi bắt đầu tu luyện! 

             Chiều đến, anh nhắn cho Lâm Thanh Trúc một tin nhắn, 

             Muốn hỏi dạo này cô thế nào, sao mãi không đi làm? 

             Thế nhưng khổ nỗi là tin nhắn gửi đi chẳng khác gì đá ném ao, Lâm Thanh Trúc hoàn toàn không trả lời! 

             Điều đó khiến anh hơi khó chịu. 

             Cầm điện thoại, anh thầm nhủ: "Chẳng lẽ lần trước Lâm Thanh Trúc uống rượu rồi bị ảnh hưởng sức khỏe à?" 

             "Nhưng kỳ lạ thật!" 

             "Đã ba bốn ngày rồi, có say đến mấy cũng phải tỉnh chứ?" 

             Anh lẩm bẩm trong lòng. 

             Đúng lúc anh đang nghĩ ngợi, ngoài cửa bỗng vang lên tiếng gõ cộc cộc cộc. 

             "Ai đó?" 

             Anh đi ra mở cánh cổng sắt nhỏ. 

             Cửa vừa mở, một bóng dáng xinh đẹp hiện ra trước mắt anh. 

             Người đến là em vợ anh: Lâm Hân Hân! 

             Hôm nay Lâm Hân Hân ăn diện cực kỳ đẹp: trên mặc áo phông trắng in hình rộng, dưới là chiếc quần jean siêu ngắn. 

             Đôi chân trắng nõn, dài thon, mang đôi giày thể thao trắng! 

             Tóc cô cột cao. 

             Trên gương mặt yêu kiều điểm chút phấn nhẹ. 

             Nhìn chẳng khác gì một cô tiên. 

             "Anh rể!" 

             Vừa thấy Giang Ninh, Lâm Hân Hân đã mừng rỡ như bắt được vàng. 

             Thấy em vợ bỗng dưng nhiệt tình quá mức, anh khẽ nhíu mày. 

             Con nhóc này chẳng lẽ lại tới mượn tiền? 

             Chết tiệt! 

             Chắc chắn rồi! 

             "Em lại tới vay tiền tôi à? Nói trước, tôi không có xu nào đâu!" Giang Ninh cảnh giác ra mặt. 

             Lâm Hân Hân lườm anh một cái: "Nhìn cái điệu bộ của anh kìa, em trông giống hạng người đó à?" 

             "Giống!" 

             "Xì!" 

             "Nói thật nhé, em nhớ anh nên mới tới tìm đấy!" - Lâm Hân Hân vừa nói vừa nghênh ngang bước vào phòng khám nhỏ của Giang Ninh! 

             "Em nhớ tôi?" 

             Giang Ninh tưởng mình nghe nhầm. 

             "Đúng rồi!" 

             "..." 

             "Sao, em không được nhớ anh à?" 

             Cô chống nạnh, trông như một cô nàng lắm chiêu. 

             Giang Ninh không muốn đôi co, liền nói: "Được, được! Em là đại tiểu thư, em nói gì cũng đúng!" 

             "Hì hì, nói thế mới đúng chứ, đúng là anh rể ngoan của em!" 

             Giang Ninh bực bội liếc con nhóc này, cứ cảm thấy cô đến đây chẳng có ý tốt. 

             "Nói đi, em tìm tôi rốt cuộc có việc gì?" 

             Anh không ngốc; đương nhiên biết cô đâu rảnh mà đến chơi. 

             Lâm Hân Hân chớp chớp mắt: "Thật ra là không có chuyện gì đâu…" 

             "Thật à?" 

             "Giả đó, haha!" 

             "Thật ra hôm nay em tới là muốn nhờ anh rể một việc nhỏ thôi!" 

             Nói xong, cô chớp mắt nhìn anh, làm bộ tội nghiệp. 

             Con nhóc chết tiệt, định dùng mỹ nhân kế à? Mơ đi! Dược Vương như tôi sao có thể bị sắc đẹp của em mê hoặc? 

             "Nói xem, em muốn tôi giúp gì?" Anh ngẫm rồi hỏi. 

             "Chỉ là chuyện nhỏ thôi: tối nay anh rể đi dự một bữa tiệc tụ tập bạn học với em nhé!" Lâm Hân Hân nói. 

             "Đi dự bữa tiệc?" Giang Ninh sững lại. 

             "Đúng vậy!" 

             "Bữa tiệc do bạn em tổ chức, ngay tại biệt thự nhà cô ấy!" Lâm Hân Hân nói. 

             "Chỉ vậy thôi à?" Anh ngờ vực. 

             "Đúng, chỉ vậy thôi!" Lâm Hân Hân nói với vẻ chân thành. 

eyJpdiI6Im52cEtSZ0RJTEZVRml2TmRDQUk0VGc9PSIsInZhbHVlIjoiWWlDZmptUlFrTTlHVW95VzlKU0hhejRyQ00yTDVzUDgySzZBNGtMNVlreWlzNTJsaXdtZGJmRjkyZDBCMDI3V2JZZ0Z0T1gxcVpEdzcyN2loZ1RIbktvQkFvdk5cL0ZXZlwvdW42UXFZSEFkRk1vUEl6VG5SUDlQVU4xTzFRZnZNYm1TeFo3MlJsa2VvNVptQm5uWklHTW14NGZQK05HbWtXcmhcL0ZSWDFxckRsUU92djVzYXRaVXIrSWE4MG1qUkNWIiwibWFjIjoiZjA2NGNiNGJjMzJlNWEzZjdkNTE3OGU2NjBjMDBjM2Y0ODg2NjE5YjdjM2VjNzMwMTU3ODJmYzU3YjIxNmYyMiJ9
eyJpdiI6InJSU1lKbWZyRjBFKzBpdDZPeWljZVE9PSIsInZhbHVlIjoiS09TbE5QTkU4d0V2TndOQTZiTU5FY0c1dXRxY3JqNVlQWVZVSFwvOGwyTUttdjlTTmlhUEl6OXNhS2Q3aVkydGNEVzcySDAyZlgwODZyNFdMV2ZXcGFXTGNsNkZFQVRidzFVdUhTWk9zckN0bXd3aTdIZTU1bTNLUHU3T2FrZUt4RW9QckYyXC9FY0hxVGZoK1hIcmdcL1FQb014elJYXC9SRWhCMnkzREhrQ1huZUl4M0RDOXE4dStyWkR6V09VZEYrTHFKVFJZcjN5cUx0dmFVY0U2T1hXZUlBMHRRUkNZeEQ0ZFFaM1UwbjNUU1piOFUyOTQwWmpybE1Ea3lIZnQwSU5GSTljVFd4WnBvcWxrU0VtenkwMmw5V1FWdU5LNFdcL0g2QVhtUTRvaWl5R1lOakdoOWJjM3pRV1Y4SzZZS1lwbTBuTzVIaWxlalpOeG5iRXNvUmFJT05CSXcrVCtLMkxaOCtBY3pOTlJWK3didUN2aEtRQzVUK1RRazM1c252RWoiLCJtYWMiOiJhMzQ4MGI1YjIzZTdmMzZiNmZlYzNlZTUzOGY2MzhkZTk2ODJlMWNlMmYwNDYxZGExYmIzNjdkMzY2MDJmN2RjIn0=

             "Nếu tin em thì tôi đúng là đồ ngốc!" Giang Ninh nói.

Advertisement
x