"Đúng vậy. Người đó là Hội chủ Thương Hội Linh Vân, cũng là sư phụ hiện tại của tôi. Năm xưa ông ấy cũng chỉ là một phàm thể... nay lại đi trên một con đường chưa ai biết đến. Thực lực của ông ấy không kém gì sư phụ anh thời toàn thịnh."
"Những ngày tháng ở Linh Giới, ông ấy đã dạy dỗ tôi rất nhiều, bao nhiêu nghi hoặc trước kia nay đã được khai sáng."
Hoa Vân Phi không hề giấu giếm, hào phóng kể lại.
Nói xong, anh ta đứng dậy đi đến bên cửa sổ, nhìn ra biển xanh trời biếc bên ngoài, đưa lưng về phía Lâm Phong, hỏi: “Đại Hạ, hiện giờ vẫn ổn chứ?"
"Không rõ lắm, tôi cũng đã lâu không trở về. Nhưng có đám người Tần Hoàng ở đó, chắc là vẫn yên ổn..." Lâm Phong đáp.
"Vậy thì tốt... vậy thì tốt."
Hoa Vân Phi không biết đã nghĩ đến điều gì, đôi mắt thâm sâu bỗng dần trở nên ươn ướt.
Anh ta nhớ về rất nhiều chuyện cũ.
Những ngày tháng phấn đấu vì đất nước, những đêm dài thức trắng và cả cô hầu gái Tiểu Thanh...
Năm xưa anh ta là viện sĩ của quốc gia, nay lại trở thành thiếu chủ của một thế lực lớn tại Linh Giới...
"Nhớ quê hương thì trở về thăm một chuyến..." Lâm Phong khẽ nói.
"Không về được nữa rồi..."
Khóe miệng Hoa Vân Phi lộ ra nụ cười chua chát.
"Hả?" Lâm Phong lộ vẻ nghi hoặc.
"Không lâu nữa, tôi phải đi con đường của riêng mình. Đến lúc đó, tôi có lẽ không còn là tôi nữa... Ngày gặp lại, có lẽ là trăm năm sau, hoặc nghìn năm sau... Tôi sẽ quên anh, quên Tiểu Thanh, quên cả Đại Hạ..." Hoa Vân Phi giải thích.
Lâm Phong nghe vậy thì trầm mặc.
Anh không hiểu hết ý nghĩa đằng sau lời nói của Hoa Vân Phi, nhưng nghe ra được sự luyến tiếc và bất lực trong đó.
Nhưng đời người đâu có nhiều chuyện vẹn cả đôi đường?
Trên con đường của kẻ mạnh, định mệnh là phải đánh mất rất nhiều thứ.
Lâm Phong lại nhớ đến lời của Trần Bắc Huyền, trong lòng dâng lên cảm giác khó tả, vừa sầu muộn vừa rối bời.
...
Ngày hôm ấy, hai người trò chuyện rất nhiều.
Hoa Vân Phi không hỏi về những gì Lâm Phong đã trải qua, càng không đề cập đến việc dùng thế lực của Thương Hội Linh Vân để giúp đỡ Lâm Phong.
Tương tự, Lâm Phong cũng không hỏi về dự định tiếp theo của Hoa Vân Phi...
Hai người thực sự giống như đôi bạn cũ lâu ngày gặp lại, nói chuyện về quê hương, bàn luận về những điều thú vị nơi quê nhà, không muốn xen lẫn bất kỳ lợi ích nào vào trong đó.
Đến tối, Hoa Vân Phi giữ đám người Lâm Phong, Cửu U, Cẩu Thặng lại dùng cơm.
Hoa Vân Phi vốn chưa từng uống rượu, đêm nay lại say khướt. Anh ta ôm lấy Lâm Phong, nghẹn ngào khóc nấc lên, nước mắt tuôn rơi như mưa...
Lâm Phong xúc động, gặng hỏi Hoa Vân Phi rốt cuộc có chuyện gì, có cần giúp đỡ không, nhưng đều bị Hoa Vân Phi cười lắc đầu phủ nhận.
Đến đêm khuya, tiệc tan rượu cạn...
Nhóm Lâm Phong chắp tay bái biệt.
Hoa Vân Phi lẳng lặng đứng ở cửa, nhìn theo bóng dáng mấy người rời đi...
Bóng người anh ta trông thật tiêu điều nhưng lại tản mát ra vầng hào quang nhàn nhạt. Giờ khắc này, anh ta giống như biến thành một người khác, trên mặt lúc cười lúc khóc, lúc lại trở nên lạnh lùng băng giá.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất