Giống như mọi lần, cứ đi với Tào Khôn là Tôn Vĩ vừa bước vào quán đã gọi món đắt nhất. 

             Không cần biết ngon hay dở, loại bánh bao hấp nhân gạch cua giá 40 tệ một xửng, Tôn Vĩ mở miệng là quất liền năm xửng. 

             Tính cả cháo, bữa sáng hai đứa hết tổng cộng 230 tệ. 

             Còn Tôn Vĩ thì xem chừng chẳng hề nghĩ đến chuyện trả tiền: ăn xong lau miệng, liền lỉnh ra ngoài châm điếu thuốc. 

             Tào Khôn cũng không bực. Nhét nốt chiếc bánh nhân gạch cua cuối cùng vào miệng, anh vui vẻ đi thanh toán. 

             "Ê, lão Tào, cậu chắc là có hồ sơ bệnh án bác sĩ kia ký thì xin nghỉ được chứ?" 

             Vừa bước ra khỏi quán, Tào Khôn đã thấy Tôn Vĩ đang đứng hút thuốc trước cửa áp lại gần, chẳng thèm hỏi bữa sáng tốn bao nhiêu. 

             "Yên tâm đi." Tào Khôn cười: "Cố vấn nào thấy cậu có vấn đề tim mạch cũng không dám cho cậu tham gia huấn luyện quân sự đâu. Lỡ tập tành mà xảy ra chuyện, họ gánh nổi trách nhiệm à?" 

             "Nên cứ yên tâm, trăm phần trăm xin nghỉ được." 

             "Với lại, cậu phải báo cố vấn là dạo này cậu đang điều trị, có thể phần lớn thời gian sẽ ở bệnh viện. Như vậy mới tính là xin nghỉ thực sự." 

             "Bởi nếu chỉ xin nghỉ phần huấn luyện quân sự, cố vấn cùng lắm không cho tham gia, chứ tối đến ký túc xá điểm danh vẫn điểm tên cậu." 

             "Tớ từng vậy đấy: lúc đầu xin nghỉ huấn luyện, cố vấn đúng là không cho tham gia, nhưng cũng không cho tớ chạy lung tung, bắt tự lên lớp ngồi học." 

             "Thế thì gọi gì là xin nghỉ nữa." 

             "Thấy vậy, tớ nói thẳng là còn phải vào viện điều trị, lúc ấy ông ấy mới ký cho tớ nghỉ thật sự, thành ra dạo này về hay không về ký túc cũng chẳng sao." 

             Nghe xong, Tôn Vĩ bừng hiểu, gật gù: 

             "Đúng, có lý. Nếu chỉ không tham gia huấn luyện thì cùng lắm cho nghỉ phần đó, chứ cũng chẳng thả cho mình chạy lung tung." 

             "May là hỏi cậu một câu, không thì tớ xin nghỉ kiểu này thể nào cũng trục trặc." 

             Tào Khôn cười xòa: "Ôi, cậu không hỏi tớ cũng phải nói cho cậu mà. Đi, kiếm ông bác sĩ đó làm bộ hồ sơ bệnh án trước." 

             Nói xong, Tào Khôn vẫy một chiếc taxi vừa trống chạy tới, rồi cùng Tôn Vĩ đến khu Vân Đông. 

             Sau 40 phút! 

             Ở khu Vân Đông, trước một phòng khám lớn hơn cơ sở khám bệnh thông thường nhưng vẫn chưa tới tầm bệnh viện, hai người cùng bước vào. 

             Vì Lưu Ngọc Linh đã gọi điện trước, nên việc làm hồ sơ bệnh án giả diễn ra trơn tru: lót cho bác sĩ phong bì 500 tệ là lấy về ngay. 

             Tiện nói thêm, phong bì 500 tệ đó cũng là tiền Tào Khôn bỏ ra. 

             "Thế là xong hả?" 

             Ra khỏi phòng khám, Tôn Vĩ ngó bộ hồ sơ bệnh án trong tay, miệng cười toét. 

             "Chắc chắn xong." Tào Khôn nói. "Cậu nộp cái này cho cố vấn của bọn cậu đi, cậu muốn tham gia huấn luyện họ cũng chẳng dám cho." 

             Tôn Vĩ hì hì cười mấy tiếng, bỗng như sực nhớ ra điều gì, cau mày: "Khoan đã, lão Tào, làm cái hồ sơ kiểu này… có khi nào bạn bè hiểu lầm tớ là đồ yếu ớt bệnh hoạn không?" 

             "Tớ còn định lên đại học kiếm vợ đây. Mà bạn bè mà hiểu lầm thật, tớ lấy vợ kiểu gì?" 

             Chậc. 

             Tào Khôn chậc một tiếng: "Cậu ngáo à? Bệnh viện chẳng lẽ không có lúc chẩn đoán sai? Giấy chẩn đoán không có lúc cầm nhầm chắc?" 

             "Đợi huấn luyện quân sự xong, cậu nói thẳng dạo trước bị chẩn sai, cầm nhầm giấy chẩn đoán của người khác là được. Chẳng lẽ cậu định ôm cái hồ sơ này giả bệnh suốt bốn năm?" 

             Tôn Vĩ cười xòa, gãi đầu: "Ừ ha, đúng là tự chui vào ngõ cụt." 

             "À này, lát nữa cậu làm gì? Tớ phải về trường ngủ bù đây." 

             Tào Khôn vốn không định về trường. 

             Một là hôm nay vẫn là ngày cuối tân sinh viên làm thủ tục, trường bát nháo, chẳng có gì đáng về. 

             Hai là tựa game PS5 vừa mua anh còn chưa đánh xong. 

             Đêm qua, bị một con trùm tên Hổ Tiên Phong cho ăn hành tơi bời, bực quá anh rốt cuộc lại trút giận lên Bạch Tĩnh và Lưu Ngọc Linh. 

             Không thì chắc tối qua anh đã trằn trọc đến mất ngủ. 

             Cho nên anh muốn tranh thủ hôm nay rảnh tay, chém phăng con hổ cầm đao đó. 

             Thế nhưng nghĩ ngợi vài giây, anh cuối cùng vẫn quyết định ghé trường một chuyến. 

             Vì anh thấy Bạch Tĩnh nói hồi sáng rất đúng: kiếm bạn gái phải tranh thủ, không thì chờ huấn luyện quân sự xong, mấy cô vừa xinh vừa dáng đẹp đều bị người khác rước mất. 

             Thế là về trường một vòng xem, trong lứa tân sinh viên năm nay có ai khiến mắt sáng lên không. 

             "Vậy tớ về cùng cậu nhé." Tào Khôn nói. "Đúng lúc tớ cũng chẳng có việc gì, về trường dạo một vòng." 

             ...... 

             Một giờ sau! 

             Gần cổng đại học Hải Thành, Tào Khôn và Tôn Vĩ bước xuống từ một chiếc taxi. 

             Vì Tôn Vĩ phải đi gặp cố vấn xin nghỉ rồi về ký túc ngủ bù, nên vào đến trường, hai người đi cùng nhau một đoạn rồi tách ra. 

             Một mình lang thang trong khuôn viên, Tào Khôn bất giác tới khu rừng trúc anh từng len lỏi vào. 

             Không biết nữ thần Cup G ấy giờ ra sao. 

             Thực ra sau lần đó, Tào Khôn từng quay lại đại học Hải Thành mấy lần, toàn vào lúc chạng vạng, nhưng chẳng gặp lại nữ thần Cup G ấy nữa. 

             Nghĩ đến khả năng nữ thần Cup G chỉ là người ngoài trường tối đó ghé đại học Hải Thành dạo chơi, trong lòng anh lại dâng một nỗi tiếc nuối khó tả. 

             Hôm đó lẽ ra thế nào cũng phải xin bằng được cách liên lạc của cô ấy. 

             Giờ thì hay rồi, ngay cả cô ấy là người ở đâu, làm việc chỗ nào cũng chẳng biết, muốn tìm cũng bó tay! 

             Đúng lúc Tào Khôn định chui vào rừng trúc, sống lại chút lãng mạn đêm ấy, bỗng có hai sinh viên nhìn rõ là tân sinh viên đi ngang qua bên cạnh. 

             "Ôi trời, đúng là nữ thần Cup G của Đại học Hải Thành, đẹp quá, đỉnh luôn!" 

             "Đùa à? Hai năm liền hoa khôi của Đại học Hải Thành đều là cô ấy đấy. Nghĩ bừa sao được, người ta phải có thực lực vượt trội chứ!" 

             "Chuẩn, mà tôi thấy năm nay hoa khôi vẫn là cô ấy. Chừng nào cô ấy chưa tốt nghiệp khỏi Đại học Hải Thành thì chẳng ai lay nổi ngôi hoa khôi." 

             "Ừ, tôi cũng nghĩ thế. Không ngờ cô ấy tự ra mặt tuyển thành viên mới cho câu lạc bộ cờ vây, xem ra năm nay câu lạc bộ đó sẽ kín chỗ." 

             Người nói vô tình, kẻ nghe hữu ý! 

             Nhìn hai tân sinh viên vừa tíu tít bàn tán vừa đi xa dần, Tào Khôn bất giác nheo mắt. 

             Hoa khôi? 

             Nữ thần Cup G? 

             Hê hê, từ bao giờ Cup G lại thành hàng phổ biến thế? 

             Có hiểu giá trị của Cup G không hả! 

             Tào Khôn từng xem khảo sát đàng hoàng đấy. 

             Ở trong nước, cỡ A chiếm 13,9%. 

             Cỡ B chiếm 56,9%. 

             Cỡ C chiếm 16,7%. 

             Cỡ D chiếm 5,4%. 

             Cỡ E chiếm 0,8%. 

             Cỡ F chiếm 0,1%. 

             Cỡ G chỉ chiếm 0,003%. 

             Tức là, trong mười vạn cô gái, mới có ba người có ngực cỡ G. 

             Đấy còn không phải vạn người chọn một nữa, phải mấy vạn người mới được một! 

             Nếu cộng thêm nhan sắc cao, dáng dấp đẹp, không phải kiểu mũm mĩm nặng nề thì còn lâu mới chỉ là mấy vạn chọn một. 

eyJpdiI6InU1MDc3SXJZaGo1ekhGd1RGY202M1E9PSIsInZhbHVlIjoibWJJakQ5T0ZVY09pa3cwaTQxakd3RktwQnpYY1Y3aFJVR1VjR0FyNnNQMHBsZzlsUkZBWmEwYTFmb0xQQXN2NEo5UVd5XC95TWY5WmxDb28ybFpQcTcyTXRoYlgzSHBQWmIzU1dZYTMxbENEY3ZGYTZRKzg2dTFuZDM1enNWaXNLXC9XWTdEVTdZeHlHXC9jdDZYOGVUVnRuNnhFRjVWWlNoVVozTldVZ2R2YlJmbUw3Y2xCdXpPRGZ5N0l3XC9kVFwvVVV5RG5lVmYxVlJ3aUZ1dHh5c0tZK21uemNjK0szcThTVzZDMGp1OXByaUNFPSIsIm1hYyI6IjA0ZGQ0ZDVjMjU3MGMyYzUyOGYxODEzODNjMDdlYTNiZjJjYmQ3YjJmOTFiYmFjODIwODkzZGJlMjEzNDc2NzUifQ==
eyJpdiI6IlBoVGJIejBla3p4ZVFhMEFKNkYwXC93PT0iLCJ2YWx1ZSI6IndXKzBBeVVSbnlRdmNocSs2YndhNXZldUN2eEpESGx1TWxcL3FGTWljb1N0VUFLNEVMcXB4YmRhXC9nekxMRm9GQTJkRkJDNENRTGJiUU1BY2ZZb1ozSCsyYTBzR3ZUQXk0bmNid3dNWFRSNVJLYktvZ2RpWlRKbG0ycmVibGFZMWl4Kys5RUxGUkdjQVFDR3B3WEJcL1wvZXcrK1RPM2tHY1dkU1FtY2NBb1VXamJrZVBWRThnOU1ZM1V1UWtLWm94S1lFa2RvNm9YMnFrZG9uWUFXbUhJbDFuSlRMenMzSGRpRlU0bW1wc0RkYTlSUXloTFcyNlBSa2hZU0d1UHM1a0h2SWRvMDBKUG5yMCtOdkE5aHQ4RFh4OWN4MjFcL0xJWWlUSm5LZnBIUmlBNGNpMnZWRkk3aFBBYkRcL2NpTkNyXC8wS1IrMEU0cFwvd0gxU1wvUzJET1luWHl6UT09IiwibWFjIjoiMDg2MmZjN2FhNGI5MThlYWM5NzE3Mzk1OTgyOThiNTY1M2QzMWQwZTQ0Y2I3OGY4Zjg0ZDIwMDY2NjU5YTM1NCJ9

             Ôm quyết tâm bóc phốt, Tào Khôn bỏ ý định chui vào rừng trúc, quay người bước thẳng ra trục chính trong khuôn viên trường.             
 

Advertisement
x