Hiện tại đã bước vào một chân, chỉ còn thiếu một bước nữa là có thể đưa nốt chân kia vào...
Sắp đột phá rồi...
Lâm Phong thì thầm trong lòng.
Cẩu Thặng thấy Lâm Phong thản nhiên như vậy, không khỏi lo lắng nói: “Anh Lâm, tôi nghe nói người của mấy đạo thống lớn đang tụ tập lại một chỗ, trong lời nói nhắc nhiều đến tên anh, có lẽ muốn gây bất lợi cho anh."
"Thì cứ để bọn họ đến đi." Lâm Phong đáp.
"Chuyện này..." Cẩu Thặng nghẹn lời, tim đập chân run.
Đây là không sợ thật hay là giả vờ không sợ vậy?
Mấy đạo thống siêu cấp lận đó, một khi bọn họ quyết định liên thủ với nhau, đừng nói là cá nhân, cho dù là một thế lực lớn cũng không chịu nổi, chắc chắn sẽ bị diệt vong...
Mấy ngày nay gã chỉ đi nghe ngóng bên ngoài thôi mà đã sợ muốn chết rồi.
"Có tin tức của Lục sư huynh tôi chưa?" Lâm Phong hỏi.
"Có rồi. Nghe nói Mục Trần sau khi bị Thương Hội Linh Vân từ chối, có người nhìn thấy anh ấy đi đến Vong Linh Chi Trạch. Nơi đó từng là một phần của chiến trường thượng cổ, vô số cường giả bỏ mạng, vong hồn bất diệt, nay đã hóa thành cấm địa, người sống không dám lại gần."
"Tôi đã nói các vị tiền bối Cửu U đi trước dò la tin tức rồi." Cẩu Thặng vội vàng nói.
"Vong Linh Chi Trạch?"
Lâm Phong lẩm bẩm.
Lục sư huynh muốn đập nồi dìm thuyền, quyết tử một phen sao?
Thần hồn bị tổn thương, lại đi đến nơi như thế, mục đích không cần nói cũng biết...
...
Chờ Cẩu Thặng rời đi, một mình Lâm Phong đi ra ngoài.
Anh dạo quanh Tinh Thành một lúc, quả nhiên nhìn thấy rất nhiều gương mặt xa lạ, thấy nhiều cường giả chưa từng xuất hiện trước đây. Những cường giả này ai nấy đều khí huyết dồi dào, trong cơ thể như đang thai nghén một tôn thánh linh, đáng sợ vô cùng.
Thậm chí trong số đó, có vài người cảm ứng được thần niệm của anh, chủ động phát tán thần thức đáp lại, muốn giao lưu, muốn xem anh là thần thánh phương nào, nhưng đều bị anh từ chối.
Không lâu sau, Lâm Phong đi ra ngoài thành.
Anh nhìn mây cuộn mây tan nơi chân trời, nhìn hoa nở rực rỡ dưới chân, nhìn thiên địa mênh mang, nhìn kiếp phù du ngắn ngủi...
Trong lòng bất giác nảy sinh chút hoang mang.
Người sống một đời, rốt cuộc là vì cái gì?
Mọi chuyện đều có mục đích.
Đối với tu giả mà nói, sống chỉ để tu đạo, tu đạo là để thành tiên, mà thành tiên lại là để được sống tốt hơn.
Đi đi lại lại, mọi thứ dường như lại quy về một điểm...
Giờ phút này, Lâm Phong ngồi xếp bằng trên đỉnh một ngọn núi hoang. Hoàng hôn buông xuống, ánh chiều tà chiếu rọi lên khuôn mặt anh, gió nhẹ thổi bay mái tóc dài, tâm thái anh càng lúc càng bình tĩnh.
"Vù vù..."
Thiên địa bình hòa nhưng lại thê lương, gió chiều mang theo tiếng nức nở.
Từng đóa hoa đại đạo bắt đầu nở rộ xung quanh Lâm Phong, từng mảng quang đoàn hiện lên. Đây là đạo quang, ẩn chứa đạo vận.
Đến cuối cùng, trong mỗi quang đoàn ấy dường như đều thấp thoáng thấy một Lâm Phong thu nhỏ đang ngồi xếp bằng, vây quanh chân thân Lâm Phong, chậm rãi xoay chuyển, thần thánh mà phi phàm...
Trong núi rừng, vô số sinh linh có cảm ứng, chạy vội tới, đứng từ xa nhìn Lâm Phong, hai móng chắp lại, quỳ rạp xuống đất, như đang bái lạy một vị tiên linh...
Đây là đang ngộ đại đạo.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất