“Cha.”
Vương Dược nhìn thấy người tới, vẻ mặt cực kỳ vui sướng, hưng phấn hét lên.
Cha?
Mọi người ở hiện trường đều chấn động.
Cha của Vương Dược là ai? Tất cả mọi người đều rõ ràng, là người được xưng tụng có tư chất thành Tiên - Vương Đằng, là một trong những yêu nghiệt mạnh nhất từ xưa đến nay, cùng thế hệ vô địch, chưa từng nếm mùi thất bại.
“Ồ~”
“Vương Đằng bế quan mấy ngàn năm, vậy mà lại xuất thế lần nữa.”
Mọi người chỉ cảm thấy tim mình như muốn nổ tung, khó có thể tưởng tượng nổi, không thể chịu đựng được.
Ngay cả Minh Nguyệt Kiếm Thần cũng co rút đồng tử, cảm nhận được áp lực cực lớn, hắn sinh ra vào thời đại sớm hơn Vương Đằng, tuy chưa từng chiến một trận với Vương Đằng, nhưng từ những chiến tích trong quá khứ, hắn tự nhận mình không bằng Vương Đằng.
Tại sao nhà họ Vương có thể liệt vào một trong mười lăm siêu cấp đạo thống?
Chính vì có Vương Đằng.
Nhà họ Vương cũng không có Độ Kiếp đỉnh phong nào khác, chỉ có một mình Vương Đằng.
Điều này đủ để chứng minh thực lực đáng sợ của ông ta, một người có thể địch vạn người, đánh đâu thắng đó, không ai dám trêu chọc.
“Cha… cha, sao cha lại xuất quan? Chẳng… chẳng lẽ…”
Lúc này, Vương Dược dường như nghĩ tới điều gì, giọng nói cũng trở nên run rẩy.
“Không sai. Ta đã thành công… Hoàn thiện Chân Ngã, đạt tới viên mãn, từ nay vô địch thiên hạ.”
Vương Đằng bình tĩnh lên tiếng.
So với những cường giả Độ Kiếp đỉnh phong khác, khí tức của ông ta rõ ràng càng khủng bố hơn, làm cho người ta cảm thấy kinh hãi từ tận đáy lòng, loại cảm giác áp bách đáng sợ đó khó có thể diễn tả bằng lời.
Ngay cả cường giả Độ Kiếp đỉnh phong cũng phải cảm thấy chột dạ, bất giác lùi lại một bước.
Đây mới là cường giả đứng trên đỉnh thế gian.
Cùng là Độ Kiếp đỉnh phong, nhưng lại có khoảng cách một trời một vực.
“Sáu người các ngươi trấn áp tháp Thiên Ma, hủy diệt tàn thể Lâm Phong ngay lập tức, diệt trừ mọi khả năng.”
Vương Đằng bình tĩnh nói với đám người Thần Đế.
Tiếp đó giọng nói xoay chuyển, nhìn về phía năm người Minh Nguyệt Kiếm Thần, Kiếm Vô Danh, lạnh lùng nói: “Còn năm người bọn chúng, cứ giao cho ta.”
Lời vừa dứt, một luồng uy áp đáng sợ quét ngang toàn hiện trường, chấn động làm vạn linh run rẩy, bầu trời biến sắc, Thiên Đạo bi thương…
“Ta xem ai dám hành động thiếu suy nghĩ.”
Giọng điệu Vương Đằng bỗng trở nên lạnh lẽo, ánh mắt tràn đầy sát cơ nhìn năm người Minh Nguyệt Kiếm Thần.
“Được.”
Thần Đế vui mừng, không chút do dự, dẫn đầu công kích về phía Tiểu Tháp.
Năm người còn lại theo sát phía sau, đồng loạt thi triển đạo pháp, tản phát uy áp, phong tỏa đường lui của tháp Thiên Ma.
“Ong.”
Ngoài thân tháp Thiên Ma phù văn lấp lánh, cực lực phản kháng, nhưng lại vô dụng, khí tức của sáu đại Chí tôn gắt gao áp chế nó, khiến nó mệt mỏi ứng phó, khó có thể chống lại.
Cuối cùng.
“Vút.”
Tàn thể Lâm Phong bị Thần Đế dùng đạo pháp vô thượng ép ra khỏi tháp Thiên Ma, lơ lửng giữa trời đất.
Đã chết nhiều ngày, thân thể Lâm Phong đã hoàn toàn trở nên cứng đờ, cả người tràn ngập tử khí, hai mắt anh nhắm nghiền, dung nhan tiều tụy, môi trắng bệch, hoàn toàn không còn vẻ tuấn lãng như trước đây.
“Huhu huhu, tiểu sư đệ.”
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất