Chẳng mấy chốc, một bát mì bò thơm phức được bưng lên.
Ăn xong, Giang Ninh ngồi tán gẫu với Vương Thắng.
"Giang, y quán nhỏ của cậu giờ hot quá trời, dạo này kiếm kha khá chứ?"
Giang Ninh cười hề hề: "Cũng tạm!"
"Sau này tính làm gì?"
Vương Thắng hỏi như một ông anh trong nhà.
Sau này ư?
Giang Ninh chưa từng nghĩ tới chuyện đó.
Dù gì thì anh mới vừa xuyên không tới Trái Đất.
Về tương lai của mình, thật ra anh cũng mù mờ.
Thực ra, anh muốn quay về đại lục Thiên Long… trở lại thế giới trước kia.
Nhưng vấn đề là muốn về được thì phải hấp thu linh khí… nâng cao tu vi của bản thân.
Linh khí trên Trái Đất này loãng đến mức đáng thương, biết làm sao đây?
"Thôi cứ đi từng bước đã."
Giang Ninh nghĩ ngợi rồi nói.
"Thực ra, cậu không cần lo đâu. Anh biết cậu ở rể nhà họ Lâm cũng tủi lắm, nhưng giờ y quán nhỏ của cậu đang ăn nên làm ra, hoàn toàn không cần dựa vào nhà họ Lâm nữa."
Vương Thắng còn tưởng anh lo lắng vì chuyện làm rể ở nhà họ Lâm.
Giang Ninh chỉ cười nhạt: "Anh Vương lo xa rồi. Dù sao tháng sau tôi sẽ đoạn tuyệt với cái nhà họ Lâm ấy."
"Đoạn tuyệt quan hệ?"
"Giang, chẳng lẽ cậu định ly hôn với cô Lâm à?" Vương Thắng ngạc nhiên.
Giang Ninh muốn nói: Ly thì ly, dù sao cũng chỉ là vợ trên danh nghĩa.
Đang định mở miệng thì Vương Thắng nói tiếp: "Thực ra cô Lâm là người rất tốt. Hồi trước cả nhà họ Lâm đều sỉ nhục, khinh thường cậu, chỉ có cô ấy che chở cho cậu, hơn nữa y quán nhỏ này cũng là cô ấy giúp cậu mở đấy!"
"Tôi thấy đàn ông mà, nếu thật sự yêu một người phụ nữ thì chịu đựng chút cũng chẳng sao!"
Giang Ninh nghe mà ngẩn người.
Trong bụng anh thầm rủa: Tôi yêu cô ta á? Yêu cái nỗi gì!
Cái cô vợ lạnh như băng ấy suốt ngày hiểu lầm mình, đến chạm tay còn không cho - thế gọi là yêu à?
"Thôi, tôi đi làm tiếp đây. Tôi thật lòng mong sau này cậu với cô Lâm sẽ ổn thỏa!"
Cuối cùng, Vương Thắng vỗ vai Giang Ninh đầy chân tình, rồi quay vào quán tiếp tục bận rộn.
Ăn xong, Giang Ninh trở về y quán nhỏ của mình, tiếp tục luyện dược.
Mất hơn một tiếng để làm xong các loại dược dịch bán cho ngày mai, Giang Ninh liền bắt đầu tu luyện Bách Mạch Luyện Thể Quyết.
Từ khi tu luyện Bách Mạch Luyện Thể Quyết, thân thể anh ngày càng cường tráng, đôi mắt cũng sáng hơn hẳn.
Đến chiều, bỗng vài chiếc xe sang dừng trước cửa phòng khám nhỏ của Giang Ninh.
Đi đầu là một chiếc Maybach đen, theo sau là hai chiếc Land Rover Range Rover.
Trương Tú Cầm và Vương Thắng đang nhặt rau ở cửa quán, thấy dàn xế khủng dừng trước phòng khám nhỏ của Giang Ninh thì đều khẽ sững lại.
"Anh Vương, anh Vương, nhìn kìa, người giàu đó!"
Vương Thắng cũng ngoảnh lại, thấy mấy chiếc xe sang, lầm bầm: "Có vẻ phòng khám của cậu Giang thật sự bùng nổ rồi, đến cả giới nhà giàu cũng tới mua thuốc."
"Đúng đúng, thằng nhóc Giang Ninh sắp phát tài thật rồi!"
Đang nói chuyện thì cửa xe bên kia đã mở.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất