Đang lúc Giang Ninh chuẩn bị quật ngã từng tay tài xế taxi tới gây chuyện, bỗng một gã cao gầy ở phía trước lao vọt tới! 

 

 

"Thần y ơi!" 

 

"Anh bạn, anh đúng là thần y!" 

 

Anh ấy nắm chặt tay Giang Ninh, khiến anh sững người, ngơ ngác. 

 

Khoan đã! 

 

Mẹ kiếp, anh là ai? 

 

Tôi quen anh à? 

 

Giang Ninh nhìn gã, mặt mày phấn khích đến run rẩy. 

 

Hình như đoán được ý anh, gã vội tự giới thiệu: "Anh bạn, không nhận ra tôi à? Tối hôm kia, tôi mua thuốc của anh, loại dán lưng ấy, quên rồi sao?" 

 

À! 

 

Giang Ninh chợt nhớ ra. 

 

Đó là bệnh nhân đầu tiên của anh. 

 

"Ra là anh à…!!" 

 

Lần trước là buổi tối nên anh không mấy ấn tượng với anh tài xế taxi này. Giờ nghe tự giới thiệu, anh mới nhớ ra. 

 

"Đúng, là tôi đây!" 

 

"Anh bạn, thuốc của anh ghê gớm quá! Đúng là thần dược!" 

 

Nghe thế Giang Ninh khoái lắm! 

 

Cuối cùng cũng có phàm nhân công nhận thần dược tuyệt thế của bổn Dược Vương rồi!! 

 

"Lưng anh đỡ đau chưa?" anh hỏi. 

 

"Không chỉ thế đâu!!!" 

 

"Nói thật với anh, giờ không những hết đau lưng, mà khoản kia còn khỏe như trâu!" 

 

"Anh biết không? Kể từ tối hôm uống thuốc của anh, đêm đó tôi với bà nhà quần nhau bảy hiệp liền, tròn bảy hiệp đó!!" 

 

"Còn 'sung' hơn cả uống thuốc kích lực!" 

 

"Hồi trai trẻ tôi còn chưa sung thế, ai ngờ uống một liều thuốc của anh xong, tôi lại mạnh đến vậy!" 

 

"Anh đúng là ân nhân tái sinh, đại ân nhân của tôi! Tôi là Trương Siêu đây!" 

 

Anh tài xế taxi tự xưng là Trương Siêu nói năng phấn khích, nước bọt bắn tung tóe với Giang Ninh. 

 

Giang Ninh cười hề hề! 

 

Với dung dịch Kiện Thể của mình, anh tự tin cả trăm phần! 

 

Dù gì, anh là Dược Vương mà! 

 

"Sung là tốt!" 

 

"Lần sau giới thiệu cho tôi thêm mối làm ăn nhé!" anh nói. 

 

"Chuyện đó tất nhiên! Thấy tôi khỏe lên cái là tôi kéo hết bạn bè tới rồi đây!" 

 

"Giờ bọn họ đều muốn mua thuốc của anh!" 

 

Vừa nói, Trương Siêu vừa giới thiệu mấy người bạn tài xế taxi phía sau. 

 

Cánh tài xế taxi hầu như ai cũng ngồi nhiều nên bị đau lưng, tổn thương cơ; không chỉ đau lưng mà thận cũng yếu. 

 

Nghe Trương Siêu bảo "thần dược", ai nấy hăm hở kéo tới. 

 

"Thần y, bán cho bọn tôi ít thuốc với?" 

 

"Đúng rồi thần y, bọn tôi cũng đau lưng, cũng thận hư!" 

 

Thấy khách hàng kéo tới ào ào, lòng Giang Ninh mừng như mở hội! 

 

Oa ha ha ha!! 

 

Cuối cùng mình sắp phát tài rồi! 

 

Y quán của mình sắp bùng nổ rồi! 

 

Trời cao ơi, rốt cuộc cũng không phụ tôi! 

 

"Bán, bán, bán! Yên tâm, trong y quán của tôi thuốc nhiều lắm!" Giang Ninh vui vẻ nói. 

 

Nghe có thuốc, đám tài xế liền ùa vào. 

 

"Nghe Trương Siêu nói 20 tệ một liều hả? Tôi lấy mười gói!" 

 

"Tôi cũng mười gói!" 

 

Mỗi người một xấp tiền lôi ra. 

 

Nghe vậy, Giang Ninh xị mặt: 

 

"Ai bảo 20 tệ một liều? Hôm đó tôi chạy chương trình khuyến mãi!" 

 

"Giờ là 200 tệ một liều!" 

 

Đám tài xế nghe xong sững ra, nghĩ bụng: ông bác sĩ này chặt chém dữ ta? 

 

Mọi người quay sang nhìn Trương Siêu. 

eyJpdiI6InRyS1BiUkpWelBmcnFhSjFjS0lzR3c9PSIsInZhbHVlIjoiT29OUUlRdXFEMmg1OENNRjNENUh6SWF4bVwvY0ZKYjBPdjlMb1p6QUV4XC9SXC9WSW9MdGI5NmR4N09oTWhYUFJ2RyIsIm1hYyI6IjlmNDVlNTAxZWUwODFmNTY3NTNkZGE5OTAyN2MyMGQ4ZTAxODYzYzRlODZkOTVmMjEzM2IzNDc0OTYyY2E0ZDQifQ==
eyJpdiI6Ik5MWXlldkFwajRQRGhKUzJWMllLcUE9PSIsInZhbHVlIjoiSFpSdnRKTmVDVklFVUZkbkUzaXBsY21YRlB5cTREcFBmMzZkSlNcLzV6K2NGK044RGVFdVRXUiswK0hoNzhZY0dFeXo3VlJBSEZBakpobVZCWDM1TXFOSmhtY1loSU1cLzlaSkg4bUxySFBPZmtOcHhCQXh4OHp3WDh0d3FoRVZsVCIsIm1hYyI6IjI3OWNlYTg5MWIwOTk2NjhkOWEwN2M4ZDM0M2ZkNzc2MmMxNzg4OWVjYzNjMzZlOGQyZDQ0NWE5M2UwMzEwZjUifQ==

Advertisement
x