"Nếu ông đã lo lắng như vậy, sao không dẹp luôn chuyện liên minh với Thần tộc đi cho xong?" 

 

 

"Không được! Việc san bằng Vong Linh Chi Trạch là thế tất yếu. Hơn một vạn năm trôi qua, Tiên Linh Thạch đã xuất hiện trở lại, đồng nghĩa với việc Tiên lộ sắp sửa khai mở. Nhân tộc chúng ta buộc phải phá vỡ lối mòn để thiết lập nên trật tự mới, đả thông con đường kết nối giữa Linh giới và tổ địa, có như vậy linh khí mới mong phục hồi..." Linh Vân thượng nhân đáp với vẻ mặt vô cùng nghiêm túc. 

 

Thấy vậy, Lâm Phong gật đầu, cũng chẳng tiện nói thêm gì nữa. Không gian bỗng chốc chìm vào tĩnh lặng. 

 

Nhìn sắc mặt Linh Vân thượng nhân cứ thoắt âm trầm thoắt bừng sáng, chẳng rõ đang toan tính điều chi, Lâm Phong liền cất tiếng hỏi: "Hoa Vân Phi của thương hội các ông hiện đang ở đâu rồi?" 

 

"Vân Phi là một nhân vật mấu chốt. Thằng bé cần thời gian để phát triển nên trong vòng trăm năm tới sẽ không xuất thế đâu." 

 

"Hoa Vân Phi chỉ là người phàm, dù có cho thêm một trăm năm nữa thì anh ta làm nên trò trống gì?" 

 

"Chuyện này tạm thời chưa thể tiết lộ với cậu được. Cậu chỉ cần biết một điều, đến khi Vân Phi xuất thế, thực lực của thằng bé tuyệt đối không hề thua kém cậu đâu!" Linh Vân thượng nhân nói đầy ẩn ý. 

 

Nghe vậy, đồng tử Lâm Phong khẽ co rụt lại. Thương hội Linh Vân bá đạo đến mức ấy sao? Có thể biến một người phàm trở thành cường giả độ kiếp loại ba, loại bốn chỉ trong vòng một trăm năm ngắn ngủi ư? 

 

"Lâm tiểu hữu, lão phu vẫn còn vài việc cần xử lý, chuyện của chúng ta tạm dừng ở đây nhé! À ráng nhớ, ngày mai đại diện của Thần tộc sẽ đến, lúc đó cậu có thể ghé qua xem thử..." Linh Vân thượng nhân đứng dậy tiễn khách. 

 

Lâm Phong gật đầu, dứt khoát xoay người rời đi... 

 

...... 

 

Khi anh bước ra khỏi căn nhà gỗ thì trời đã về khuya. Lâm Phong rảo bước một mình trên khu chợ sầm uất, trong lòng ngổn ngang trăm mối tơ vò. 

 

Giờ đây, anh coi như đã dần chạm đến những bí mật cốt lõi nhất của Cửu Thiên Thập Địa. Tình cảnh của nhân tộc tệ hại hơn anh tưởng tượng rất nhiều. Nhìn bao quát cả Linh giới rộng lớn này, thế mà lại chẳng bói ra nổi một vị cường giả loại bốn nào sao? 

 

"Lẽ nào chỉ có cường giả loại bốn mới đủ sức hóa giải nguy cơ lần này?" Anh thầm nghĩ: "Nếu mình bước vào Độ Kiếp cảnh, chiến lực chắc chắn sẽ vươn tới ngưỡng loại bốn! Hay là thử độ kiếp xem sao?" 

 

Lâm Phong chần chừ do dự. Từ Đại Thừa bước sang Độ Kiếp không phải trải qua Cửu Cửu Thành Tiên Kiếp trong truyền thuyết, mà chỉ là một loại Tiểu Thiên Kiếp mà thôi! Thế nhưng, với kinh nghiệm vài lần độ kiếp trước đây, anh thừa hiểu cái gọi là Tiểu Thiên Kiếp này chắc chắn chẳng phải dạng vừa. Nếu không nắm chắc phần thắng mà cố chấp chống đỡ, e rằng sẽ rước lấy họa sát thân... 

 

"Thôi thì cứ tới đâu hay tới đó, trạng thái hoàn hảo nhất để độ kiếp vẫn là chờ sau khi mình đúc lại xong kiếm bản mệnh! Mất đi kiếm bản mệnh, chiến lực của mình đúng là bị suy giảm đi ít nhiều!" Lâm Phong khẽ thở dài. 

 

...... 

 

Cùng lúc đó. 

 

Tại một cung điện nằm cách Vong Linh Chi Trạch không xa, nhóm cường giả gồm Minh Nguyệt kiếm thần, Âm Dương Cổ Đế, cổ tổ đời thứ nhất của nhà họ Trương và Hắc Y cổ tổ của Bối Sơn Tông đang tụ tập lại một chỗ, bàn bạc về chuyện vừa xảy ra. 

 

"Mẹ kiếp! Lần trước thì có Trần Bắc Huyền đứng ra cứu mạng, lần này lại có Linh Vân thượng nhân ra mặt che chở... Cái thằng chó Lâm Phong này, số nó đỏ đến mức nghịch thiên rồi!" 

 

Âm Dương Cổ Đế của Tinh Môn sa sầm mặt. Lão mang mối thâm thù huyết hải với Lâm Phong, là kẻ khao khát lấy mạng anh nhất trong số những người ngồi đây, chỉ xếp sau Minh Nguyệt kiếm thần! 

 

"Minh Nguyệt này, tên Kiếm Phi kia dẫu sao cũng là sư điệt mà ngươi cưng chiều nhất, lẽ nào ngươi định cứ thế bỏ qua sao?" Cổ tổ đời thứ nhất của nhà họ Trương khẽ híp mắt hỏi. 

 

"Tất nhiên là không đời nào! Nhưng Linh Vân thượng nhân nói cũng đúng, ân oán giữa ta và Lâm Phong chỉ là tư thù cá nhân. Dù sao vẫn phải đặt đại cục lên hàng đầu, mọi chuyện cứ đợi xử lý xong xuôi Vong Linh Chi Trạch rồi hẵng tính." Minh Nguyệt kiếm thần cố nén ngọn lửa giận dữ đang rực cháy trong lòng, trầm giọng đáp. 

eyJpdiI6IlNjRTJOT1lxclpSSzM1NjdZZ1JEMkE9PSIsInZhbHVlIjoiYzVtZFNNTFlWQVVHUDJZaTF4bEZrTzdZTmkwcGhFNEZ2TFNNbjIwK2haV0RMV1RcL1ZQbm90U0ZMQ3lqaFIrc1MiLCJtYWMiOiI4YTdlY2JlNTY1OWZjYmI0MWVhNmM5NzM4NTM3NTQ0YTYxOThkMTEwODlhZTU3MzZjZTQ3MDVlOGRhYzViNTdiIn0=
eyJpdiI6IllkT2lxU0RtdVB4VWpxWVV2clhEN0E9PSIsInZhbHVlIjoid0Y3ZjVqdFd5ZU1NazV4K3EzKzRUbmVDeWFJM3d3YW0rMUxKRHB2bG5CS0NhNmh0NjQzcXhpYWRNaGNrOEEyc1FsZitobGt1U2V1Z3BcL1U1ZHpYTWNjd2ZsUmhSNHBnbllsc09Wcno3N0FSNFRtZG1Ha09XdzVaektyM3NZV0dIcEF2cXRuUGxQeHFKZ0F1d0dKSGI2MWVTQ2FKWTBXVEw4b1wvRjFXdFZvNWVyOEpOZE9RaFR2UjNoYnI4V0oyTEJpV2gwZXF2Wm5aeXdQVU4zMU9zUjFRUm13ZWdveGNRNytIOVZyWDhvSUdlQ2ZLOE1NZDJURkNRSnA3VkIwcnJxOEF6d1FDbmxJN1lTR2JwS05xSyt6dzVcL2RPN1locFF3Q3FvUVd6TmFmNEliS2F3MW5sQWFaRnJoM1JzQlpSSXFQMkhcL3NMWHNZaWtMYlQ4ZHlxVXpOWkhjOHBHUDVnU3Z1S0lDS3c1a2RwckJLRnJWN2NoOTRKa2VWNVp0Z3RXY0tXWE5tampITlB3aDFleGhuVDZJcXVvNXVJcnNxZlNUVTVJXC9Zck0rNUJWdldlQmhoVkFTWkthTFhiclQ3QU1NcU9wUm5lRHpKVXRMTDg4VWhqOE1jYmNzdlNza2FjemJ5ektIQWUyMkZKWnFSdGYyNzFLdGNOV0g1UmdkOHpIS2xrVStxcDJSbFhtYzB6Ykt5dzRyTFFHS2dFSmdUT1REcVpjcHBzM2t0b0JoVFwvdlFzU3U3M2l1U2Rvb2FEZXUyckZVYkJiS01VWGg3S0pcLzRZbjJrVVlsUWZuS1NYRDZzcVBKRTNyOFhvaUpVZFRYcmxuVlZXYWFQZnE2djNGVE1CWitGMDlNMmFidW5tSDk1YVZ4enZLXC9Pb08rMnVFaWFKdVFHQmVzUWFzTDhUc0xhTFI4WlBaZ2NHTkVIMGlFZEdCZlRlRlhla0NONHVOZUt6SjExMTQybzVaMWV5ZnphMFErUGJ6V1U0YTFMK0tYSjNOTTNXR1hRY1IzeUg1WEdMQjVzOHhkQ2x6c0p3dTlpTmxqdHBQNXRwSmY0a2RwV3RENVNnOVRkUU5GVTFWOFloT3BhRHRTM3FrMVhvTVFxTTk3d2JieHY3bkRqamxwZFwveDBOZWdsc3dxTHluMEVEcVA5RFRWMkRkcUxCR3F5V3dUd3lDMUJlcjJxanRkVVZOTnRkZDFcL2FIeGN3OEJ4ekRQeDNWaFwvWGwzVCtXNjhNQmxtcElEaHJMZ0IzaEZxbDg4M0VvY1laY0ZwMk9TSlQ3TzhKTVFIbCtWVnZtcHpua2d3TjNRXC82eW5WRVhsUVpFR3BVN3BcL1ZYVW1ZTThqejBZTitWSGlBaHpHWU9aXC85NEhLOWpoQUV1cGlLNVh0eldwTFc2TzJ1R2tcL1RmcUdHZDdIY2YyU1wvZ25MNHJFQVQ0SUxyTHcxczR0Q1BJcHRVd2Nxak1ZV0xIN2lxOTNhS0s2bmhSKzFyUmNhd2VhOGJMXC81ZUcwZ0J0dW1DSEJRZ1RVdUlXOFNcL2N6K09wZG5kaHhZZ3pZS000cGdpUDY5d0hPZHNZZz09IiwibWFjIjoiOWY3MTAyYjdiYjMyY2I1YjNhMDAxYzc4MzM4NzcxMWZhNmZlYWY1NjBiMDk0NDgzMmIzNzk4MWE0MTY0NmI4NyJ9

Advertisement
x