Giờ tôi đây là Dược Vương rồi!" 

 

"Họ Giang kia, tôi hỏi lại lần nữa: tối mai anh có về không?" Hân Hân hỏi lại. 

 

"Tai điếc à? Tôi nói rồi: không về!" 

 

Nghĩ đến thái độ của mẹ vợ Trần Lan lần trước, Giang Ninh lại bực. 

 

"Được lắm, thằng họ Giang. Chính miệng anh nói đó, đừng có hối hận nhé! 

 

Hừ, tôi sẽ về báo chị tôi, báo bố mẹ!!" 

 

Hân Hân hậm hực đóng sầm cửa bỏ đi.

Thấy con bé Lâm Hân Hân đi rồi, Giang Ninh cười hề hề ngồi trong phòng khám nhỏ. 

 

"Mẹ kiếp, tưởng tôi vẫn là thằng con rể ăn bám nhu nhược để các người muốn làm gì thì làm à?" 

 

"Phì!" 

 

"Cút quách đi!" 

 

Nghĩ tới bộ dạng tức tối của Lâm Hân Hân, anh thấy lòng hả hê. 

 

Nhưng mà! 

 

Giang Ninh chợt nhớ tới "vợ giả" của mình, Lâm Thanh Trúc! 

 

Không phải vì anh thèm thuồng nhan sắc của cô ta, hoàn toàn là vì trên người cô ấy có thứ linh khí mà anh cần! 

 

Giờ dẫu không tu luyện thì anh vẫn sống khỏe, 

 

Nhưng nếu không có linh khí để tu luyện, anh cứ thấy thiếu thiếu cái gì đó! 

 

Giống như trong tay vốn là viên kim cương trị giá cả trăm triệu mà lại coi như hòn đá thường, đúng là phí của trời! 

 

Chưa kể, những thứ anh pha chế như dịch bổ khí và dịch kiện thể phải được linh khí nuôi dưỡng thì hiệu quả mới tối đa! 

 

Nghĩ vậy, Giang Ninh bỗng thấy mình đúng là nên về một chuyến! 

 

Ít nhất, anh phải làm rõ vì sao Lâm Thanh Trúc lại có linh khí. 

 

Là do thể chất? 

 

Hay trên người cô ấy có món đồ đặc biệt nào đó? 

 

"Thôi được thôi được! Ai bảo tôi tốt bụng thế cơ chứ? Về thì về!" 

 

"Dù gì thì giờ tôi với họ vẫn là người một nhà!" 

 

Quyết định xong, anh dự định hôm sau sẽ về. 

 

Sáng hôm sau! 

 

Vì dược liệu ít, Giang Ninh chỉ bán được 30 phần dịch kiện thể và dịch bổ khí. 

 

Thành ra bà con lối xóm xếp hàng từ tờ mờ sáng đều tiếc hùi hụi! 

 

"Cậu Giang à, cậu phải chuẩn bị thêm thuốc nước đi, không thì bọn tôi biết làm sao?" 

 

"Đúng đó Giang Ninh, chúng tôi xếp hàng hai ngày rồi mà vẫn chưa mua được phần nào!" 

 

"Thần y trẻ ơi, thương bọn tôi với, chịu khó luyện thêm chút thuốc đi." 

 

Trước những lời năn nỉ, Giang Ninh mỉm cười: "Mọi người yên tâm, hôm nay tôi sẽ nhập thêm dược liệu, mai là có thuốc bán rồi." 

 

Nghe vậy ai nấy đều mừng rỡ. 

 

Tiễn bà con đi xong, anh tính tới chợ đầu mối dược liệu Đông y mua thêm hàng. 

 

Hỏi Vương Thắng lấy địa chỉ xong, Giang Ninh bắt một chiếc taxi lên đường. 

 

Chẳng mấy chốc, anh đã tới chợ đầu mối dược liệu Đông y. 

 

Phải nói là chợ khá lớn, thảo dược bên trong cũng phong phú đủ loại. 

 

Dạo một vòng, anh phát hiện còn có vài vị dược liệu quý mấy chục năm tuổi! 

 

Thế là anh phấn khích hẳn lên! 

 

Có những dược liệu này, anh không chỉ có thể luyện dịch kiện thể với dịch bổ khí - mấy loại cơ bản - mà thậm chí còn luyện được những loại thuốc trị bệnh hiệu quả hơn! 

 

"Mua!!" 

 

Quyết xong là anh bắt đầu gom thảo dược. 

 

"Con bà nó, dược liệu này cũng chát phết!" 

 

Mua xong một bọc mà anh đã tốn hơn 20.000 tệ. 

 

Hơi xót ví! 

 

Nhưng cũng mặc kệ! 

 

Có thảo dược mới luyện được thuốc tốt! 

eyJpdiI6Im5oNENLSEhqZ2JUQVMwYzZlTUUweWc9PSIsInZhbHVlIjoiTmhqTXBnNlZIRytXZFpPNEdGbG5LaFkxQ1NGNitYRFBzQmw0Y2p1dFhDdzlTZzNOTzNsZk40VlpPSnFKeDZoZSIsIm1hYyI6IjU2NGRmMDdiNmNiMWI3ZDI1Mjk0NTRjOWM4ODEyZmE2MGZlYTYzOGI3NGJiMDZkNmIzNGUzMmRjYzVhNWE2ZDIifQ==
eyJpdiI6InNja1Iyek95WGpSaWtPOVNjSHRtbXc9PSIsInZhbHVlIjoiUmRTWGNaaEVDWHVHcjBObEplSjk1M1VISWI4aHBmQWtCWHZJc0IxK056cjVVbThZTGZKNStCQzR3TGNmS1N1bmtmemo3V201b0tsZzdHajFEMEw1dFIrOWFBUEFsb0U1NkprVVF1QThCaUE4aUdQNG11aTFKMDRCMWoyM0RMOFA0UjZQdUFoQk1IRHZCK0pnY0NKMG9RPT0iLCJtYWMiOiIyZjVhNDk5NGY3NjRjNjNhOThlNjEyMDk1Y2RlZTNlNDdiYzUwYTQ2NTk4N2IzNTc4YTZjYTQ4MmVlOThjYWI5In0=

Mua!!!

Advertisement
x