"Ồ? Liên thủ san bằng Vong Linh Chi Trạch?" Lâm Phong nghe vậy ánh mắt khẽ động. Vong Linh Chi Trạch là tử địa còn sót lại từ đại chiến thượng cổ, các cường giả tử trận năm xưa tái sinh theo một cách khác ở đó, đâu có dễ đối phó như vậy... 

 

"Lâm tiền bối, trận chiến thượng cổ là cuộc chiến người và thần. Năm đó Nhân tộc thảm bại, nhiều tu giả đành phải tìm đường khác, chạy đến khai phá Linh giới. Hiện nay một khi hai giới thông thương, Nhân tộc chắc chắn sẽ suy yếu." 

 

"Vì vậy... Nhân tộc chúng ta không nên tiếp tục tự làm hao tổn nữa." Vẻ mặt Vệ Tử Húc có chút phức tạp. 

 

Nghe đến đây, Nhị sư tỷ bên cạnh cảm thấy xúc động, không kìm được tiếng thở dài. Nhà họ Khương của bọn họ năm xưa là một trong tám tộc thượng cổ, cũng vì trận chiến đó mà suy tàn hoàn toàn... 

 

"Bữa tiệc dự định tổ chức vào lúc nào?" 

 

Đúng lúc này, Trần Bắc Huyền thong thả bước vào. Vệ Tử Húc vừa thấy Trần Bắc Huyền thì vẻ mặt càng thêm cung kính, lập tức đứng dậy, đầy kính sợ nói: 

 

"Việc này phải xem ý của Lâm tiền bối và Bắc Huyền tiền bối. Nếu hai vị không có ý kiến gì thì bữa tiệc sẽ được đặt vào tối nay... tổ chức tại Tầm Thiên Thành của Trận Tông chúng tôi." 

 

"Được, cứ nói chúng ta nhất định sẽ đến." Trần Bắc Huyền thản nhiên nói. 

 

Vệ Tử Húc nghe vậy như trút được gánh nặng, vội vàng cười gật đầu, lại nói vài lời chào từ biệt với Lâm Phong rồi vội vã rời đi. 

 

Đợi Vệ Tử Húc đi khỏi, Lâm Phong mới nhíu mày hỏi: "Tại sao chúng ta phải đi tham dự bữa tiệc? Bọn họ muốn giết tôi là giết, muốn cầu hòa là cầu hòa, coi tôi là cái gì chứ?" 

 

"Cậu thật sự nghĩ bọn họ muốn cầu hòa sao?" 

 

"Chẳng lẽ còn có ý đồ khác?" 

 

"Sự việc chắc chắn không đơn giản như vậy, qua đó xem thử là lựa chọn tốt nhất... Lấy bất biến ứng vạn biến." 

 

Trần Bắc Huyền ngừng một chút, lại cười như không cười nói: "Hơn nữa tối qua ta cảm nhận được một luồng khí tức của người quen. Có lẽ có liên quan đến bữa tiệc lần này..." 

 

"Khí tức của người quen?" Trong lòng Lâm Phong chấn động. Người có thể được Trần Bắc Huyền gọi là người quen, thực lực chắc chắn không tầm thường. 

 

... 

 

Sáu giờ rưỡi tối. 

 

Trước cửa khách điếm lớn nhất trong Tầm Thiên Thành đã đông nghịt người. Từng vị cường giả với khí tức thâm sâu khó lường bước vào khách điếm dưới ánh mắt chăm chú của mọi người. 

 

Bối Sơn Tông, Thiên Môn, Thánh miếu Thái Sơ, nhà họ Trương, Tinh Môn, Kiếm Môn, Trận Tông đều cử người tới. Thanh thế này khiến không ít người nghe tin kéo đến đều kinh hồn bạt vía. 

 

"Nghe nói chưa? Mấy đại siêu cấp đạo thống liên thủ tổ chức tiệc, muốn xin lỗi Lâm Phong... Lợi hại thật. Đã bao giờ nghe thấy ai có thể ép mấy đại đạo thống cùng lúc cúi đầu chưa?" 

 

"Xin lỗi? Tôi thấy là Hồng Môn Yến thì có." Có người cười khẩy thầm thì. 

 

"Lời này nghĩa là sao?" 

 

"Vợ tôi làm vú nuôi của nhà họ Trương, nghe nói đêm hôm qua có một vị cổ tổ đời đầu của nhà họ Trương đã bò ra khỏi quan tài. Nếu xin lỗi, nhân vật cấp bậc này có xuất thế không?" 

eyJpdiI6IkNSQUhOQlNrNTZVMkNEYUhIRWNLaFE9PSIsInZhbHVlIjoiUzE5OEt4QXdEUlwvVWVCYWlUTkt1b1ZYOUZCaDhmK0NVVCtZRFM0TVdWQndDK014ZDI5UUpobUx0aGZ2OWJOMWkiLCJtYWMiOiJiODRiODFiY2E2MzJlYjYzNjY5ODczNmRkODFkOWQzYzJjYTg4ZmI2YWJhZTg5YzYxN2VlMWY1ZmQ3ZjI5OGQxIn0=
eyJpdiI6IjY2TzhSdHJZNjBqUlBUUDhVVUhqSUE9PSIsInZhbHVlIjoieFpNNGtwd3FSYlVFOTFTOTV4UjI5MGJzV21SdzZpb3QweFNwMnhyOGxhS0lQOFZTTk1PdWdJUzRqYzJleXJ5ek02TUR2NXVtQ2tNU1pCTTg0XC84ZklVTXNNNTNSOXN0TlQyOU5JeDhaaEhIcTZXclh0YnVLdzB6TGM1eWJHVWxTWlFUZ0xUWEc5cjhMU3lHdWMrYWwrN0FNQ2RsdVlKXC8wZk9uVTR3WkRTQWlpS1RMUk92azRCRmhucDlRdmF5ZFJ4RkRiZDR5cnlabEVZWVk4SFBsVHVwZ2xnUmRvNmt6anhqbW1ZQmlTMGlRT1NrelRwaTdXVzI5dnZyN2NReHJ3WkNRV1RZSzBEM2FzaW9mUlVtR0xRWDBJVlVISUgwZjMxVHNkMVpxTER4WitvaTZ2RVpnV044TnRJR3RvZW9pcTNoSFFJeWZBODZLOUtBWkpTcVZyV2lzMk0zaU1WSHdWOUp5QjcyY29hSG5RZmIrODRcL2REd0tnV0xNcFdNbUtcLzR2cnVIYjRKbGhDQVFRejVBd3JsSXRia3p1ZDdXN3JWUWlKRzVcL1p3V1RpSXp1MWF2WUNGVUMzeTdTSmpia3VNIiwibWFjIjoiMWZlYmRhNjJmZDRmMzI2ZmU2ZTg2MWRlY2I5MzBjMjI5NGFjZWUwMjEwMjYxZTFiMGM3YmI0ODg3MGJhYzgwZSJ9

...

Advertisement
x