Cũng không biết Ngụy Tiên Thể hiện tại của mình có thể chống đỡ được không? 

 

Lúc trước anh niết bàn trọng sinh, lấy Đệ Nhị Chân Ngã làm bản thể mạnh mẽ sống lại, kích hoạt cực đại Thiên Sinh Linh thể, thể chất đạt đến một tầm cao chưa từng có, 

 

Thế là anh gọi thể phách này của mình là Ngụy Tiên Thể... 

 

Nói cách khác, cơ thể anh hiện tại còn cứng hơn cả linh bảo cực phẩm thông thường, ít ai có thể phá được phòng ngự của anh. 

 

Nhưng suy nghĩ một lát, Lâm Phong quyết định vẫn không thể vì một đám ngu ngốc mà dễ dàng mạo hiểm, thế là trong lòng hỏi Tiểu Tháp với vẻ mặt cười híp mắt: 

 

"Anh Tháp, anh có thể ngăn được Tiên Linh Chi Hỏa này không?" 

 

"Ngăn được không à? Anh cũng quá coi thường ta rồi. Ta là Bán Tiên Khí đấy. Anh có biết khái niệm Bán Tiên Khí là gì không?" 

 

"Hơn nữa, cái thứ này của cô ta mà tính là Tiên Linh Chi Hỏa gì chứ, chỉ một luồng tử hỏa mà thôi, hoàn toàn không thể làm ta bị thương. Nhớ năm xưa ta cùng chủ nhân chinh chiến trên Tiên Lộ, đã từng gặp cha cô ta đấy, lúc đó ta đã từng đối đầu với Tiên Linh Chi Hỏa thật sự rồi..." 

 

Tiểu Tháp đắc ý kể về những năm tháng huy hoàng của mình.. 

 

Nhưng rất nhanh, nó đã phát hiện ra có điều gì đó không ổn. 

 

Lâm Phong vừa gọi nó là gì? Gọi là Anh Tháp? 

 

Nó ngửi thấy một mùi âm mưu quỷ kế... 

 

"Anh định làm gì? Không phải là muốn lôi ta ra chắn cái thứ tai họa này đấy chứ?" 

 

Tiểu Tháp rất cảnh giác hỏi. 

 

"Anh đang nói gì thế? Anh là bạn chí cốt của tôi mà. Sao tôi có thể hại anh được?" 

 

Lâm Phong nghiêm mặt đáp lại. 

 

"Coi như anh cũng còn có lương tâm..." 

 

Tiểu Tháp thở phào một hơi. 

 

Chủ yếu là trước đây chịu thiệt thòi quá nhiều, bây giờ nó cũng có chút ám ảnh tâm lý, sợ Lâm Phong làm bậy với mình. 

 

Lúc này, hiện trường bỗng trở nên yên tĩnh. 

 

Và ngay khoảnh khắc bầu không khí đạt đến mức chết chóc nhất, Ma Chiến chậm rãi lên tiếng. 

 

"Nếu đã không có ai muốn lên, vậy trận này là chúng ta thắng. Ba cảnh giới thắng hai... chúng ta thắng." 

 

Nụ cười trên mặt hắn tan biến, thay vào đó là một sự âm lãnh cực độ... 

 

"Có thể thương lượng kỹ lại một chút không? Ta có lẽ có thể gọi thêm một số người tới..." 

 

Linh Vân Thượng Nhân vô cùng khó khăn nói ra một câu cầu xin như vậy. 

 

Lão là hội chủ của thương hội Linh Vân, là cường giả Độ Kiếp loại ba, là bậc tiền bối đức cao vọng trọng của Linh Giới, vậy mà giờ lại đang cầu xin Thần tộc... 

 

"Khặc khặc khặc... Nếu các ngươi sẵn lòng quỳ xuống cầu xin tha thứ, chúng ta có thể thương lượng lại..." 

 

Thủ lĩnh Ám Duệ Thần tộc nở nụ cười quái ác. 

 

Hắn vừa nói ra câu này, nhiều tu giả Nhân tộc xôn xao, tâm lý đã sắp sụp đổ. 

 

Cái gì? 

 

Bắt họ quỳ xuống cầu xin Thần tộc? 

 

Không thể nào! 

 

Tuyệt đối không thể nào! 

 

Bọn họ thà m chiến đấu chết tại đây, cũng không bằng lòng quỳ xuống. 

 

"Không muốn? Vậy thì chẳng còn gì để nói nữa." 

 

Thủ lĩnh Thiên Sứ Thần tộc cười khẩy lên tiếng. 

 

Khoảnh khắc này. 

 

Phía Nhân tộc hoàn toàn tuyệt vọng, sắc mặt trắng bệch, ai nấy đều lo cho thân mình. 

 

Thậm chí có một số tu giả thiếu cốt khí đã nghĩ hay là quỳ xuống cho xong? 

 

Dù sao giữ được rừng xanh không sợ không có củi đốt... 

 

"Mọi người quỳ xuống trước đi, ổn định cục diện trước, viện quân của Nhân tộc chúng ta đang trên đường tới. Tứ Đại Thánh Địa sẽ đến..." 

 

Lúc này Tông chủ Bối Sơn Tông - Nghịch Thiên Hải bỗng nhiên lên tiếng. 

 

Người đứng đầu đã nói vậy, phòng tuyến tâm lý phía Nhân tộc gần như sụp đổ chỉ trong nháy mắt, 

 

Đại đa số mọi người đều rơi những giọt nước mắt nhục nhã, trong lòng muôn vàn không cam, nhưng lại bất lực. 

 

Nhân tộc đa tai đa nạn. 

 

Đến bao giờ mới có thể thực sự ngẩng cao đầu? 

 

"Quỳ.... chúng... chúng ta quỳ xuống." 

 

Có tu giả già nua tâm như tro tàn, thân hình run rẩy định quỳ xuống cầu xin... 

 

Ngờ đâu ngay lúc này. 

 

Một tiếng cười khẩy làm chấn động cả hiện trường. 

 

"Đám ngu ngốc các người, thay vì quỳ lạy Thần tộc, chi bằng quỳ lạy anh Lâm của ta. Cầu xin  anh Lâm che chở, bây giờ cả trường cũng chỉ có anh Lâm của ta mới giúp được các người." 

 

Là Cẩu Thắng lên tiếng. 

 

Vốn dĩ trong lòng Cẩu Thắng cũng rất uất ức, kết quả bỗng nhiên nghe được truyền âm của Lâm Phong, kêu gã nói ra câu như vậy, điều này lập tức làm cho gã vô cùng kích động. 

eyJpdiI6IjhOUllmQXBTTHhHN2F3Tm5ic2NiYUE9PSIsInZhbHVlIjoiWldsT0Z4R1ZkUlhxZ09TNXV6dXRSRlJubHJXKzNSajJOY1FRT2U4WUFzaG5ZR1RBUWZ4bHpDMlZpa1NQdU8zSSIsIm1hYyI6ImE5ZDVlNDJmZmE5YWFlMDQ2MzUxYzI5OTMwMmFkNmM4ZmM3YmQwMGQ4ZDYwY2IxNDk3MDExZmYzNTM5YjVjNmUifQ==
eyJpdiI6IlZXNVBJTHNlbzEyR0g0eXZoaFwvS1B3PT0iLCJ2YWx1ZSI6InpDQlpXdFZMa3ZVQjJjNDJaeThcL2haaWNuY3dVdFEzRmt0ZHdzS1F2czlnSFdLdTNRRVwvdjFIMGo5UUhaM2I0aFYwTW5qRFllS2dDSlc5aVpBSWNNR3gzTEtzSzMwRWtGaHNvM3JEWkxhU0d0dDFwZXA2dG9KYm5BbEZ5RGw3QmJsd3ZGeENnWXRidVlcL0tnc0RKRE1EZGs3N0lQUHp5YTJzVGFGWFpKMTNGOD0iLCJtYWMiOiIyYzIxYzE3NWU5OWRiYmFiN2FmZjEzN2JlNDM1YTJjMmI3NjZkMjM0NmRlYTZhOTc3MzE2ZDkzNTE3NGM2OTZiIn0=

Dù sao vẫn là anh Lâm, đúng là đỉnh thật!

Advertisement
x