Giang Ninh quay đầu thấy Lâm Thanh Trúc xinh đẹp, anh nở nụ cười. 

             "Rảnh rỗi nên qua đứng hóng gió thôi!" 

             "Còn cô? Tìm tôi có việc gì?" 

             Lâm Thanh Trúc bước tới đứng cạnh anh. 

             Trước đây, cô hiếm khi lại gần Giang Ninh vì cứ thấy anh chàng này có chút dê xồm, nhưng hôm nay cô vẫn chủ động tiến lại gần. 

             "Không… chỉ muốn tới xem anh thế nào." 

             "Ồ." 

             Hai người cứ thế đứng cạnh nhau ngoài ban công. 

             "Giang Ninh, nói cho tôi biết đi, rốt cuộc anh đã làm thế nào?" 

             "Ơ? Cái gì?" 

             "Chữa khỏi vết bỏng cho cậu bé bị bỏng ấy?" 

             Cuối cùng, Lâm Thanh Trúc cũng hỏi ra điều băn khoăn trong lòng. Dù sao chỉ vỏn vẹn hai mươi phút đã cứu một cậu bé đang nguy kịch, đúng là khó tin. 

             Giang Ninh cười hì hì: "Tôi nói rồi, đây là tuyệt chiêu riêng của tôi, vô địch luôn!" 

             Lâm Thanh Trúc liếc xéo anh một cái. Dĩ nhiên cô biết anh đang nói đùa. 

             Thôi vậy! Đã không muốn nói, cô cũng không gặng nữa. Ai cũng có bí mật của riêng mình, như chuyện cô và anh kết hôn giả chẳng hạn. 

             "Trông sắc mặt anh không được tốt lắm, có phải chữa cho cậu bé đó mệt không?" Cô ngẩng lên nhìn gương mặt hơi tái của anh, lo lắng hỏi. 

             Giang Ninh nói thật: "Cũng hơi mệt…" 

             "Vậy anh mau về nhà nghỉ đi. Yên tâm, bên Khoa Y học cổ truyền ở đây có tôi với lão Phùng trông, sẽ không có chuyện gì đâu." 

             "Ờ, thế coi như cô đang quan tâm tôi à?" 

             Lâm Thanh Trúc nói: "Là đồng nghiệp, quan tâm anh chẳng phải nên sao?" 

             "He he, đã quan tâm tôi rồi thì… cho tôi sờ cô một chút được không?" 

             "Sờ tôi á?" Mặt Lâm Thanh Trúc sầm lại ngay! 

             "Giang Ninh… anh…" 

             "Đồ lưu manh!" 

             Mắng anh một câu, mặt đỏ bừng vì xấu hổ lẫn tức giận, cô quay đầu bỏ đi. 

             Vốn dĩ cô thật lòng lo cho anh, ai ngờ tên này lại đột nhiên giở trò bậy bạ… 

             Hình tượng "thần y" mà anh từng gây dựng trong lòng cô bỗng chốc sụp đổ tan tành! 

             Còn Giang Ninh thì đứng đó, mặt mũi đầy ấm ức. 

             "Mẹ nó chứ, tôi muốn chạm vào cô chỉ để hấp thu linh khí thôi, cô nghĩ cái gì vậy?" 

             "Trời ơi, oan ức chết đi được!" 

             "Chết tiệt, không được. Lát nữa nhất định phải hỏi cho ra nhẽ chuyện linh khí với cô ấy, nếu không cô ấy cứ coi tôi là gã đàn ông dê xồm thì hỏng bét!" 

             "Dù sao, mình là một trai đẹp trong sáng như ngọc mà!" 

             Quyết định xong, anh quay về Khoa Y học cổ truyền của mình. 

             Một ngày cứ thế lặng lẽ trôi qua. 

             Vì Giang Ninh đã chữa cho cậu bé bị bỏng đó, viện trưởng Phương Thắng Bình còn đích thân đến cảm ơn anh. Đồng thời, ông còn mắng cho tên Cố Thuận Nghĩa ngốc nghếch ấy một trận tơi bời. 

             Giờ cả bệnh viện trung tâm, bất kể Đông y hay Tây y, đều khâm phục Giang Ninh vô cùng! Không chỉ phục vì anh dám công khai đối đầu với Cố Thuận Nghĩa, mà còn phục tài y thuật thần kỳ của anh. 

             Cuối cùng cũng đến giờ tan ca! 

             Giang Ninh đứng ở bãi đỗ xe bệnh viện, chờ cô vợ giả của mình. Anh định bảo Lâm Thanh Trúc chở mình về. 

             Một lúc sau, Lâm Thanh Trúc thay đồ xong đi ra. Vừa thấy "bà xã giả" mặt lạnh của mình, anh hí hửng chạy ngay tới. 

             Vừa định nói: "Vợ ơi, lên xe, mình về nhà thôi!" 

             Thì Lâm Thanh Trúc quay sang bảo: "Giang Ninh, hôm nay anh tự bắt taxi về nhé!" 

             "Ờ?" 

             "Cô không đưa tôi về nữa à?" Giang Ninh ngạc nhiên. 

             "Ừ, hôm nay tôi hẹn bạn thân nên không đưa anh về được!" 

             Nghe vậy, Giang Ninh bĩu môi, thầm nghĩ: 'Chẳng nghĩa khí gì cả! Có bạn thân cái là quên chồng à? Thôi, không đưa thì thôi!' 

             Thế là anh tự gọi taxi về y quán nhỏ của mình. 

             Ninh Thành, quận Đông Thành, phố quán bar. 

             Khi lái chiếc Porsche trắng của mình tới phố quán bar, Lâm Thanh Trúc đã thấy cô bạn thân Tô Kỳ từ xa. 

             Tô Kỳ là tiếp viên hàng không! Hôm nay vừa bay từ Đông Nam Á về nên hẹn Thanh Trúc. 

             Diện chiếc váy liền đỏ khoét ngực, Tô Kỳ thân hình bốc lửa; thêm mái tóc uốn sóng và gương mặt yêu kiều quyến rũ, đúng là một mỹ nữ quyến rũ chết người. 

             Còn Lâm Thanh Trúc vẫn mặt mộc, mặc đồ đen giản dị; vậy mà vẫn đẹp rực rỡ, toát lên khí chất cao quý, tao nhã. 

             "Kỳ Kỳ!" 

             Đỗ xe xong, cô xuống xe gọi bạn thân. 

             Tô Kỳ cười chạy lại: "Thanh Trúc, mấy ngày không gặp, tớ nhớ cậu muốn chết!" 

             "Tớ cũng vậy!" 

             "Dạo này công việc sao rồi, bận không?" 

             "Cũng ổn!" 

             Vừa trò chuyện, hai cô vừa rẽ vào quán bar Zero bên cạnh làm vài ly. Quán bar Zero là quán kiểu tĩnh, trang trí thanh nhã, ấm áp. 

             Hai người vào trong, chọn bừa một chỗ ngồi, gọi một chai rượu vang Lafite rồi trò chuyện rôm rả. 

             "Thanh Trúc, báo cho cậu tin vui này: tớ có bạn trai rồi!" Vừa ngồi xuống, Tô Kỳ đã hào hứng nói. 

             "Thật hả? Gặp ở đâu vậy?" Lâm Thanh Trúc hỏi. 

             "Trên máy bay!" 

             "Nói cho cậu biết nhé, lần này bạn trai tớ là cậu ấm có tiếng ở Ninh Thành đấy! Họ Đỗ, tên Đỗ Thành! Anh ấy làm ăn ở bên Đông Nam Á, nghe nói nhà giàu nứt đố đổ vách!" 

             "Trên máy bay, tớ với anh ấy…" 

             Tô Kỳ hớn hở kể những chuyện mùi mẫn với người bạn trai mới quen; Lâm Thanh Trúc ngồi bên nghe mà bật cười. 

             "Dạo này cậu thế nào, kể tớ nghe với?" 

             Lâm Thanh Trúc nâng ly, nhấp một ngụm: "Tớ vẫn như cũ thôi!" 

             "Thanh Trúc, nói thật nhé, trong đám chị em mình cậu vừa đẹp nhất vừa tài nhất, gia thế lại đỉnh như thế!" 

             "Sao cứ tự làm khổ mình vậy?" Tô Kỳ sốt ruột nói. 

             Lâm Thanh Trúc mỉm cười nhạt: "Tớ thấy ổn mà!" 

             "Ổn á?? Cậu nuôi một thằng chồng giả kiểu ở rể, lại còn phế vật, ngày nào cũng bị người ta chỉ trỏ, cậu thật sự không bận tâm chút nào sao?" 

             Chuyện hôn nhân giả giữa Lâm Thanh Trúc và Giang Ninh, Tô Kỳ đã chướng mắt từ lâu! 

             Nghe Tô Kỳ nói Giang Ninh như vậy, Lâm Thanh Trúc lên tiếng: "Kỳ Kỳ, tớ nói thật nhé, cậu đừng giật mình!" 

             "Gì cơ?" Tô Kỳ hỏi. 

             Lâm Thanh Trúc ngẫm nghĩ rồi nói: "Không hiểu sao, giờ tớ thấy Giang Ninh… thật ra cũng khá tốt." 

             "Cái gì?" Tô Kỳ nghe xong thì như thấy ma, suýt bật dậy. Cô vội đưa tay sờ trán Lâm Thanh Trúc: "Thanh Trúc, cậu không sốt đấy chứ?" 

eyJpdiI6IjV1Kys3Q1Nnd3k4Nk1WZVppd1dmTWc9PSIsInZhbHVlIjoiMHBOclpxeHRGd09hc0N4amdCb1JHZ2JDR3l2QmxoWG5UbmROZ3hvTCtJSytRNnpQQ29ZcXVram13aWRMWHR1RmZBWEFOR2JcL1VlMmhEKzhwTkpiUk9OU2xFOGdOd1BCeElQVTRIMm92UnpwY3lCUHROZ0tSWVwvc2FIMFg0amsxbVVYSUk5bG5mdmR0Q1wvUkc1b2lUdVA3RGU4azRxK01iTk16YzFqWkthRmdvamJXNEhzeWNYZmpTc1hRUzAxU3Q2S1M2dEJVVmlveDI3VGlmOUpGRTZNb3BzZGVPaHVYN3BGazJWcGRNWU1nMWN5azE0T0xaUld2amFubFcrY2IzXC83TENBcGlzOENZcFwvQlV2ajFFRks4UWRObUdaN0g1NUpjVUltalBNSHhCQT0iLCJtYWMiOiI5NjM1ZTRhZWViYjhmNDdkMTEwNWQ1Yzc1OWM2MzJiZDJjNWIxZDU1MjU5MGZiNzQ4M2QyNzYzMzFlY2ViNTRjIn0=
eyJpdiI6IjVUelluR1lnTEMzUENXRElwR1pqd0E9PSIsInZhbHVlIjoiU1R4V3NRWm51N0dFUm9uSFRNU3ZzV1FjRVJ4RmhTOCtZbEg0T25aeThnNEpWV002RzBMVmh5bWVZUXNSc2JpYm9OM1ljZHJlODVGRXJQclgwSjZuemc4RnJlb3Y5Tkk0WnJMWVwvVVVDYjNUOHoybmEzK0JzXC9aXC9lbFwveVkrSFExZHNsNDl0WThNa0VFa2J0VWRsa2NkQTZUYjNTNW96TWlOVTBETGUyYk81ZU1NankxQVRCSEdjUVFDWVNiQldqYjkzT3VoNVJMOHloeEJQQStkQU5QOTN6a0lCcHRCY0FmQVBIeHBEQXVaMW9PMTU3TktnT0FxUXpYajZSMERKSjdkV3BCYzZRSjVXRnladGdobU1xaWhnPT0iLCJtYWMiOiI5ZDU5MDM2Y2YwNjgzYzMwMjE1NDYxMDMzOTgxNmM1Njc1MjY5MDE0MzcwNDY5YTQ0OTZhMTU3NzRkNTFhNWJkIn0=

             "Anh ta, Giang Ninh, một thằng chồng ở rể phế vật, một gã đàn ông hèn tới mức đó, mà cậu lại bảo anh ta khá tốt ư?"

Advertisement
x