Quay trở lại bối cảnh hiện tại. Kể từ khi trở về vào ngày hôm qua, bầu không khí giữa ba người Lâm Phong, Khương Ngôn Khê và Lý Trường Dạ trở nên vô cùng căng thẳng và ngột ngạt. 

 

Một phần, cả ba đều đang lo lắng cho sự an nguy của lão lục Phùng Mục Trần. Phần khác, tâm trạng của Đại sư huynh lúc này rõ ràng đang vô cùng rối bời. 

 

Kể từ khi sư phụ rời đi, với tư cách là Đại sư huynh, lẽ ra anh ta phải gánh vác trách nhiệm chăm sóc chu toàn cho các sư đệ, sư muội. Nhưng thực tế phũ phàng bày ra trước mắt lại là một mớ hỗn độn, rối như tơ vò. 

 

Chỉ trong một thời gian ngắn, họ không những đắc tội với Thánh Địa Dao Quang mà giờ đây còn chọc giận cả Tinh Môn... Còn về phía Kiếm Môn, tuy Hạo Thiên trước khi đi đã nói không để bụng, nhưng rõ ràng con đường nương nhờ nơi đó cũng đã bị chặn đứng! 

 

Đã từng, anh ta cũng đã từng là một thiên tài ngạo nghễ, khí phách hiên ngang. Đã từng, anh ta cũng đã từng rất "cứng đầu", không sợ trời không sợ đất, nói là làm. Thế nhưng, qua sự bào mòn của năm tháng, trên người anh ta dường như đã vô hình khoác lên thêm một tầng xiềng xích, trong lòng bắt đầu nảy sinh quá nhiều nỗi lo toan, cố kỵ... 

 

Nghĩ đến đây, trong lòng Đại sư huynh bỗng dâng lên một nỗi chua xót khôn tả. Rốt cuộc anh ta bị làm sao thế này? 

 

"Thế giới này tàn khốc lắm, có người lựa chọn đâm đầu đến sứt đầu mẻ trán, có người lại chọn cách buông xuôi theo dòng nước... Thực ra chọn cách nào cũng chẳng sai, chỉ là kết quả nhận được sẽ khác nhau mà thôi." 

 

Lâm Phong bước lại gần, khẽ nói. 

 

"Có lẽ vậy, nhưng đôi khi, chính việc lựa chọn lại là thứ đau khổ nhất." 

 

Đại sư huynh dường như không muốn đào sâu vào chủ đề này, bèn chuyển hướng câu chuyện: 

 

"Khi Bắc Huyền tiền bối đưa Tiểu Luyến Luyến đi, ngài ấy có dặn dò gì không?" 

 

"Ngài ấy nói vài đạo lý lớn... Đại ý là một người muốn bước tiếp về phía trước thì luôn phải vô tình đánh đổi rất nhiều thứ... Phải chịu được sự cô đơn, nhẫn nại trước bi thương và vượt qua được nỗi đau khổ." Lâm Phong đáp. 

 

Đại sư huynh nghe vậy thoáng sững người, rồi thở dài cảm thán: 

 

"Bắc Huyền tiền bối cũng có những chuyện cũ không muốn ai biết đến. Anh từng nghe sư phụ kể lại, năm xưa vì muốn thành Tiên, ngài ấy đã bỏ lại người phụ nữ mình yêu thương nhất. Vạn năm sau tỉnh lại, giai nhân đã thành cát bụi, thời gian cũng chẳng thể quay về." 

 

Lâm Phong nhìn về phía tinh không mênh mông, trầm mặc không nói. 

 

Anh đương nhiên biết chuyện đó. Dẫu sao lúc còn ở nhà họ Trần, anh đã tận mắt đọc bức thư từ biệt mà Bắc Huyền tiền bối để lại... Nội dung trong thư ngắn gọn, tràn đầy áy náy nhưng cũng vô cùng quyết tuyệt... Trực tiếp bảo cô gái tên Tiểu Nhã hãy quên mình đi. 

 

Nhưng thành Tiên, thực sự quan trọng đến thế sao? 

 

Ngay cả người mình yêu nhất cũng đánh mất, thì dù có thành Tiên cũng có ý nghĩa gì? Ngàn vạn năm sau, một mình ngồi độc tọa trên chín tầng mây, ngoảnh đầu nhìn lại, cũng chỉ còn trơ trọi một mình... 

 

"Có những người, một khi đã đánh mất thì vĩnh viễn không thể tìm lại được nữa. Đại sư huynh... thật ra tôi thấy anh và Nhị sư tỷ rất xứng đôi, trong lòng chị ấy, vị trí của anh rất cao, rất quan trọng..." Lâm Phong đột nhiên lên tiếng. 

 

Đại sư huynh ngẩn người, cười khổ: 

 

"Vậy sao? Hôm qua cậu vì hồng nhan mà nổi giận xung thiên, anh lại cảm thấy trong lòng cậu cũng có cô ấy, và cô ấy cũng có ba phần hảo cảm với cậu. So với cậu, anh lại thấy mình thật xấu xí, hèn kém khi từng muốn dùng cô ấy để lấy lòng Kiếm Môn. Giờ nghĩ lại, quả thực khó chịu vô cùng." 

eyJpdiI6IlJVaUgrSWN3cnVNR3RwR29BdU9sMEE9PSIsInZhbHVlIjoiWFBudjl3OW41WlVFTjd2XC81UVRTUzFpYmdLZ1lmdCtEU29abjM0eWllS012ckVjcHdCdWQ2aXdGWUtUaU1PekQiLCJtYWMiOiI2MGNiODZiODA3ZGJiMDhiYTc3MTA1ZjE0MDY5YjZkOGY4YWNkNzg4M2MzOWNlNGUxNzBiYTBmMTNlMGFiZTFkIn0=
eyJpdiI6InAzR3BEMzdKNmIreFwvditcL0xKQW9Mdz09IiwidmFsdWUiOiJnWWlFR1VaXC9FZFNuOEpjYWY4dTlESStEdUhyZ3R3ek5jUGcwOGlJTlFsSk1cL0x1dThEbm9vXC95WXpVb0ZXdmMzNjBzYkNCNTlrZFlRdTd2VzJRUEtXeDZXZnd1aG9DYVRFVmxiNXlhUFpBaGZGTDFiaGxrbVU4cmRVclA5b1NZbkxcL04yQXlpS3pXQzJMbHpCXC9pYW9OOXhJNE1EM2ZrdlRmanNuaVBSUVd2MnhJUlhncDcybXJYWkpjNCtjXC9Lck1cL045eTlCeVRSNWhkMFRwU1ZhWmtDZXRFYld4Z2VGZ1wvMDlJc3JSRDU3eE84cUY2TVZJQ2ZKOU9hSk1xNzhwbmcxZFNFbFZSbkRObkpGTitzOER2Z2x0c2VWZUFYQ3BcLzRGS05yOFg1dDBBMWxlQldZbzdMTmJ5ZG5UbkxqWUdXb1VWc0haNkV2RXh4Z2VoRmhGcXJyNGd6UGhhclliNlIzWDFNSElNdk5hSkpaSzhmbXlsWm05ZVNLVURRUkpKUEtTaHFrWCtqdDAzYjhFWExcL3VRSExGYzVhbmZ6bkJtd3JmQ3RyeEdObjJTRWdCNTlscFRIa21mV2JsRU5KRUR5K2FkMXc0b1ZLWXFsdk1UcmVJam9EV2VuMnNPWlBzTHp3M21oRHNaZm9JUUZyb0ZiM1JSMVFRV0dnczd3ayt0bVwvOEZ2NlNteUd5NXUwd0MrRGZwWGFjdHVnT21BZjFYZzhVUUxIWHo1bmc3aDVnMHFUaUpKTlFDNTRCSG5vd3ZITzZTWjhUb2JcL2lpcFpWMk1HTm1WNDlZXC9FRHNvNXBXY2REWFJSZytTXC9ZOG16XC81KzN3eW4rWWVuaDdkZ2p1ZE5kUkQ2aisyQXJ2NUJPTjBUUVVqMkpkK3hyYnpIVGdEQjBHM1QxVFF3SEpDNjBjUHZXeG9XRU9ydjRZNG1Ib2QxMFk1OGFKRWNGdWlCZzl3RysrUkZaMUwwdElINFZjV0FTZzk4NmR0WjR4a1VLdFwvN0tKbmdVZVhpRDVYcEtjaUxUVytEb2QxZ3dJUUJySzVcL2ZUdlNSQ2hGeVwvQ0M0VmxjOElhWDU5bzl0OVpRPSIsIm1hYyI6ImE1ZWUzNzMzNGIwMzFhNWVhZjk3OTY0N2I2OGJlYzJlYjM0MzNkZTcwN2JlZDhlYzI0NWZhNDU2YTQwZmY3NTcifQ==

"Còn cậu thì sao?" Đại sư huynh hỏi ngược lại.

Advertisement
x