"Vệ Tử Húc?"
Lâm Phong sững sờ, lục lại ký ức. Rất nhanh, khuôn mặt của một lão giả ngoài năm mươi tuổi đã hiện ra trước mắt.
Là người đó sao?
Trước đây vì tìm linh mạch, anh từng cứu một lão giả nơi tận sâu Thập Vạn Đại Sơn. Ông ấy tên Vệ Tử Húc, ở lĩnh vực trận đạo rất có thiên phú; đến cả Tầm Long Phân Kim Thuật, loại trận đạo thuật pháp được xem là tầm thường, nhưng khi vào tay ông ấy lại phát huy được công dụng to lớn.
Anh động lòng luyến tiếc thiên tài, bèn truyền cho người này Tạo Hóa Trận Quyết, hy vọng ông ấy đi được càng xa càng tốt trên con đường trận đạo…
"Nhớ ra rồi sao?" Khổ Trần Tử hỏi.
"Ông ấy đến Trận Tông của các người bằng cách nào?" Lâm Phong đáp.
"Chuyện đó thì ngươi không cần biết. Nói chung là cũng do cơ duyên trùng hợp. Vệ Tử Húc là người rất tốt… thiên phú trên con đường trận đạo khiến cả Tông chủ chúng ta phải kinh ngạc."
"Ông ấy luôn ghi nhớ ngươi, mãi nghĩ về ân tình của ngươi. Cho nên lần này Trận Tông chúng ta tới đây, mục đích chính là giúp ngươi… Tinh Vẫn Thạch chỉ là tiện tay mà thôi."
Lâm Phong nghe vậy thì im lặng.
Đây chính là nhân quả sao?
Trước đây vô tình gieo hạt, nay lại kết thành thiện quả. Nếu Khổ Trần Tử không nhắc, anh cũng đã quên mất chuyện này.
"Vốn ta tưởng mình đến đây là có thể giúp ngươi giải quyết mọi tai họa. Đáng tiếc ta vẫn đánh giá thấp khả năng gây chuyện của ngươi… Chẳng bao lâu nữa, mấy đạo thống nhất định sẽ cùng nhau vây công."
"Chuyện này đã liên quan đến thể diện, chắc chắn sẽ không bỏ qua."
Khổ Trần Tử nói tiếp.
"Thì sao? Một khi tôi đã làm, tôi sẽ không sợ… Tôi sẽ chém mở một con đường máu, chém đến khi thiên hạ không ai dám chọc vào tôi nữa." Lâm Phong lắc đầu, rồi hỏi: “Vệ Tử Húc ở đâu? Tôi muốn gặp ông ấy một lần…"
"Ông ấy? Chắc ngày mai sẽ tới… Nói chung, việc này Trận Tông sẽ ủng hộ ngươi. Nhưng cũng có giới hạn. Chúng ta không thể vì ngươi mà đi đắc tội mấy đạo thống kia được."
Nói xong, Khổ Trần Tử vội vã rời đi.
Lâm Phong nhìn theo bóng lão khuất dần, đứng đó ngẫm nghĩ một lúc, rồi dẫn theo Cẩu Thặng trở về Tinh Thành.
Dọc đường, anh nghe vô số tu giả bàn tán, nói anh đã cướp Tinh Vẫn Thạch của Trận Tông, nói anh đã giết cổ tổ của Trận Tông…
Điều đó khiến Lâm Phong thấy lạ, chẳng hiểu mọi người vì sao lại nói vậy.
Dĩ nhiên, anh cũng chẳng bận tâm mấy chuyện kiểu này.
…
Đến tối.
Lâm Phong tiễn Cẩu Thặng rời Tinh Thành, nói gã đi tới Vong Linh Chi Trạch hội ngộ cùng đám Cửu U trước.
Sau đó, anh lại bày một trận pháp hộ vệ trong chỗ ở của mình, sau đó lấy Tinh Vẫn Thạch và tháp Thiên Ma ra.
"Tiểu Tháp.."
Lâm Phong khẽ gọi.
Nhìn tháp Thiên Ma từng rực rỡ thánh quang ngày nào giờ đã tiều tụy tàn tạ, u tối không còn ánh sáng, trong lòng anh không khỏi chua xót.
Tiểu Tháp đã trải qua lửa chiến nơi tiên lộ, bản nguyên tổn hại, qua vạn năm tháng mới gắng gượng khôi phục được chút tinh khí thần, vậy mà vì giúp anh, nó đã cạn kiệt bản nguyên, chìm vào giấc ngủ sâu.
Sinh linh không không phải von người vừa vô lại vừa nghĩa khí ấy, thật khiến người ta nhớ thương.
"Tiểu Tháp, tao đã tìm được Tinh Vẫn Thạch, có thể giúp mày phục sinh. Mau mau tỉnh lại đi…"
Lâm Phong không do dự nữa, trực tiếp thúc động Tinh Vẫn Thạch nhập vào tháp Thiên Ma.
Ong!
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất