"Lão Lâm, anh nói xem cái thằng phế vật đó có phải vận đỏ tới rồi không? Sao phòng mạch nhỏ làm ăn lại hốt bạc thế?"
Trần Lan mặt mày đầy vẻ khó hiểu.
Lâm Thanh Viễn trầm ngâm: "Chuyện này… anh không rõ, có khi là Thanh Trúc đứng sau giúp hắn."
"Ờ ha, sao em lại không nghĩ ra nhỉ?" Trần Lan bất chợt đập mạnh vào đùi.
"Con bé Thanh Trúc vốn hiền lành, trước giờ vẫn đối xử tốt với thằng phế vật đó. Biết đâu nó lén đưa cho thằng họ Giang thứ thuốc gì đó nên phòng mạch của hắn mới đắt khách thế."
"Hừ, đồ phế vật họ Giang! Hóa ra dựa vào tay nghề của con gái tôi mà làm cho cái phòng mạch bé tẹo đó nổi đình nổi đám!"
"Thật vô lý hết sức!"
Nghĩ tới đây, Trần Lan mới vỡ lẽ.
Một thằng con rể vô dụng thì làm sao tự mình khiến phòng mạch đắt khách như vậy? Ngoài việc con gái mình giúp hắn ra, chắc chắn chẳng còn khả năng nào khác!
Càng nghĩ càng tức.
"Không được, chuyện này tôi phải hỏi cho ra lẽ!"
"Lão Lâm, em muốn gọi thằng phế vật ấy về một chuyến, hỏi thẳng mặt cho rõ!"
Lâm Thanh Viễn đáp: "Được."
"Thế nhé, giờ em gọi cho Hân Hân bảo nó nhắn thằng đó về trong hai hôm tới, em phải hỏi trực tiếp cho rõ ràng."
Giang Ninh mấy ngày nay sướng rơn.
Phòng mạch nhỏ bỗng làm ăn bùng nổ khiến Giang Ninh thành người nổi tiếng của cả khu.
Gặp Giang Ninh, ai nấy đều gọi anh là "thần y trẻ"!
Bây giờ, Giang Ninh cuối cùng cũng thấy tự hào vì phát tài, nổi danh, gây dựng sự nghiệp.
Đồng thời, anh cũng kiếm được khối tiền!
Chỉ vài ngày ngắn ngủi, anh đã bỏ túi hơn hai trăm nghìn tệ.
Điều đó khiến Giang Ninh thấy như chạm đỉnh cuộc đời.
"Cậu Giang Ninh, còn 'dung dịch kiện thể' không? Tôi muốn mua thêm!"
"Bà xã tôi dặn phải cảm ơn cậu đặc biệt đấy!"
Vương Thắng, chủ quán mì bên cạnh, mặt mày hồng hào đứng đó nói với Giang Ninh.
Thì ra từ hôm uống "dung dịch kiện thể" của Giang Ninh, tối ấy anh ta "chiến" với vợ suốt ba trăm hiệp!
Thành ra vợ anh, Trương Tú Cầm, hôm sau chân tay gần như rụng rời…
Chưa kể "tinh, khí, thần" của Vương Thắng cũng sung mãn hơn hẳn.
Theo lời anh ta, giờ cảm giác mình như chàng trai 20 tuổi.
Nghe vậy, Giang Ninh cười hì hì: "Tôi chưa pha chế thêm đâu, tối nay tôi làm nhiều một chút."
"Được, được. Đây là tiền thuốc, tôi đặt trước nhé.
Sáng mai tôi qua lấy."
Vương Thắng vừa nói vừa đưa cho Giang Ninh một xấp tiền.
Giang Ninh phấn khởi nhận tiền: "Được rồi, không thành vấn đề."
"Giang Ninh, thuốc của cậu rốt cuộc pha chế thế nào mà thần kỳ vậy?"
Vương Thắng càng thấy khó hiểu!
Trước kia Giang Ninh ngay cả bệnh trĩ còn chữa không nổi!
Vậy mà bây giờ sao đột nhiên thành thần y?
Nghĩ mãi anh ta cũng không hiểu.
Giang Ninh đáp: "Bởi vì em đã thay đổi!"
"Thay đổi á???"
"Đúng vậy, anh Vương không nhận ra à? Giờ em đẹp trai dã man, khí chất ngời ngời mà?"
Vương Thắng khựng lại, ngắm kỹ Giang Ninh.
Ừ thật!
Cậu ta đúng là đẹp trai hơn trước, cơ thể cũng rắn rỏi hơn!
Quan trọng nhất là trên người Giang Ninh giờ toát ra một khí thế sắc bén, khó ai bì kịp.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất