Giang Ninh tức điên!
Tâm trạng tụt dốc!
Đặc biệt là màn xuất hiện oai phong vừa nãy của mình bị phá bĩnh!
Hình tượng anh hùng bảnh bao coi như tiêu tùng.
Nhưng thấy thằng Hoàng Mao lôi cả mười tám đời tổ tông ra thề độc, Giang Ninh nói: "Được, tạm tin mày lần này!"
"Vậy… tôi có thể đi chưa?"
Hoàng Mao ôm cái miệng đang chảy máu, run rẩy hỏi.
"Đi?"
"Đi cái con khỉ!"
"Chuyện kia là chuyện kia! Còn khoản mày bắt nạt hai cô gái, tao chưa tính với mày đâu!"
Nói xong, Giang Ninh túm tóc Hoàng Mao, xách y như xách con lợn chết, lôi tên côn đồ tới chỗ Lâm Thanh Trúc và Tô Kỳ.
Lâm Thanh Trúc sững người!
Cô nằm mơ cũng không ngờ Giang Ninh lại xuất hiện ở đây!
Càng khó tin hơn là vừa nãy anh chỉ nhấc tay nhấc chân đã dẹp gọn mấy tên du côn.
"Thanh Trúc, anh chàng đẹp trai này là ai vậy?"
Tô Kỳ thấy Giang Ninh bảnh bao quá nên chưa kịp nhận ra, còn tưởng là bạn nào khác của Lâm Thanh Trúc!
"Anh ấy chính là Giang Ninh." Lâm Thanh Trúc nói.
"Hả?
Hắn… chẳng phải cái thằng con rể ăn bám vô dụng, mở phòng khám đó sao?
Sao… sao hắn lại thành ra thế này?"
Tô Kỳ tròn mắt kinh hãi.
Lâm Thanh Trúc hiểu vì sao Tô Kỳ sốc, cũng không giải thích!
Vì chính cô cũng không hiểu nổi.
Lúc này Giang Ninh đang giữ chặt Hoàng Mao, bước lại.
"Hì hì, Lâm Thanh Trúc, với cả cô em xinh đẹp này, vừa nãy thằng khốn này có bắt nạt hai người không?"
Tô Kỳ khẽ gật đầu.
"Đồ xấu xa! Đồ xấu xa!
Cho mày dám bắt nạt cô ấy!"
Giang Ninh giơ tay tát thẳng vào mặt Hoàng Mao!
Bốp! Bốp! Bốp!
Những cái tát giòn tan làm mặt Hoàng Mao sưng vêu!
Nước mắt nước mũi chảy ròng ròng!
Nhìn Giang Ninh thẳng tay tát Hoàng Mao, Lâm Thanh Trúc và Tô Kỳ đều đứng hình.
"Giang Ninh… thôi đi!"
Cuối cùng Lâm Thanh Trúc mềm lòng, lên tiếng khuyên.
"Không được!"
"Thằng này dám ức hiếp cô, phải cho nó một bài học!"
"Không thì chẳng phải tôi đến công cốc à?"
Anh nói nghe cũng có lý.
"Giang Ninh, thật sự thôi đi, lỡ anh đánh hắn bị thương, cảnh sát sẽ tìm đến anh đấy!" Lâm Thanh Trúc nói.
Nghe vậy, anh mới chịu dừng tay.
"Được rồi, nể mặt cô, tạm tha cho thằng khốn này!"
"Cút!"
Dứt lời, anh đá một phát vào mông Hoàng Mao, đạp hắn bay xa gần hai mét!
Hoàng Mao lồm cồm bò dậy, vội leo lên xe chuồn mất!
Trò hề này cuối cùng cũng kết thúc vội vã khi Giang Ninh xuất hiện.
"Thanh Trúc, tớ đi trước nhé!"
Tô Kỳ lúc đầu còn lơ mơ vì rượu, bị bọn du côn dọa một trận là tỉnh hẳn.
"Ừ, về nhanh đi!" Lâm Thanh Trúc nói.
Tô Kỳ chào tạm biệt Lâm Thanh Trúc, lại liếc Giang Ninh hai cái với ánh mắt kỳ lạ rồi vội bắt taxi rời đi!
Trên đường phố lúc này chỉ còn Lâm Thanh Trúc và Giang Ninh.
Đêm tháng 10 ở Ninh Thành vẫn lạnh lắm!
Hôm nay Lâm Thanh Trúc mặc hơi mỏng, gió đêm thổi qua, cô kéo chặt vạt áo, thân hình mảnh mai khẽ run.
Còn anh thì sao?
Chẳng có chút ga-lăng nào, khoác áo da đứng đó khoái chí.
Không thèm an ủi cô một câu, cũng chẳng buồn cởi áo khoác cho cô đắp!
Mãi một lúc sau, anh mới buột miệng:
"Nói đi, sao tự dưng gọi tôi tới?"
"Chẳng lẽ kêu tôi qua để đánh nhau hộ à?"
Lâm Thanh Trúc cứ tưởng anh sẽ an ủi mình đôi câu - dù gì vừa rồi cũng hoảng hồn, đến điện thoại còn bị đập nát!
Ai ngờ anh chàng này chẳng biết điều, mở miệng ra là nói vậy.
"Tôi… đâu có bảo anh đến!"
Lâm Thanh Trúc giận nói.
"Ơ? Thế tin nhắn tôi nhận là ai gửi?
Ma gửi chắc?"
Lâm Thanh Trúc không biết giải thích sao, hừ một tiếng tức tối rồi quay lưng bỏ đi!
Thấy cô đi về phía xe, Giang Ninh nhíu mày: Mình nói sai ở đâu chứ?
Phụ nữ!
Quả là sinh vật khó hiểu!!
Anh theo Lâm Thanh Trúc lên xe, ngồi vào ghế phụ!
Cô phớt lờ anh, nổ máy xe!
Rầm!
Vì quá tức, Lâm Thanh Trúc tưởng đạp phanh ai dè lại đạp nhầm ga, đầu xe đâm thẳng vào cột điện phía trước!
Đầu chiếc Porsche móp dúm lại!
"Vãi chưởng!"
"Lâm Thanh Trúc, cô làm cái gì vậy? Muốn tự sát thì đừng lôi tôi theo chứ!"
Vừa dứt lời, Lâm Thanh Trúc gục xuống vô lăng khóc òa!
Tiếng khóc nức nở vang giữa đêm!
Cô khóc đến thương tâm!
Đến tủi thân!
Khiến Giang Ninh cũng ngơ ngác!
Nhìn Lâm Thanh Trúc khóc oà, anh không biết nói gì.
"Này này, sao cô lại khóc? Không đến mức vậy đâu?"
"Xe hỏng thì sửa được mà!"
Đang lúc anh định dỗ dành, Lâm Thanh Trúc bỗng gào lên: "Giang Ninh, đồ khốn, im đi!"
"Tôi ghét anh!"
"Tôi hận anh!"
Giang Ninh: "..."
Liên quan quái gì đến tôi chứ?
Anh chỉ thấy mình lúc này oan ức muốn khóc!
Nhưng thấy "nữ thần băng sơn" vốn bướng bỉnh kiên cường lại khóc thảm thế, anh không khỏi nghĩ thầm: Chẳng lẽ còn nguyên nhân khác?
"Này này, rốt cuộc cô sao vậy?"
Anh đưa tay đỡ cô!
"Đừng chạm vào tôi!"
"Để tôi yên!"
"Từ nay tôi không muốn gặp lại đồ khốn như anh nữa!"
Lâm Thanh Trúc gào lên.
Gào xong, cô bỗng nôn oẹ liên hồi!
Hôm nay cô uống không ít rượu vang, tửu lượng vốn kém, thêm gió lạnh táp vào, cuối cùng không chịu nổi mà nôn thốc nôn tháo.
Nhìn cô nôn đến xanh mặt, trong lòng anh vừa bực vừa bất lực.
Chết tiệt!
Phụ nữ đúng là không nên uống rượu, uống nhiều là phát rồ!
Lâm Thanh Trúc vẫn vừa khóc vừa nức nở!
Cô vốn là một người con gái mạnh mẽ!
Nhưng suy cho cùng, cô vẫn là con gái!
Cô cũng biết yêu!
Cũng biết hận!
Cô hiểu rõ cuộc hôn nhân giữa mình và Giang Ninh chỉ là giả!
Còn Giang Ninh không hề biết trên vai Lâm Thanh Trúc đang gánh một bí mật nặng như núi!
Cô từng nghĩ, chỉ cần kết thúc cuộc hôn nhân giả ấy là có thể bắt đầu lại!
Nhưng cô chợt nhận ra mình dần nảy sinh cảm tình với Giang Ninh!
Ngay cả chính cô cũng không ngờ!
Tối nay, thấy bạn thân hạnh phúc, thấy những đôi trẻ tay trong tay!
Nghĩ lại bản thân!
Nghĩ đến chuyện vừa rồi Giang Ninh chẳng thèm quan tâm mình…
Đến một câu an ủi cũng không có!
Cô hận, cô giận!
Tủi thân!
Đau đớn!
Yêu ghét lẫn lộn!
Tất cả!
Cuối cùng như con đập vỡ bờ, ồ ạt trào ra!
Cô ghét chính mình vì sao giờ lại có cảm tình với cái đồ con rể ăn bám vô dụng ấy?
Càng ghét hơn là Giang Ninh thì đần như heo, chẳng hiểu gì về cô!!!
Khóc!
Khóc cho thỏa!
Còn anh thì ung dung ngồi ghế phụ, thảnh thơi hấp thụ linh khí của cô!
Cuối cùng, Lâm Thanh Trúc khóc mệt rồi cũng tỉnh táo!
Cô lau khô nước mắt, ngẩng đầu!
"Xin lỗi, lúc nãy tôi hơi quá."
Lâm Thanh Trúc không nhịn nổi nữa, chộp cái gối tựa sau lưng ném thẳng vào người anh.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất