Mà nếu sau này thật sự được ôm một người phụ nữ cực phẩm như thế ngủ mỗi ngày, thì hạnh phúc biết chừng nào. 

 

Và quan trọng nhất là: trên người cô ấy có linh khí!! 

 

Vừa nãy, anh thậm chí còn chưa kịp hút thêm chút linh khí nào. 

 

Nghĩ tới đó, Giang Ninh lại thấy tiếc tiếc! 

 

Nhờ mấy ngày qua các tài xế taxi mua "nước tăng cường sức khỏe", giờ trong tay Giang Ninh đã có hơn ba vạn tệ. 

 

Tuy không nhiều, nhưng anh vẫn rất hài lòng. 

 

Có điều, tài xế taxi tuy có thể mua "nước tăng cường sức khỏe" của Giang Ninh, nhưng đâu thể mua mỗi ngày… 

 

Thành ra mấy ngày sau, việc làm ăn bắt đầu ế dần. 

 

Dù Trương Siêu và mấy người khác sau giờ làm vẫn qua hò hét quảng cáo giúp, nhưng kiểu rao của họ đúng là khiến người ta bó tay.

Giang Ninh đang tính phương án tiếp theo. 

 

Hiện giờ, phía Lâm Thanh Trúc thì không trông cậy được nữa. 

 

Sau khi anh nổi nóng mắng người ta một trận, đoán chừng tuần tới 3.000 tệ tiền tiêu vặt cũng chẳng còn. 

 

Các tài xế taxi quảng bá hết mình mà hiệu quả vẫn kém. 

 

Điều đó làm Giang Ninh đau đầu. 

 

May mà mấy ngày nay anh vẫn chăm luyện Bách Mạch Luyện Thể Quyết, lại có chút tiền dành dụm, nên tạm thời chưa quá lo. 

 

Ngày hôm sau. 

 

Giang Ninh mở cửa phòng khám nhỏ, bắt đầu một ngày mới. 

 

Vừa mở cửa đã thấy mấy bà cụ ngồi trước cửa. 

 

Họ xách giỏ, trong giỏ có đủ loại rau, trông cứ như đang họp chợ ngay trước cửa phòng khám. 

 

Giang Ninh ngớ người. 

 

Đang lúc Giang Ninh còn ngơ ngác, một bà cụ phấn khởi chạy ào tới. 

 

"Cậu ơi, cuối cùng cũng mở cửa rồi à!" 

 

"Chúng tôi chờ cậu hơn một tiếng đồng hồ rồi!" 

 

Giang Ninh sững người, ngẩng lên nhìn kỹ bà cụ. 

 

Bà ngoài sáu mươi, tóc bạc trắng, nhưng mặt mày hồng hào, tinh thần minh mẫn. 

 

"Bà ơi, bà là…?" 

 

"Cậu quên rồi à, lần trước cậu tặng tôi một liều thuốc miễn phí!" bà cụ nói. 

 

Nghe vậy, Giang Ninh nhớ ra ngay. 

 

Tối hôm đó, anh đã tặng bà một liều dung dịch bổ khí. 

 

Hóa ra là bà! 

 

"Bà dùng thuốc thế nào rồi?" Giang Ninh hỏi. 

 

Bà cụ hào hứng: "Thuốc đó thần kỳ lắm." 

 

"Cậu đúng là thần y đấy!" 

 

"Cậu không biết đâu, từ hôm uống thuốc của cậu, tôi khỏe hẳn, chân cẳng nhanh nhẹn, đi chẳng cần chống gậy nữa." 

 

Quả thật! 

 

Hôm ấy bà còn than tức ngực, hụt hơi, phải chống gậy! 

 

Vậy mà giờ rạng rỡ hẳn, như biến thành một người khác. 

 

"Hôm nay tôi đến là để mua thêm ít thuốc!" 

 

"Với lại tôi kéo cả mấy bạn già của tôi tới, giới thiệu thêm khách cho cậu." 

 

Vừa nói, bà vừa gọi đám bạn cùng nhảy tập ở quảng trường tới. 

 

"Cậu còn thuốc không? Bọn tôi cũng muốn mua!" 

 

"Ừ, tôi lấy hai liều!" 

 

"Tôi lấy ba liều!" 

 

Người cao tuổi thường sức khỏe yếu! 

 

Mà dung dịch bổ khí Giang Ninh điều chế lại nhắm đúng tình trạng khí hư, cơ thể suy nhược ở người già! 

 

Nên hiệu quả dĩ nhiên tuyệt vời. 

 

Thấy khách kéo tới nữa, Giang Ninh mừng rơn. 

 

Tưởng đâu việc làm ăn sẽ chững lại đôi ba hôm, ai ngờ đúng là cứu nguy kịp lúc! 

 

"Được rồi!" 

 

"Các bác, các bà cứ bình tĩnh, ở đây thuốc còn nhiều!" 

eyJpdiI6IlZYWEhwSzhjZlRTekJYcFkyVUpod2c9PSIsInZhbHVlIjoibER0bHJvVnBTeGdVNUZCODdwaTVMK1pqOG9NQ3A4UCtKZzFZXC9VdTQ3dG5USGNienZaMlYzVm9MMWhaVTVyRWgiLCJtYWMiOiI1ZmQxZGQ5ZDczMDZiNjg2MWQ5ZDJiNmExZGVkNTMzMzMzZDI4OWY3ZTcwMjAyYTNhYzk5MjliODRjZDllNTYwIn0=
eyJpdiI6Ilk1c0EyNGp1M0FpRFVMZVZXbTY1N2c9PSIsInZhbHVlIjoiUEh1Y1hobmQ3YTFMZDdWakVYeGtDSFkwYnNwdm04XC9LdWhtWEdjOWlaQjJrMUFLUFVLYzcybCtxazFBeUk3aW5ETFNzM2VNd25IUHVqS2J2WkE0UytZaDdnTE9IazlybFRZeUJQWkdDc3c4dXJJMjlGTGF1SW82QmFaRWttYmR6SjVEbkNYaG1YSkJmSnFqdlJcLzhyTGlaTzhOS2dPNXM4YlNodkVkcGtRVTg9IiwibWFjIjoiODg1NGNiZGQxNmU0NWUwMTAzM2Y0YmY2YzA3ZDVmZTc3Y2FmNmUwOTlkOGZjMDZiODM0ODE2OGEzNGU0NmNjZiJ9

Các cụ vốn rảnh rỗi!

Advertisement
x