Ông ta muốn nói gì đó, nhưng hồn thể quá suy yếu, chỉ có thể phát ra từng tiếng gió thổi vi vu yếu ớt.
Đôi mắt sâu thẳm của Lâm Phong quét qua hiện trường, lướt qua từng khuôn mặt của mọi người, không nói một lời nào, nhưng mặt đất đá hoa cương dưới chân anh lại vỡ vụn liên hồi.
Lớp đá hoa cương cứng rắn đến vậy lại nứt toác nhanh chóng, sau đó hóa thành bột mịn, bị gió cuốn lên, bụi bay mù mịt, làm rối bời ánh mắt của đám đông, đồng thời đập mạnh vào trái tim mỗi người.
Lâm Phong đứng giữa muôn vàn bụi trần, mái tóc đen tung bay trong gió, vạt áo trắng phấp phới. Trên mặt vẫn không có bất kỳ cảm xúc nào, tựa như một tôn Sát Thần, lại giống như một tôn Ma Thần, lạnh lùng tĩnh lặng nhìn xuống nhân gian.
"Lâm Phong... chúng ta lại gặp nhau rồi."
Minh Nguyệt Kiếm Thần áp chế sự nôn nóng trong lòng, bước lên một bước, chủ động mỉm cười chào hỏi.
Đã từng, hắn đã từng cực kỳ khinh thường Lâm Phong, nhưng sau hai trận chiến đó, hắn lại rất kiêng kị anh. Hắn hiểu rõ rằng người đàn ông trước mắt này chỉ cần không chết, nhất định sẽ bước tới đỉnh cao thế giới.
Quan trọng nhất là, với thực lực hiện tại của Lâm Phong, e rằng rất khó để ngã xuống.
"Cút."
Trong miệng Lâm Phong nhả ra một chữ, không thèm nể mặt chút nào.
Lòng Minh Nguyệt Kiếm Thần chùng xuống, nụ cười trên mặt cũng trở nên cứng nhắc.
Xem ra chuyện này không thể giải quyết trong yên bình rồi.
"To gan. Lâm Phong, ngươi tưởng mình là đại nhân vật gì sao? Dám nói chuyện với sư thúc ta như vậy."
Kiếm Phi lạnh giọng quát lớn, chiến ý sục sôi, đã không thể kìm nén khao khát muốn giao đấu với Lâm Phong.
"Lâm Phong, mau chịu chết đi." Lý Đạt Xảo lập tức phụ họa.
Hai người có thể cảm nhận được thực lực cường hãn của Lâm Phong, thế nên đã thu lại dáng vẻ kiêu ngạo trước đó, thay vào đó sắc mặt trở nên nghiêm túc và cẩn thận...
Lâm Phong cũng không thèm quan tâm tới hai người bọn họ.
Anh dời ánh mắt giễu cợt sang phía Thiên Diễn Thánh Nữ, dường như đang nói:
Cô lôi đâu ra hai đống rác rưởi này vậy?
"......"
Thiên Diễn Thánh Nữ cũng không hé răng, chỉ lạnh lùng nhìn Lâm Phong...
Trên thực tế, người ít sợ hãi nhất ở hiện trường chính là cô ta.
Bởi vì cô ta đã báo cho khuê mật của mình là Diêu Quang Thánh Nữ tới đây. Vậy nên, cho dù hai người Kiếm Phi chiến đấu thất bại thì cô ta vẫn có tự tin bản thân sẽ không gặp chuyện.
Bầu không khí càng ngột ngạt hơn.
Mọi người câm như hến, ngay cả thở mạnh cũng không dám...
Đột nhiên.
"Cùng lên."
Kiếm Phi và Lý Đạt Xảo liếc nhìn nhau ngầm hiểu ý, từ hai góc khác nhau, đồng loạt phát động tấn công nhắm vào Lâm Phong.
"Thiên Khiển Chi Kiếm."
"Trảm thần, trảm ma, trảm nhân, trảm càn khôn...."
Thần sắc Kiếm Phi lạnh lẽo.
Một thanh cự kiếm kinh thiên bay vọt lên theo lòng bàn tay đang nâng của hắn, rồi lại hung hăng bổ xuống khi lòng bàn tay hắn gập lại.
Kiếm khí cuồn cuộn ngập trời, kiếm đạo ý chí kinh khủng thấm sâu vào tâm hồn. Đây là bổn mạng pháp thuật của Kiếm Phi, cũng là thần thông mạnh nhất kể từ lúc hắn ngộ đạo...
"Thái Huyền Thiên Thuật, hiển hóa chân ngã."
Lý Đạt Xảo uy nghiêm vô cùng, miệng lẩm nhẩm thuật pháp.
"Ong."
Linh khí cuồn cuộn tụ lại, ánh sáng thánh khiết bảy màu chói lóa, đạo hoa lác đác nở rộ...
Trong chớp mắt, phía sau hắn vậy mà lại xuất hiện một ảo ảnh màu vàng kim. Nhìn kĩ lại, ảo ảnh màu vàng kim đó phản chiếu dung mạo của Lý Đạt Xảo, chính là do tinh khí thần toàn thân hắn hóa thành.
"Trích Tinh (Hái sao)."
Ảo ảnh màu vàng kim có vẻ mặt trang nghiêm, một bàn tay khổng lồ xuyên thủng bầu trời xanh thẳm, thật sự bắt lấy một vì tinh tú từ hư không vô tận.
Chỉ có điều ngôi sao này đã bị đạo pháp giam cầm, thu nhỏ lại hàng tỷ lần, giống như một quả cầu lửa, tỏa ra năng lượng dâng trào....
Giây tiếp theo.
Cự kiếm và ngôi sao đồng loạt tấn công Lâm Phong. Năng lượng đáng sợ lan tràn tứ phía, không gian xung quanh toàn bộ phát nổ. Ngay cả Vong Linh Chi Trạch đằng xa cũng bị liên lụy, lượng tử khí khổng lồ dâng trào rồi bốc hơi...
"Nguy rồi. Chạy mau.... Những cuộc tấn công như thế này không phải thứ chúng ta có thể đứng xem."
Có người sắc mặt trắng bệch, hoảng sợ hét lớn, cảm nhận được nguy cơ tử vong đang ập đến.
Cả đám người lùi lại thật nhanh, muốn tránh xa nơi này...
Nào ngờ ngay lúc này, Lâm Phong chuyển động.
Tay trái giơ ra, tóm lấy thanh cự kiếm màu vàng kim, triệt tiêu mọi luồng khí thế...
Tay phải đưa tới, bắt lấy vì tinh tú đã thu nhỏ, ném vào trong tháp Thiên Ma, bị tòa tháp nhỏ nuốt gọn chỉ trong một hơi...
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất