"Ầm."
"Ầm."
"Ầm."
Thanh trường kiếm mang theo dải kiếm khí lẫm liệt lại cứ thế nện mạnh vào cơ thể Lâm Phong, phát ra hàng loạt tiếng nổ chói tai. Rốt cục, còn làm nát bấy cả mảng không gian nhỏ bé xung quanh Lâm Phong.
"Trúng rồi."
Kiếm Phi phấn khích rống to.
Đám người đứng xem cũng thót tim, cảm thấy vô cùng kịch tính.
Huyết Vụ Vương vừa mới hạ gục Lý Đạt Xảo ngay tức thì, chẳng nhẽ cứ vậy mà kết thúc sao?
"Không đúng."
Bỗng chốc, một người kinh hoàng thốt lên.
Mọi người nhìn kỹ lại, khung cảnh trước mắt khiến họ hóa đá hoàn toàn...
Lâm Phong hứng chịu đòn đánh toàn lực của Kiếm Phi, vậy mà chẳng xây xát gì. Anh quay người lại giữa nguồn năng lượng hủy diệt, trong luồng kiếm khí sát phạt, giương đôi mắt lãnh đạm nhìn chằm chằm Kiếm Phi.
Giây lát sau.
"Ầm ầm."
Thân hình Lâm Phong khẽ nhúc nhích, trực tiếp rung vụn vỡ tất cả năng lượng bao quanh, sau đó sải ra một bước, xuất hiện chớp nhoáng trước mặt Kiếm Phi.
"Chỉ có thế này, mà cũng dám đến khiêu khích tôi sao?"
Lâm Phong bóp cổ Kiếm Phi, nét mặt vô cảm nói.
Kiếm Phi chống cự quyết liệt, nhưng chẳng có tác dụng gì. Bàn tay to của Lâm Phong lại sở hữu lực lượng phong linh, nhốt chặt cứng hắn không buông.
"Sư thúc, cứu ta... cứu mạng ta."
Kiếm Phi la lên cầu cứu.
Giờ đây hắn ruột đã đau xót tận óc.
Tại sao lại ham mê nữ sắc, lại đi đắc tội Lâm Phong?
Tại sao vừa rồi lại không nghe lời sư thúc, rời khỏi đây càng sớm càng tốt? Thế nhưng bây giờ nói gì cũng muộn màng rồi.
"Lâm tiểu hữu, hắn là người của Kiếm Môn ta. Cầu mong ngươi giơ cao đánh khẽ... Nếu có tổn thất gì, chúng ta có thể bồi thường bằng thứ khác."
Minh Nguyệt Kiếm Thần đứng ra, điềm đạm ngỏ ý đàm phán.
Những này quả thực có thể nói là rất thành tâm, vừa giữ được sĩ diện cho Lâm Phong, lại bảo vệ được thể diện cho mình...
Nghe vậy khóe miệng Lâm Phong nhếch lên.
Bồi thường?
Nhìn anh giống người thèm bồi thường không?
"Thật ra muốn tôi tha cho hắn cũng được thôi. Nhưng tôi có một yêu cầu."
Lâm Phong quăng Kiếm Phi trong tay xuống.
"Yêu cầu gì?" Minh Nguyệt Kiếm Thần vội hỏi.
"Sắp xếp một chiếc giường, kêu Thiên Diễn Thánh Nữ cởi trần chui tọt vào chăn của Kiếm Phi, làm một màn trực tiếp cho mọi người xem. Khi nào cho các vị ở đây xem đã mắt rồi, tôi sẽ thả hắn." Lâm Phong trả lời.
Chết tiệt?
Lại có chuyện tốt thế này à?
Mọi người trong sân đều sững sờ.
"Ta...."
Kiếm Phi cũng đứng hình.
Sơn trùng thủy phục nghi vô lộ, Liễu ám hoa minh hựu nhất thôn (đến lúc tưởng chừng bế tắc thì lại xuất hiện lối ra)
Yêu cầu cái quái gì với hắn chứ? Quả thực là phước lộc trời cho. Hắn tới làm phiền Lâm Phong, thực chất cũng là do thèm khát luồng khí thuần âm của Thiên Diễn Thánh Nữ.
Mà bây giờ không những không phải mất mạng, Lâm Phong hóa ra lại là vị cứu tinh giúp đỡ hắn loại bỏ tình địch lớn nhất, đích thân đưa Thiên Diễn Thánh Nữ dâng lên giường của hắn.
Người tốt.
Lâm Phong quá tốt bụng, ta đã hiểu lầm anh rồi.
Kiếm Phi liếc nhìn Thiên Diễn Thánh Nữ yêu kiều ướt át ở đằng xa, những giọt nước mắt khổ đau không kiềm được rớt xuống khóe môi.
Việc diễn trực tiếp đối với hắn chẳng hề hấn gì, dù sao cũng đã có chăn che đậy, mà không có chăn hắn cũng không thèm bận tâm...
Bậc tu tiên chúng ta, sao lại quan tâm tới một cái vỏ da rách rưới vô nghĩa được?
"Chuyện này.... không thể nào."
Mặt mày Thiên Diễn Thánh Nữ nhợt nhạt, thụt lùi liên tục, hy vọng giữ khoảng cách an toàn.
"Tạ Tình, ta vì em, nên mới sa vào hoàn cảnh nguy hiểm thế này. Mà bây giờ em chỉ cần hy sinh một chút là có thể giúp ta, vậy mà em lại từ chối?"
Kiếm Phi giận dữ gào lên.
"Em... em hiểu. Nhưng sao em có thể... làm sao có thể ở chỗ như vậy..."
Thiên Diễn Thánh Nữ mím chặt môi hồng, rụt rè không nói nổi những lời quá mức nhục nhã kia.
"Ta không cần biết. Hôm nay em bắt buộc phải giúp ta."
Sắc mặt Kiếm Phi đông cứng, thản nhiên móc ra một cái giường to lớn từ túi Càn Khôn, ép Thiên Diễn Thánh Nữ cởi bỏ y phục.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất