"Anh có thể đi, nhưng phải để Kiếm Phi ở lại! Tôi muốn hắn chết..." Lâm Phong cực kỳ dứt khoát.
Lời này vừa thốt ra, toàn trường ồ lên. Ai mà không biết Kiếm Phi là thiên kiêu số một trong thế hệ thanh niên của Kiếm Môn?
Lúc này, trước bàn dân thiên hạ Lâm Phong đòi mạng Kiếm Phi, dù xét từ góc độ nào, Minh Nguyệt Kiếm Thần cũng không thể nào đồng ý.
"Nếu anh không đồng ý, vậy thì chỉ có một trận chiến! Kể từ nay về sau, giữa chúng ta không chết không thôi, không còn bất kỳ khả năng hòa bình nào nữa..." Lâm Phong bổ sung thêm.
"Lâm Phong, ngươi đừng quá ngông cuồng! Bọn ta chỉ kiêng dè Trần Bắc Huyền đứng sau lưng ngươi, chứ không phải ngươi! Ngươi nên nhìn rõ tình hình đi..." Âm Dương Cổ Đế của Tinh Môn lạnh lùng lên tiếng.
"Ầm ầm!"
Lâm Phong mạnh mẽ dậm chân một cái, xé rách mặt đất thành một rãnh sâu hàng trăm mét, sau đó vô cùng bá đạo, khí thế mười phần nói:
"Không phục thì chiến... Tam Đế của Tinh Môn đã bị ta chém mất hai, chỉ còn thiếu một mình ông nữa là đủ bộ đấy!"
"Làm càn!" Sắc mặt Âm Dương Cổ Đế lạnh lẽo, trong đôi mắt lạnh lẽo bắn ra hai đạo thần hồng đáng sợ, trực tiếp đánh nổ tung cả hư không!
"Dám nói tôi làm càn? Ông muốn chết sao?”
Lời nói của Lâm Phong lạnh lẽo như băng, kích hoạt Thần Ma Thể, Vô Thương Đạo, Kiếm Đạo. Trong chớp mắt, vài loại đại đạo mà anh nắm giữ dung hợp lại với nhau, hóa thành những luồng năng lượng tinh thuần cuộn khắp cả người.
"Sùng sục sùng sục..."
Huyết dịch màu vàng sôi sục dữ dội, đạo quang đáng sợ tràn ra ngoài cơ thể, khiến Lâm Phong lúc này tỏa sáng vạn trượng, chẳng khác nào chiến thần hạ phàm, uy nghiêm mười phần, không thể địch nổi!
"Hít~"
Mọi người xung quanh nhìn thấy cảnh này đều không khỏi hít vào một ngụm khí lạnh. Huyết Vụ Vương này quả thực quá ngông cuồng, hai câu chưa nói xong đã trực tiếp muốn tuyên chiến.
Hơn nữa, người mà anh đối mặt đâu phải hạng tép riu nào, mà là cường giả của mấy đại siêu cấp đạo thống, trong đó còn có Minh Nguyệt Kiếm Thần – người được mệnh danh là vô địch có thể sánh ngang với Vương Đằng.
Lâm Phong muốn làm gì đây? Muốn dấy lên một trận tinh phong huyết vũ, khiến Linh Giới chìm trong đại hỗn loạn sao?
Ngay cả Vân Liệt đứng bên cạnh cũng cảm thấy chấn động sâu sắc. Đây là lần đầu tiên gã chứng kiến dáng vẻ bá đạo đến vậy của Lâm Phong: duy ngã độc tôn, không xem cường giả thiên hạ ra gì!
"Lâm Phong, chúng ta đều là Nhân Tộc, nên bắt tay càn quét Vong Linh Chi Trạch, đả thông hai giới, cớ sao ngươi cứ phải cố chấp bám riết không buông? Nếu ngươi thật sự dư thừa sức lực không có chỗ dùng, không bao lâu nữa cường giả Thần tộc sẽ giáng lâm, ngươi đi tìm đám cường giả Thần tộc đó mà gây chuyện!" Minh Nguyệt Kiếm Thần trầm giọng nói.
Hắn thật sự không muốn giao chiến với Lâm Phong, chẳng có chút lợi lộc nào...
"Bớt lôi đại nghĩa dân tộc ra ép tôi! Nếu anh thật sự vĩ đại như vậy, thế thì giao Kiếm Phi ra đây, say này tôi sẽ lấy thủ cấp của hàng trăm tên cường giả Thần tộc để tế điện cho Kiếm Phi! Thấy sao?" Lâm Phong cười gằn liên tục.
"Lâm Phong! Ngươi quá vô lý rồi!"
Con giun xéo lắm cũng quằn, thấy Lâm Phong hết lần này đến lần khác dồn ép, cảm xúc của Minh Nguyệt Kiếm Thần cũng bắt đầu không kìm nén được nữa!
"Nói lý? Thế giới quan của tôi chính là, nắm đấm của ai lớn kẻ đó là chân lý!"
"Tôi nói muốn Kiếm Phi chết, hôm nay Kiếm Phi nhất định phải chết! Ai tới cũng không cứu được hắn..."
Lâm Phong nói xong, trực tiếp ra tay. Bàn tay to lớn che khuất cả bầu trời đêm mờ mịt, mạnh mẽ chộp thẳng về phía Kiếm Phi.
"Sư thúc, cứu ta!" Kiếm Phi sợ đến mức suýt tè ra quần!
Đúng là chữ "sắc" trên đầu có một thanh đao!
Hắn làm sao cũng không ngờ được, bản thân chỉ vì muốn lấy lòng Thiên Diễn Thánh Nữ mà lại gặp phải nguy cơ thế này.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất