Khoảnh khắc này! 

 

 

Cả trường diện tĩnh lặng như tờ. 

 

Sắc mặt mọi người đều trắng bệch, kinh hãi tột độ, tim như muốn vỡ tung ra. 

 

Họ vốn tưởng ba đại cường giả Tinh Môn liên thủ sẽ dễ dàng bắt được Lâm Phong, nào ngờ chỉ trong thời gian ngắn ngủi lại bị Lâm Phong trấn áp, tất cả đều trọng thương. 

 

Đây là chiến tích khủng khiếp đến mức nào? 

 

Quả thực khó mà tưởng tượng nổi... 

 

Ngay cả ba vị trí đầu bảng xếp hạng Thiên tài cũng chưa chắc làm được đến bước này? 

 

"Vút vút vút~" 

 

Cả người ba đại cường giả Tinh Môn dính đầy máu, cố gắng vận khí, tụ lại một chỗ. 

 

Họ đứng từ xa nhìn Lâm Phong, không còn vẻ ngạo nghễ vừa rồi, trong mắt chỉ còn lại sự kinh hoàng và sợ hãi... 

 

"Ngươi... sao ngươi có thể mạnh đến thế?" Giọng nữ tu giả run rẩy. 

 

Trải qua trận chiến vừa rồi, dung nhan bà ta không còn được như trước, mái tóc đen như mực đã hóa bạc trắng, khuôn mặt không tì vết giờ lờ mờ hiện lên những nếp nhăn... 

 

Bởi vì kiếm khí của Lâm Phong đã làm tổn thương đến bản nguyên của bà ta, khiến tinh khí hao hụt, khó lòng duy trì được dung mạo trẻ trung... 

 

"Thực lực của ngươi đã vượt xa bọn ta. Đối thủ của ngươi phải là những lão Cổ Tổ hàng đầu kia... là những nhân vật thiên kiêu mạnh nhất từ cổ chí kim..." 

 

Cường giả Tinh Môn thứ hai lên tiếng. 

 

Sắc mặt ông ta trắng bệch, khắp người loang lỗ vết máu, trông giống như ngọn cỏ khô lay lắt trước gió dữ, đáng thương và bất lực... 

 

Chỉ khi đích thân đối mặt với đòn tấn công của Lâm Phong mới thấu hiểu được uy thế tựa núi cao biển rộng ấy, hoàn toàn không thể chống đỡ nổi. 

 

Nếu sớm biết Lâm Phong lợi hại như vậy, bọn họ tuyệt đối sẽ không ra tay. 

 

Lý Kha chết thì kệ ông ta chết, thậm chí Hợp Hoan Tông có bị diệt môn cũng không liên quan gì đến bọn họ. 

 

"Chẳng... chẳng lẽ hiện giờ ngươi đã có thể sánh ngang với Độ Kiếp đỉnh phong rồi sao?" 

 

Cường giả Tinh Môn thứ ba khó nhọc cất lời. Ông ta cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng khi nói chuyện, cơ thể vẫn không kìm được mà run rẩy. 

 

Ông trời ơi! 

 

Ba người bọn họ bị mù rồi sao? 

 

Lại dám ra tay với một nhân vật đáng sợ như vậy, đúng là tự tìm đường chết... 

 

"Trăn trối xong chưa?" Lâm Phong lạnh lùng nói. 

 

"Bọn ta chịu thua, ngươi không thể giết bọn ta. Ba người bọn ta là Thái thượng trưởng lão của Tinh Môn, không phải hạng Tế Đạo Nhân (kẻ thí mạng). Nếu ngươi giết bọn ta, sẽ đắc tội chết với Tinh Môn. Đó không phải là một lựa chọn sáng suốt." Nữ tu giả run lẩy bẩy, nói. 

 

Bà ta sợ rồi! 

 

Thực sự sợ rồi! 

 

Thậm chí ngay cả ý định bỏ chạy cũng không còn, bởi đứng trước loại cường giả cấp bậc này, chạy trốn là điều không thể. 

 

Sống cả vạn năm, bà ta đã trải qua quá nhiều chuyện, có trực giác nhạy bén hơn người thường. Bà ta biết nếu hôm nay không cầu xin tha mạng, chắc chắn sẽ phải chết: “Ta biết ngươi là tiểu sư đệ của Phùng Mục Trần. Từ nay về sau, ta chính là người của Phùng Mục Trần..." 

 

Cường giả Tinh Môn thứ hai lanh trí, lớn tiếng nói: “Đào Thiên Cung là cái thá gì chứ, Phùng Mục Trần mới là thiên kiêu mạnh nhất Tinh Môn. Từ nay về sau, ta cũng gia nhập phe cánh của Phùng Mục Trần." 

eyJpdiI6IkFPZ1NmYVFIRjdvWXNVcWdablRtV0E9PSIsInZhbHVlIjoiTWE5ZkxTK0JvWHZtTzIyUlBneTVvQmlVc29PbXY3UWNqQldRaFZ5Z3BRR20wcjhvcmdNc1hPZTJXbzdoNTFURiIsIm1hYyI6ImZjMDFlODRmODUwMzYxYWM1YTUwYTU4Mzc1NWM0NGIzZWYyYmMyMmJiNjk0YmU4YjNhZGQyYmRhMDVlNWIyN2IifQ==
eyJpdiI6IlZDYnI1THFyb1ZUdzZucmJCSVJEeVE9PSIsInZhbHVlIjoiQzVEYzZrQ291a3ZBUXJMYjBBUThcL3NVUktyK2tTMktJZzZleTlmTkZ3TUNGK1cwUFJWMXM1VDdiZ1Q4WXl6bVwvVnNHOCtLQUFGdmFVdU1cL25ESUN3ZEN0cGtBOVZcL3drWUtLWHl5UTNqZmY3ZTJuUVdNYmRmdVwvSTB5RU1jam9QOEY0UDBNSTF0N05PdHJsV2RJTEpSTXBpSk1cLzlmM2FtZWRlVTBaZE9TYVlLRm5yWkRoak1TRFhaQVVubm9qbXFrZXZXS21PVThIVFpQREVOMFYwUDgrOUR2THBueEQySVIxN2krYVlZaVwvaEtKKzR1enRIaFZ5MW9WbU5kcU5DckYiLCJtYWMiOiIwMjgzMTY3NTlhMjI1MTk3OTk4YWY1MGEyNzM5ZDAxYjAzYWIyNGZlODBiZTk4NWUzMmJjNWZmODgwNWE5MjdhIn0=

Advertisement
x