Bởi vì trước khi lạc vào sâu trong Tiên Lộ, chủ nhân cũ đã dặn dò nó câu cuối cùng là: “Nhất định phải tỏ ra thật mạnh mẽ, thật ghê gớm thì người khác mới không dám bắt nạt ngươi”. 

 

“Mày trốn sau tảng đá làm gì thế?” 

 

Lâm Phong buồn cười hỏi. 

 

“Ta suýt nữa thì hại chết anh rồi…” 

 

Tiểu Tháp lí nhí đáp, giọng yếu ớt. 

 

Lâm Phong nghe vậy bất đắc dĩ lắc đầu, sải bước đi tới sau tảng đá, lại phát hiện mắt Tiểu Tháp đỏ hoe, trên mặt vẫn còn vệt nước mắt chưa khô. 

 

Lâm Phong sững người. 

 

Anh nhớ lại lần đầu gặp gỡ, Tiểu Tháp hùng hổ như ý chí của Thiên Đạo, coi trời bằng vung, vậy mà giờ lại lộ ra vẻ tủi thân tội nghiệp đến thế này… 

 

“Không sao! Tao đâu có trách mày. Nếu không nhờ mày mang thân xác tàn tạ của tao đi khắp nơi, chưa chắc tao đã lột xác thành công đâu!” 

 

Lâm Phong mỉm cười an ủi. 

 

“Thật không?” 

 

Tiểu Tháp ngước đôi mắt đáng thương lên hỏi. 

 

“Thật!” 

 

Anh gật đầu chắc nịch. 

 

“Thế thì quá là tuyệt vời ông mặt trời!” 

 

Khuôn mặt Tiểu Tháp lập tức nở nụ cười toe toét, nhảy cẫng lên, leo tót lên cổ Lâm Phong ngồi. Đôi chân nhỏ xíu phấn khích đung đưa, đạp thùm thụp vào ngực anh đến mức muốn sưng cả lên. 

 

“Cái đệch…” 

 

Khóe miệng Lâm Phong giật giật. 

 

Anh nghiêm túc nghi ngờ vẻ đau thương, tủi thân vừa rồi của Tiểu Tháp là diễn sâu! 

 

Theo phản xạ, anh định xách cổ thằng nhóc ném đi cho khuất mắt… Nhưng khi nghe Tiểu Tháp nói: “Ngày xưa chủ nhân cũng hay chơi với ta như thế này”, lòng anh lại mềm nhũn. 

 

Thôi kệ! Tiểu Tháp suy cho cùng cũng chỉ là một đứa trẻ thôi mà! 

 

“Thanh Vân nhất mạch quả nhiên là tông môn có bề dày lịch sử! Trầm lắng cả vạn năm, nay lại xuất hiện một nhân vật như ngươi…” 

 

Đúng lúc này, một giọng nói nhàn nhạt vang lên từ đằng xa. 

 

Mọi người quay lại nhìn, thì ra là Minh Nguyệt Kiếm Thần, kẻ vừa đứng ngoài quan sát trận chiến. 

 

Hắn thần thái thản nhiên, phong tư vô song, mặt đẹp như ngọc, từng bước đi tới mang theo áp lực vô hình cực lớn… 

 

“Ngươi còn mặt mũi vác xác đến đây à?” 

 

Kim Vô Danh và những người khác vừa thấy Minh Nguyệt Kiếm Thần liền cười khẩy mỉa mai. 

 

Lúc nãy tuy họ yếu thế nhưng vẫn còn sức chống cự, chính sự rút lui của tên này vào phút chót đã hại họ suýt chết chùm! 

 

Minh Nguyệt Kiếm Thần phớt lờ đám người Kim Vô Danh, đi thẳng đến trước mặt Lâm Phong. Đôi mắt sắc như kiếm soi xét anh kỹ lưỡng, dường như muốn xác nhận xem anh có thực sự thành tựu Tiên Thể hay không… 

 

“Có gì chỉ giáo?” 

 

Lâm Phong nhạt giọng hỏi. 

 

Anh không oán hận việc Minh Nguyệt Kiếm Thần không giúp, nhưng loại người này, anh cũng chẳng việc gì phải kết thân. 

 

“Kiếm Môn ta và Thanh Vân nhất mạch các ngươi ngày xưa có giao tình sâu đậm. Sư phụ ngươi là Thanh Vân thượng nhân cũng từng muốn liên hôn với Kiếm Môn…” 

 

“Vốn dĩ ta không coi trọng Thanh Vân nhất mạch hiện tại, nhưng sự xuất hiện của ngươi khiến ta phải thay đổi cách nhìn!” 

 

Minh Nguyệt Kiếm Thần ngừng một chút, quay sang nhìn Nhị sư tỷ, mỉm cười nói tiếp: 

 

“Con trai của Môn chủ Kiếm Môn ta là Kiếm Phi, hiện xếp thứ ba trên Bảng thiên tài. Vị sư tỷ này của ngươi có thể trở thành đạo lữ của hắn. Hai bên kết làm thông gia, cùng nhau đối phó với đại thế sắp tới! Ngươi thấy sao?” 

 

Lâm Phong mặt không đổi sắc, gật đầu nói: 

 

“Chuyện này cũng không phải là không được! Nhưng tôi có một điều kiện…” 

 

Lời vừa thốt ra, Nhị sư tỷ đứng bên cạnh lập tức run rẩy, sắc mặt tái nhợt, hai nắm tay siết chặt, nhưng cô ta không nói gì, chỉ lặng lẽ đứng đó. 

 

Đại sư huynh dường như muốn lên tiếng phản đối, nhưng môi mấp máy rồi lại thôi, không thốt nên lời. 

 

“Điều kiện gì? Ngươi cứ việc đề xuất, Kiếm Môn chúng ta về phương diện này tuyệt đối không keo kiệt…” 

 

Minh Nguyệt Kiếm Thần cười hỏi. 

 

“Bảo tên Kiếm Phi kia tới quyết chiến với tôi, là loại sinh tử chiến ấy!” 

eyJpdiI6Inp6QTlTUUI2NnZ6c1ZOU1dVN3hjYlE9PSIsInZhbHVlIjoiRzhpa0tTSGZXRldTbyttTkxEbkJ2cFI1c25nRmJMWW05VGtqQ25WSkgrRjhwanlFeFdBdW5hTkV4d0psTzJDaSIsIm1hYyI6ImI1YTY0ZDQwYWRiMzEwYzlkZjAyMWU4NmJjNDE1MzFiYzQ3YTE5Y2QzNmE3NmE4NWEzZTBiYzlkN2Q2Nzg5MTIifQ==
eyJpdiI6Inl3SWEwXC9RaFdjcjhUN2tlb21NckhRPT0iLCJ2YWx1ZSI6IjZ6MnV4THRUdFZYNHoxb2h2c0xieXlhSzVIZDJhYVJMWFhYMFQ5R1VERytWOUxDY2xjSFlHZ2hUTlFNR0tNM1ZVbnFVYnFuNkFuaGF0eldBNytITXVDZkhaVVMzNDU3QmNXa2JQMkpKRkJvR01UbmVcL3Bzb3pJRlpqdUoyUm91b3N5a3VVXC80WTNaZGcydkpnaXNLS0VNQ0lmY21BRnQyS0NzVHNmYTdXMVZrblVQWjZCM0Y0UTI0ems4OEIxVnRLIiwibWFjIjoiNDQzMzk3Yzg3OTU5NTZkMmY5YjY3YzM0MGZiZGE0YmE5NjllMWJlM2UwYmZlODlhNDllMTQxN2ZhNzZmODYzMSJ9

“Đương nhiên, nếu anh thích thì có thể thay hắn đánh với tôi một trận! Chỉ cần sống sót dưới tay tôi, thì chuyện gì cũng dễ thương lượng.”

Advertisement
x