Nghe mấy chữ đó, Vương Thắng suýt té ngửa. 

 

"Cậu nói chẳng lẽ là... tập đoàn Thịnh Hồng, công ty địa ốc lớn nhất Ninh Thành ấy hả?" Mắt Vương Thắng trợn tròn, trông như vừa thấy ma. 

 

"Sao, tập đoàn Thịnh Hồng ghê gớm lắm hả?" 

 

Quả thực Giang Ninh không rành về công ty bất động sản Thịnh Hồng. 

 

"Quá ghê là đằng khác!" 

 

"Đó là một trong mười doanh nghiệp tư nhân hàng đầu Ninh Thành đấy!" 

 

"Nghe nói chủ tịch công ty bất động sản Thịnh Hồng còn là người giàu nhất Ninh Thành nữa cơ!" Vương Thắng nói, mặt mũi đầy kích động. 

 

Vãi! 

 

Chủ tịch? 

 

Nữ đại gia giàu nhất? 

 

Nghe Vương Thắng nói vậy, Giang Ninh lập tức mất bình tĩnh! 

 

Hóa ra bà chị mình vừa kết nghĩa hôm nay là một quý cô độc thân hạng kim cương! 

 

"Anh em à, cậu sắp phất to rồi đó!" 

 

"Thấy chưa, một phần tư số nhà ở Ninh Thành là do tập đoàn Thịnh Hồng xây đấy, kể cả tòa cao nhất kia nữa!" Vừa nói, Vương Thắng vừa chỉ về những tòa cao ốc xa xa. 

 

Giang Ninh nhìn về phía xa, thầm nghĩ: Bảo sao Nhan Như Ngọc hào phóng thế, thì ra là đại gia thứ thiệt! 

 

... Hôm sau! 

 

Giang Ninh vẫn bày bán nước bổ khí và nước kiện thể của mình. 

 

Dù có 'chị đại lắm tiền' chống lưng, thì tiền vẫn là của người ta; mình vẫn phải tự thân cố gắng kiếm tiền! 

 

Hôm nay Giang Ninh cố ý bào chế hơn 300 phần thuốc nước để kiếm thêm. 

 

Sáng sớm, sau khi bán hơn trăm phần cho bà con lối xóm đã xếp hàng sẵn, anh vẫn còn dư hơn trăm phần nữa. 

 

Nhưng Giang Ninh không vội. 

 

Dạo này anh đã kiếm được khoảng 400-500 nghìn tệ rồi, nên không thiếu tiền. 

 

Đang định ăn chút điểm tâm rồi tiếp tục thong thả bán thuốc nước, bỗng mấy chiếc xe 7 chỗ rầm rộ đỗ ngay trước cửa nhà Giang Ninh. 

 

Cửa xe mở, từng tốp dân văn phòng áo vest, thắt cà vạt ào vào y quán nhỏ của anh. 

 

Nam có nữ có! 

 

Hơn nữa, toàn là dân văn phòng công ty! 

 

Thấy cảnh này, Giang Ninh cạn lời. 

 

Trời ạ! 

 

Sao lại kéo cả đám dân công sở tới thế này? 

 

Từ trước tới giờ, phòng khám nhỏ của Giang Ninh bán thuốc chủ yếu cho bà con quanh xóm... 

 

Không ngờ lần này lại có mấy chục nhân viên văn phòng tìm tới. 

 

"Bác sĩ Giang phải không, còn thuốc nước không ạ? Chúng tôi muốn mua chút!" 

 

"Bác sĩ Giang, xin bán cho chúng tôi ít thuốc trong tiệm với!" 

 

Đám nhân viên văn phòng chạy vào phòng khám rồi tự động xếp hàng, nói với Giang Ninh. 

 

Thấy có mối, Giang Ninh mừng rỡ ngay. 

 

"Có, có! Mọi người đợi chút!" 

 

Nói xong, anh mang hết hơn trăm phần thuốc nước còn lại ra. 

 

Giá mỗi phần là năm trăm tệ, Giang Ninh bắt đầu bán! 

 

Mấy người mua xong còn không quên chào hỏi Giang Ninh. 

eyJpdiI6IjNZRlBIcjZyUXZ6dU1GNmJJSkp0bUE9PSIsInZhbHVlIjoibmQ3SzlibkxIeEh5OVJWTGx0dUs0OVR2bmptNnc3aEVweHB6XC9EdGNWb0hrdmw1dVwvOGxTUHRhNTBkZlR2VlJ3IiwibWFjIjoiMTM5NzJmODIxMTY0ZmYwYjU5OWE3YzU0ZmVlNzUxOWZhNzkwZmI5MWUyODY2MmMwNmI2NWJlNDM4NGRiMDQ4OSJ9
eyJpdiI6InEwMmJ2dncwRFAzWHF3R0tsdE5xZmc9PSIsInZhbHVlIjoibElDWm80VmNWaVZ0akR1eFZ3aFprZUV0MmU3eVRlNE53dUpyZTlpUkVRV0VoQldHVHJiekhXckx4NWdtN1B4cjczdk1tN1ZCTXdhY0ErcGJucm5XUUtIM2pmMWJWSHlaXC9pZ2Zqd0lyZkh2MThvcHJ3VFJ4cmpuWFFvTUNwNG5IVzQzM3VIZTRxaVNOc05DaklYQ0dXaGJRWXZQa2hFUmJLVGdvam8zQXJjOVVva1lMR0lsMDl1eFdvVGtiS0tnVGVacE9RdXpaQklvcVdsRjd0ZHRmcDI5VTZyRFwvQUNKWnV2c1J2c2JXN2xoYmRUcHFEaHY0YmJMdzkwVk1sZTFsVnNYVVNVSkppOFZxRVRuekU0XC9nNVh6R3BBUzJpSnp0VEZmV1hMU0hFQVVtbUs5QzdaXC9oN21YTGZcL0Y5N3diYyIsIm1hYyI6IjBiNGI2ZDE0ZGM2ZjM2MjY0MzI4ZTk5NDM4M2UyYTk1MmEyYTE0NTkyMWM5Y2Q1OWUyZDg3MmMzYjI3NGNkYzgifQ==

"Quả nhiên y như Chủ tịch bọn mình nói: trẻ, tài, mà lại đẹp trai!"

Advertisement
x