Nắm đấm đi đến đâu, hư không sụp đổ đến đó. Mọi thuật pháp, phù văn, trật tự và quy tắc đều trở nên hỗn loạn, đứt gãy, không còn tồn tại. 

 

Quá mạnh! 

 

Cảnh tượng này khiến da đầu mọi người có mặt đều tê dại. 

 

Hai mắt Nhị sư tỷ sáng bừng lên liên tục, thầm siết chặt nắm tay nhỏ cổ vũ cho tiểu sư đệ. 

 

Đùng! 

 

Cuộc đại chiến kinh thiên bùng nổ! 

 

Một mình Lâm Phong đối chiến với hai đại cường giả mà không hề rơi vào thế hạ phong. 

 

Lúc này, đám người Trương Hủ, Tinh Đế, Thái Sơ Cổ Tăng cũng không ngồi yên được nữa, đồng loạt gầm thét xông vào chiến trường. Tổng cộng năm vị Độ Kiếp đỉnh phong, trong đó có hai cường giả loại hai và ba cường giả loại một cùng vây công Lâm Phong. Đủ loại thuật pháp tung ra chấn động trời đất, vòm trời sụp đổ, gần như muốn đánh nát cả mảnh không gian này. 

 

Khoảnh khắc này, cả Linh giới dường như đang rung chuyển. Tất cả tu giả đều cảm nhận được dao động nơi đây, ai nấy đều lộ vẻ kinh hoàng, cảm giác như ngày tận thế sắp giáng xuống. 

 

"Chết hết đi." 

 

Mặt Lâm Phong lạnh tanh, chớp lấy thời cơ, vung một quyền quét ngang, trực tiếp đánh nát Tinh Đế vừa xông lên thành một làn sương máu. Ngay sau đó, anh dùng nhục thân cứng rắn chống đỡ đòn liên thủ của Cổ tổ nhà họ Trương và Tăng Y Cổ Phật. Trong lúc thân hình hơi lảo đảo, anh lại ra tay như sấm sét, đấm thẳng về phía Trương Hủ. 

 

"Không..." Trương Hủ tuyệt vọng thét lên. 

 

Nhưng vô dụng, kết cục đã định. Lão nổ tung ngay trên không trung, máu tươi bắn tung tóe xuống mặt đất. Máu của cường giả tưới nhuần vạn vật, khiến trời đất xuất hiện dị tượng, hào quang điềm lành lấp lánh. 

 

"Xôn xao~" 

 

Cả hiện trường xôn xao. 

 

Mọi người gần như tê liệt, ngây dại... Năm người vây công một người, vậy mà lại bị Lâm Phong giết ngược hai vị, thân xác nát bấy thành sương máu, ngay cả thần hồn cũng bị chấn nát, triệt để hồn phi phách tán, không còn cơ hội luân hồi. 

 

Tại sao? Tên Lâm Phong này rốt cuộc ăn gì mà lớn lên? Tại sao lại mạnh đến mức phi lý như vậy. 

 

Giữa lúc mọi người còn đang kinh hãi, trên tầng không lại vang lên một tiếng nổ dữ dội. Máu đỏ tươi che lấp tất cả, mây đen trên trời bị nhuộm thành màu máu, tỏa ra ánh đỏ rực rỡ khiến người ta không rét mà run. 

 

Thái Sơ Cổ Tăng đã ngã xuống. Sau khi dốc sức phản kháng, vùng vẫy và gầm lên một tiếng đầy không cam lòng, lão đã bị Lâm Phong tóm được sơ hở, một tát vỗ cho tứ chi rã rời. Thần hồn yếu ớt dưới ánh mắt của mọi người bỗng nhiên nổ tung, hóa thành cơn mưa ánh sáng vô tận. 

 

Lúc này, Cổ tổ nhà họ Trương và Tăng Y Cổ Phật không còn giữ nổi bình tĩnh nữa. Dù họ có thể cản được đòn tấn công của Lâm Phong để bảo vệ bản thân không bị thương, nhưng lại không cách nào ngăn cản Lâm Phong giết người. Điều quan trọng nhất là, đòn tấn công của họ rơi xuống người Lâm Phong căn bản không thể gây ra thương tổn gì cho anh. Thể phách này thực sự quá đáng sợ, còn cứng cáp hơn cả linh bảo cực phẩm, không thể bị hủy diệt. 

 

"Còn chưa ra tay, còn đợi đến khi nào nữa." Cổ tổ nhà họ Trương đỏ mắt, gào lên một tiếng lớn. Ông ta đang bị kích động dữ dội, gần như đã vượt quá cả sự phẫn nộ, quan trọng nhất là trong đó còn ẩn chứa một chút sợ hãi... 

 

Cái gì? Trong bóng tối vẫn còn người khác sao. Mọi người đều kinh hãi. 

 

Ngay giây tiếp theo! 

 

Ầm! 

eyJpdiI6IjBaeG9Wd3phdXJDb1RZcDdNSzIwWEE9PSIsInZhbHVlIjoiTFUzZ2ZPSHl6RTBcL3pSXC9Gd1NWVEpnelFuMVk2cWtTUEhFOHk0RXdCRWRRbzVINHNRcVJoUjczeDN4cjVcL3VjeSIsIm1hYyI6ImJiZTEzNTc2MmYyYjE3NzNjZGNhMmZiYzI0NTA4ODkwNjUxMWZjYmU3YjgzZTBkZmFjNzNiYTZlMDk1NTA2MDIifQ==
eyJpdiI6Im1oTnNuNEFLOVJlbXh0RXZtWG9EMEE9PSIsInZhbHVlIjoicGs4TEVsMmw1Yms0aFRLNXRSTXlPUnRncE9zRW1IblFwVlF6ekdVeW5ZUDdEcllhUVJOckV3Um9Od0pTbmZhZEJ0elFQXC81WURDRDdodmJYaEZaSytUMElrWHVLNWRuWFc3S2Y5T01RdEtHOTE4UW1PT2RZcHlZT2srTjV0ZXg1Y0RNK3l2SXRScDZTd1FmNnI0ZWpoZHlUNWJkRzhEVmRRMDVMU1RGQ1liSkJTS1p2RlQ1bWRURmNBS0lKUk9ZTDFVUElxNDExNHVnbnBEYVhDZVdYTjVQdmY4VmEzOUZmR1B1bFo0bGJUUVFHbFl3Y3lYOW1cL3FaUDlicnhwamZTYjlySUk0QmpiSFBHNzZzc1lOd0FUXC82S0RYcmwxZEtwMnpaXC9oOHMrc1QxbUVZc1dWeVp5V2lJbmUwa3RvRlErVUtHTk92V0lUMlNNSG9DU1ZOU0h2ZzBDWG9DUFgyVkh4XC9BS0xNMjRmSHlyTjM2QlJ5cWwxK1YrdXhkN2dSYkRJWWFGN2ZVMW5BQjJvK3JXaWJaZW5Zc21IZVdQUkpLcWZFSkNpYXRtSlVCajJHTW9BbFJnVUZuSG5oM2hocmxQR3R1WVU5d1lKM2xJeTJuQ3cxNVI0N05jeXR5YXZVXC9cL1hoV1dUQzRQeGFNPSIsIm1hYyI6IjRkMmI4YTFjYWYxNTVhMmZmNjc3YmUxZjAyM2Y0MDYyMzIxM2JlZTYyYTU0YzQ5Nzg2ZGExYzc3YWJmNWRmYWUifQ==

"Các ngươi, quá đáng rồi." Thần sắc Trần Bắc Huyền băng lạnh, vứt bỏ vỏ hạt dưa trong tay, lạnh lùng quát.

Advertisement
x