Nghe xong, Giang Ninh mới vỡ lẽ: thì ra gã đầu trọc cùng đám kia là bọn du côn có tiếng ở khu phố này!
Nhưng Giang Ninh có sợ không?
Tất nhiên là không!
Anh chính là Dược Vương tuyệt thế kia mà!
Sợ cái nỗi gì!
"Anh Vương, chị dâu, hai người cứ yên tâm!"
"Em sợ đủ thứ, riêng rắc rối thì không!"
Nghe Giang Ninh nói chắc nịch vậy, Vương Thắng với Trương Tú Cầm cũng đành không nói thêm.
Bọn đi tống tiền lại bị Giang Ninh tống tiền ngược 5 vạn tệ.
Đã thế, đám lưu manh ấy còn phải uống… nước tiểu của Giang Ninh!
Không biết lúc biết sự thật, bọn chúng có phát điên không nữa!
Bán thuốc!
Đi làm!
Tu luyện!
Cuộc sống vẫn như thường!
Chỉ là lạ một điều, từ hôm Lâm Thanh Trúc say rượu xin nghỉ, hai ngày nay cô ấy vẫn chưa đi làm lại.
Vốn dĩ Giang Ninh còn định hỏi cô về chuyện linh khí trong cơ thể, nhưng cô nghỉ mãi, khiến anh bực mình.
Hôm ấy, như thường lệ, Giang Ninh tan ca trở về.
Còn chưa tới y quán nhỏ của mình, đã thấy Vương Thắng hớt hải chạy ào tới.
"Tiểu Giang… Tiểu Giang…"
Thấy Vương Thắng như lửa cháy đến chân, Giang Ninh không khỏi kinh ngạc.
"Anh Vương, có chuyện gì?"
"Tiểu Giang, đừng hỏi nữa, chạy mau! Đừng về phòng khám!"
Vương Thắng thở hồng hộc.
"Sao vậy?" Giang Ninh ngạc nhiên.
"Vì… vì bọn du côn đang chặn em ở trước cửa!" Vương Thắng nói.
Nghe đến "du côn", đầu óc Giang Ninh lóe lên: chẳng lẽ là bọn lần trước phải uống nước tiểu?
"Có phải đám tống tiền lần trước không?"
"Đúng đúng, chính bọn chúng!"
Nghe vậy, Giang Ninh cười khảy.
Mẹ nó chứ!
Dám tự mò tới?
Chẳng phải tự tìm đòn sao?
"Giờ chúng ở đâu?" Giang Ninh hỏi.
"Ở ngay y quán nhỏ của em!"
"Tiểu Giang, nghe anh này, đi ngay đi, tuyệt đối đừng quay về!"
"Anh nghe bọn du côn nói chúng đã biết chuyện em chơi khăm."
"Hơn nữa tên đầu trọc lần trước - anh Báo - còn kéo hơn chục đàn em, định 'xử' em cho ra trò!" Vương Thắng vội vàng kể lại.
Giang Ninh mỉm cười: "Anh Vương, đừng lo!"
"Hôm nay để anh thấy thế nào là khắc tinh của kẻ ác!"
Thấy Giang Ninh còn muốn quay về, Vương Thắng chộp lấy cánh tay anh: "Tiểu Giang, sao em không nghe lời vậy?"
"Bọn đó ra tay độc lắm!"
"Lần trước anh nghe nói, chúng đánh một kẻ gây chuyện vỡ cả hộp sọ, nằm viện mấy tháng liền!"
"Huống hồ lần này em vừa chơi khăm lại còn lừa tiền chúng!"
Nghe xong, Giang Ninh vỗ vai trấn an Vương Thắng: "Anh Vương, anh cứ yên tâm đi!"
"Đi thôi!"
"Để xem bọn tép riu ấy chặn em kiểu gì!"
Nói rồi, Giang Ninh thật sự đi thẳng về y quán nhỏ của mình.
Thấy anh quyết quay về, Vương Thắng chỉ biết lắc đầu thở dài.
Thanh Dật Đường.
Lúc này trước cửa đỗ hai chiếc xe van và một chiếc Buick màu đen.
Ngay trước cửa, hơn chục tên du côn đứng chật kín!
Mỗi đứa đều lăm lăm ống thép, hùng hổ bao vây trước cửa phòng khám nhỏ của Giang Ninh.
Tên cầm đầu đầu trọc - anh Báo - ngậm điếu thuốc, kéo ghế, vắt chân chữ ngũ ngồi chình ình.
"Anh Báo!"
"Thằng nhãi đó sao còn chưa về?"
Tên du côn Cẩu Tử quay sang hỏi gã đầu trọc.
Hôm trước chính Cẩu Tử giả đau bụng, bị Giang Ninh lừa chẩn đoán là mắc hội chứng AISB, còn khiến mấy tên phải uống nước tiểu hai ngày liền!
Nghĩ đến chuyện này, Cẩu Tử chỉ hận không thể xé xác Giang Ninh ra từng mảnh.
"Yên tâm!"
"Thằng nhãi đó chạy đằng trời!"
"Ông đây đã dò hỏi rồi, thằng khốn này ở ngay khu này!"
"Lần này, có mọc cánh cũng không thoát!"
Anh Báo vừa rít thuốc vừa nói.
Hàng xóm láng giềng xung quanh thấy nhiều du côn tụ ở cửa phòng khám của Giang Ninh, cũng ùn ùn kéo tới xem náo nhiệt.
"Sao trước cửa phòng khám của thần y Giang lại tụ tập nhiều du côn thế?" Một số người chưa rõ chuyện hỏi.
"Chắc bác sĩ Giang đắc tội với chúng rồi!"
"Ôi, biết làm sao giờ? Thuốc của bác sĩ hiệu quả thế, lỡ bị bọn kia đánh cho bị thương thì sau này ai bán thuốc cho chúng ta?"
"Đúng đấy đúng đấy!"
"Tên lưu manh kia tôi biết, hình như gọi là anh Báo, chuyên cho vay nặng lãi và thu tiền bảo kê ở ngoại ô thành phố!"
"Thế à?"
"Đúng, đúng, chính bọn này!"
"Bọn này ở khu phố này ác nổi tiếng, thần y Giang sao lại chọc vào chúng nhỉ?"
"Ai mà biết!"
Giữa đám đông, có hai bóng dáng xinh xắn cũng mở to mắt nhìn cảnh trước mặt.
"Hân Hân, đây là phòng khám của anh rể cậu à?"
Một cô gái mặt tròn, tóc cột nơ, mặc váy ngắn quay sang hỏi Lâm Hân Hân bên cạnh.
Cô gái xinh đẹp đứng cạnh không ai khác chính là em vợ của Giang Ninh, Lâm Hân Hân!
Thì ra hôm nay con bé tình cờ dẫn bạn cùng lớp đi ngang qua, định ghé xin Giang Ninh ít tiền tiêu vặt, ai ngờ vừa tới đã thấy đông du côn chặn ngay trước cửa!
Thấy vậy, Lâm Hân Hân nhíu mày.
"Ừ."
"Hân Hân, anh rể cậu sao lại đụng đám lưu manh thế này, biết làm sao giờ?" cô bạn hỏi.
"Tớ biết sao được!"
Nhìn đám du côn trước cửa, Lâm Hân Hân bực bội nói: "Cái tên này, dạo này toàn rước rắc rối!"
Đúng lúc đó, đám đông bỗng xôn xao.
"Mau nhìn, thần y Giang về rồi!"
"Ơ, Giang Ninh còn dám quay lại à?"
Mọi người nhìn sang bên trái, thấy Giang Ninh đi cùng Vương Thắng đi thẳng về phòng khám của mình.
"Hân Hân, ai là anh rể cậu thế?"
"Chính anh chàng đẹp trai nhất kia kìa."
Cô gái mặt tròn vừa nhìn thấy Giang Ninh liền bị vẻ điển trai hút hồn.
"Wow!"
"Hân Hân, anh rể cậu đẹp trai quá đáng luôn!!" cô nàng mê mẩn.
Lâm Hân Hân thì lầm bầm: Đẹp trai thì để làm gì? Chẳng phải vẫn là thằng con rể ăn bám nhà mình sao?
"Hân Hân, anh rể đẹp trai của cậu sắp bị đánh rồi, cậu không giúp à?" cô gái mặt tròn hỏi.
"Giúp gì mà giúp!"
"Báo công an hoặc gọi người tới chứ!"
"Hứ!"
Nói rồi, Lâm Hân Hân liếc Giang Ninh phía trước: "Chuyện do anh ta tự gây ra thì tự giải quyết, bản cô đây còn lâu mới giúp!"
Lúc này, Giang Ninh đã đi tới y quán nhỏ!
"Anh Báo!"
"Thằng nhãi đó về rồi!"
Bên này, Cẩu Tử vừa thấy Giang Ninh quay lại liền la lên với anh Báo đầu trọc.
"Nói đi, hôm nay tính sổ thế nào!"
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất